Trạng thái của Lý Trác Đàn dường như không được tốt. Vẻ mặt anh ta hoảng hốt, hai mắt thâm quầng, trông như đã nhiều ngày không ngủ.

Tôi nhắc anh ta, nếu trạng thái không tốt thì không nên mạo hiểm cầm d.a.o, như vậy là vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

Anh ta còn chưa kịp lên tiếng, Giản Doanh đã lập tức phản bác: “Sao có thể được?! Anh ấy còn phải dựa vào ca phẫu thuật này để vươn lên!”

Sau đó, cô ta quay sang nhìn Lý Trác Đàn: “Chắc anh cũng biết hiện tại có rất nhiều người đang nghi ngờ năng lực của anh đúng không?”

18

Lý Trác Đàn cố chấp bước vào phòng phẫu thuật.

Chỉ là trong quá trình phẫu thuật, quả nhiên đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Đến thời điểm quan trọng nhất, tay anh ta đột nhiên run lên, thậm chí còn đ.á.n.h rơi cả chiếc nhíp.

Lại thêm việc anh ta nhất quyết không chịu đổi sang bác sĩ phẫu thuật khác, khiến phần da ghép bị khô và thiếu oxy, ca phẫu thuật cấy ghép không thể tiếp tục.

Bác sĩ gây mê và điều dưỡng quyết định buộc anh ta rời khỏi phòng phẫu thuật. Tôi dùng tốc độ nhanh nhất thay đồ rồi chạy vào phòng, thay thế vị trí của Lý Trác Đàn.

Nhưng vì sai lầm của anh ta, quá trình cấy ghép không thể hoàn thành thuận lợi, bệnh nhân còn phải phẫu thuật lần thứ hai.

Các bác sĩ và điều dưỡng đều giải thích với người nhà bệnh nhân. Ngay cả Lý Trác Đàn cũng cúi đầu xin lỗi.

Nhưng đúng lúc đó, Giản Doanh đột nhiên xuất hiện cùng một chiếc camera, lớn tiếng tuyên bố muốn để mọi người biết sự thật, để công chúng nhìn thấy những góc khuất của ngành y tế.

Cô ta nói linh tinh với người nhà bệnh nhân, nói con gái họ vốn đã rất xấu, dù cấy ghép da xong cũng chẳng thay đổi được gì, đồng thời đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu tôi, vu khống tôi vì muốn thu thêm phí khám chữa bệnh nên cố tình khiến ca phẫu thuật thất bại.

Người nhà bệnh nhân vốn đã đau lòng, lúc này lại bị phẫn nộ che mờ lý trí, lập tức oán giận trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nhìn chiếc túi áo căng phồng của anh ta, sợ bên trong giấu v.ũ k.h.í gì đó, cố gắng giữ bình tĩnh, kiên nhẫn giải thích: “Anh thông cảm, bệnh viện chúng tôi tuyệt đối không có chuyện thu phí lần hai. Kết quả ngoài ý muốn của ca phẫu thuật này là trách nhiệm của chúng tôi, chúng tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.”

Giản Doanh châm chọc: “Nói thì hay lắm, lúc lấy tiền chắc chắn cô cũng được chia không ít đúng không? Đối với bác sĩ mà nói, bệnh nhân đều là những con dê béo của các người. Bóc lột được bao nhiêu thì các người sẽ tận lực bấy nhiêu.”

“Xin anh tin tưởng vào đạo đức nghề nghiệp của chúng tôi, tôi là...”

Tôi còn đang giải thích thì người nhà bệnh nhân kia đã rút ra một con d.ao sắc bén, hung hăng đ.âm về phía tôi.

Khi mũi d.a.o sắp đ.âm vào n.g.ự.c tôi, tôi cảm giác cơ thể mình bị đẩy mạnh sang một bên.

Mũi d/ao nhọn hoắt đ.â.m thẳng vào bụng Lý Trác Đàn, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch, nhưng dù vậy, anh ta vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y người kia, không để kẻ đó tiếp tục làm tổn thương tôi.

19

Lý Trác Đàn lập tức được đưa đi cấp cứu.

Còn tôi, vì kinh sợ quá mức mà ngã ngồi xuống đất, không nói được một lời.

Vì sao anh ta lại làm như vậy? Chúng tôi đã kết thúc rồi. Tôi không muốn nợ anh ta bất cứ ân tình nào.

Tôi ngồi trong văn phòng rất lâu, mãi đến khi mặt trời xuống núi mới từ từ đứng dậy.

Tôi nặng nề bước đến phòng bệnh của anh ta.

Cách một cánh cửa, tôi nghe thấy tiếng gào thét điên loạn của Giản Doanh: “Vì sao anh lại chắn d.a.o cho cô ta?! Đó là thứ cô ta đáng phải nhận! Đây là bệnh viện của nhà cô ta, anh tưởng cô ta không muốn kiếm chác thêm chắc?! Chẳng lẽ anh vẫn còn tình cảm với cô ta?!”

Lý Trác Đàn ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp tôi đang đứng bên cửa phòng bệnh. Anh ta cười tự giễu.

“Cô ra ngoài đi.” Anh ta nói.

Giản Doanh đắc ý trừng mắt nhìn tôi: “Không hiểu tiếng người sao? Ra ngoài!”

“Giản Doanh, tôi bảo cô đi ra ngoài. Nếu không, đời này cô đừng hòng gặp lại tôi nữa.” Lý Trác Đàn chậm rãi nói từng chữ.

Giản Doanh dường như bị thái độ của anh ta dọa sợ, hoảng hốt rời khỏi phòng bệnh.

Không khí như đông cứng lại, sự im lặng bao phủ lấy hai chúng tôi.

Một lúc lâu sau, Lý Trác Đàn mới lên tiếng: “Anh biết anh không có tư cách xin em tha thứ. Anh cũng không muốn nói những lời này, nhưng đến bây giờ, anh vẫn rất thích em. Những gì anh nợ em, e là cả đời này cũng không thể trả hết. Lúc đó, anh chỉ muốn bảo vệ em mà thôi, em không cần cảm thấy áy náy. Anh sẽ đi. Anh biết ca phẫu thuật thất bại, anh không còn tư cách ở lại đây nữa.”

Anh ta đang chờ câu trả lời của tôi.

Nhưng tôi vẫn im lặng, không nói gì.

“Chúng ta...” Cuối cùng, Lý Trác Đàn thở dốc, vẫn cố gắng nói ra: “Thật sự không còn khả năng nào nữa sao? Anh sẽ chia tay với Giản Doanh. Anh biết anh có lỗi với em, nhưng... em còn nguyện cho anh một cơ hội để bù đắp cho em không?”

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi tìm được câu trả lời của mình.

Trong mắt tôi không có anh ta, chỉ có sự biết ơn và đúng mực, không còn tình yêu.

Tôi đã chữa lành vết sẹo trên cổ anh ta, cũng từng hết lòng quan tâm, giúp đỡ anh ta.

Những tổn thương trong tâm lý của anh ta, từ lâu đã không còn liên quan đến tôi nữa.

Tôi không phải thánh mẫu. Kỹ thuật của tôi chỉ dành cho những người xứng đáng.

“Tôi sẽ sa thải anh.” Tôi dùng những lời ấy làm câu trả lời.

Lý Trác Đàn hít sâu một hơi, cúi đầu.

“Anh hiểu rồi. Tạm biệt, Khả Tâm. Vết sẹo lần này... anh sẽ giữ lại vĩnh viễn.”

Tôi gật đầu: “Tạm biệt.”

“Hy vọng con đường sau này của em luôn bằng phẳng, thuận lợi.”

Đó là những lời cuối cùng anh ta nói với tôi, cũng là những lời tôi từng viết cho anh ta trong những lá thư thời trung học.

Chương 9 - Vết Sẹo Cũ Của Bạn Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia