Trên cổ bạn trai tôi có một vết sẹo rất mảnh.
Tôi từng nghĩ, đó là dấu vết của những đau khổ anh ta phải chịu đựng sau khi cha mẹ lần lượt qua đời.
Tôi mất trọn chín năm mới có thể khiến vết sẹo ấy dần phai đi.
Cha mẹ tôi giúp anh ta tiếp tục học đại học, hỗ trợ anh ta từng bước trở thành một bác sĩ có tiếng trong nước.
Thế nhưng ngay trước ngày diễn ra tiệc đính hôn của chúng tôi, trong hòm thư công việc của tôi lại nhận được một email từ một nữ bạn học thời trung học của anh ta.
[Vết sẹo trên cổ Lý Trác Đàn hình như đã mờ đi rất nhiều rồi nhỉ? Chính tôi là người để lại vết sẹo đó cho anh ấy.]