Khi cô ấy cuộn tròn trên tấm t.h.ả.m này, c.ắ.n c.h.ặ.t răng chịu đựng từng đợt co thắt của dạ dày để chờ đợi một người chồng đang bận rộn dỗ dành người phụ nữ khác.
Cô ấy đã cố gắng lau sạch nó trước khi đi, nhưng sức lực cạn kiệt khiến cô ấy bỏ sót lại một góc nhỏ nhoi này.
Đó là dấu vết cuối cùng về sự tồn tại của cô ấy trong căn nhà này.
Và tôi, kẻ kiêu ngạo tự cho mình là đúng, đã nhẫn tâm giẫm đạp lên nó mà không hề hay biết, tự tay đẩy người yêu mình nhất bước vào bóng tối vĩnh hằng.
Tôi vừa lấy tờ khăn giấy ướt trên bàn, chà xát mạnh lên vết ố màu nâu sẫm cho đến khi những sợi lông cừu trắng muốt tơi ra, xơ xác.
Vết bẩn biến mất, nhưng cái mùi ngai ngái nhàn nhạt dường như vẫn lẩn khuất đâu đây trong không khí, bám riết lấy khứu giác khiến tôi vô cớ bực dọc.
Tôi ném tờ khăn giấy vào thùng rác, bước nhanh lên lầu.
Đêm đó, tôi ngủ không ngon giấc.
Chiếc giường king size rộng lớn đột nhiên trở nên thênh thang đến đáng sợ.
Thói quen vô thức vươn tay sang bên cạnh để ôm lấy một cơ thể mềm mại, ấm áp chỉ đổi lại sự lạnh lẽo của lớp ga trải giường phẳng phiu.
Tôi chằn chọc lật người, nhắm mắt lại, tự nhủ với bản thân rằng ngày mai hoặc chậm nhất là ngày mốt, Hứa Nặc sẽ lại xuất hiện trong bếp với chiếc tạp dề quen thuộc, dọn ra bàn bát cháo sườn nóng hổi và mỉm cười gọi tôi dậy.
Nhưng bình minh ngày hôm sau đến, và cả những ngày sau đó nữa, căn nhà vẫn chìm trong sự tĩnh lặng vô hồn.
Ba ngày trôi qua, mọi thứ trong biệt thự bắt đầu bộc lộ sự sập xệ vô hình khi thiếu vắng bàn tay chăm sóc của phụ nữ.
Bình hoa bách hợp trên bàn ăn đã héo rũ, những cánh hoa úa vàng rụng lả tả xuống mặt bàn kính.
Quần áo sơ mi của tôi treo trong tủ không còn được ủi phẳng phiu từng nếp gấp, ngay cả không khí dường như cũng đóng bụi.
Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, một sự khó chịu len lỏi từ những điều vụn vặt nhất.
Buổi sáng ngày thứ tư, tôi đứng trước gương thắt cà vạt, loay hoay mãi vẫn không thể thắt được một nút hoàn hảo như Hứa Nặc vẫn thường làm cho tôi.
Bực mình, tôi giật phăng chiếc cà vạt ném xuống sàn, vớ lấy áo khoác bước ra khỏi nhà với cái dạ dày trống rỗng.
Đến công ty, Tô Mạn mang vào cho tôi một ly cà phê đen đá.
Cô ta mặc một chiếc áo lụa xẻ sâu, mùi nước hoa nồng nàn lan tỏa trong phòng làm việc.
Tô Mạn: "Sếp Cố, hôm nay sắc mặt anh không tốt lắm, trưa nay em đặt bàn ở nhà hàng Pháp nhé, chúng ta đi ăn để giải tỏa căng thẳng một chút, anh đừng làm việc vất vả quá."
Cô ta cúi người, giọng nói ngọt ngào mang theo sự lả lơi lộ liễu.
Tôi nhìn ly cà phê đen ngòm sóng sánh trên bàn, dạ dày đột nhiên co rút một trận ê ẩm.
Trước đây Hứa Nặc không bao giờ cho tôi uống cà phê lúc bụng đói.
Cô ấy luôn ép tôi uống một cốc sữa ấm hoặc một chén súp nhỏ trước khi đi làm.
Cố Từ: "Không cần đâu, tôi muốn ở một mình, cô ra ngoài đi."
Tôi xoa xoa thái dương đẩy ly cà phê ra xa.
Tô Mạn sững người, nụ cười trên môi cứng đờ.
Cô ta dường như không quen với sự lạnh nhạt đột ngột này của tôi, lúng túng c.ắ.n môi rồi ấm ức bước ra ngoài.
Nhìn bóng lưng cô ta khuất sau cánh cửa, tôi bỗng nhận ra một sự thật nực cười.
Tôi từng thích sự trẻ trung, nũng nịu và ánh mắt ngưỡng mộ của Tô Mạn, nó vuốt ve lòng tự tôn của một gã đàn ông thành đạt.
Nhưng giờ phút này khi sự tĩnh lặng ập đến, tôi mới phát hiện ra những thứ đó trống rỗng và ồn ào đến nhường nào.
Nó không thể lấp đầy được khoảng trống đang ngày một lớn dần trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Tôi mở ngăn kéo, lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng, kiểm tra lịch sử giao dịch của chiếc thẻ phụ mà tôi đã đưa cho Hứa Nặc.
Trống trơn.
Kể từ ngày cô ấy bước ra khỏi nhà, không có bất kỳ một khoản chi tiêu nào được quẹt, không mua sắm, không thuê khách sạn, không mua vé máy bay.
Cô ấy đang sống bằng cái gì?
Hứa Nặc là trẻ mồ côi, năm đó khi theo tôi đến Bắc Kinh lập nghiệp, cô ấy đã cắt đứt liên lạc với những người họ hàng xa lạnh nhạt ở quê.
Năm năm qua, thế giới của cô ấy chỉ xoay quanh một mình Cố Từ tôi, không đi làm, không có thu nhập riêng, bạn bè cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Một người phụ nữ với hai bàn tay trắng mang theo một chiếc vali nhỏ xíu có thể đi đâu giữa cái thành phố Thượng Hải rộng lớn và tàn nhẫn này?
Cố Từ: "Khổ nhục kế, để xem em cứng cỏi được bao lâu."
Tôi lẩm bẩm ném điện thoại lên bàn, tiếp tục vùi đầu vào công việc, dùng những cuộc họp liên miên và những bản hợp đồng để ép bản thân quên đi sự bất an đang gặm nhấm tâm trí.
Nhưng đến ngày thứ bảy, giới hạn chịu đựng của tôi chính thức đứt gãy.
Đêm đó, trời đổ mưa lớn, sấm chớp rạch ngang bầu trời đen kịt.
Tiếng mưa dội vào cửa kính rào rào như muốn đập vỡ mọi thứ.
Tôi loạng choạng bước vào nhà, cả người ướt sũng vì quên mang ô, cái lạnh ngấm vào tận xương tủy.
Theo phản xạ, tôi gọi lớn.
Cố Từ: "Nặc Nặc, lấy cho anh cái khăn tắm."
Giọng nói của tôi vang vọng trong căn biệt thự trống rỗng rồi bị tiếng sấm át đi, không có tiếng bước chân vội vã chạy từ bếp ra, không có bàn tay ấm áp nào cầm khăn lông mềm mại lau tóc cho tôi, chỉ có bóng tối và sự im lặng bóp nghẹt lấy cổ họng.
Tôi đứng sững giữa phòng khách, nước mưa từ tóc nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo, một nỗi hoảng loạn vô cớ bất chợt ập đến, dữ dội như cơn bão ngoài kia.
Tôi lao lên lầu, xông vào phòng ngủ, bật tung tất cả các ngọn đèn.
Tôi điên cuồng mở tung tủ quần áo của Hứa Nặc.
Cánh cửa tủ mở ra, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng khiến tôi sững sờ.
Tủ quần áo không trống rỗng, nhưng nó lại mang một ý nghĩa còn tàn nhẫn hơn cả sự trống rỗng.
Tất cả những bộ váy hàng hiệu đắt tiền mà tôi mua cho cô ấy, những chiếc váy dạ hội lấp lánh, những chiếc áo khoác lông thú xa xỉ, những chiếc túi xách phiên bản giới hạn, tất cả đều được treo ngay ngắn, phẳng phiu ở vị trí cũ, thậm chí một vài chiếc còn nguyên mác giá chưa từng bị cắt bỏ.
Thứ biến mất chỉ là vài bộ quần áo mặc ở nhà bằng cotton rẻ tiền, hai chiếc áo len đã sờn cũ và vài bộ đồ lót.
Cô ấy thực sự không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về tôi.
Bàn tay tôi run lẩy bẩy khi lướt qua những món đồ xa xỉ ấy.
Ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo, nơi Hứa Nặc thường cất giữ những vật dụng linh tinh.
Ngăn kéo hé mở một khe nhỏ.
Tôi quỳ một chân xuống sàn, kéo mạnh nó ra.
Bên trong không có đồ trang sức, không có tiền bạc, chỉ có một sấp giấy tờ lộn xộn và một đống vỉ t.h.u.ố.c trống rỗng.
Tôi cau mày, nhặt một vỉ t.h.u.ố.c lên xem, chữ trên vỏ nhôm đã mờ, nhưng tôi vẫn có thể đọc được tên t.h.u.ố.c.
Cố Từ: "Tramadol... Oxycodone..."
Là t.h.u.ố.c giảm đau liều cao, loại t.h.u.ố.c chỉ dành cho bệnh nhân u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối.
Hàng chục vỉ t.h.u.ố.c đã bị bóc sạch, vứt lổn nhổn như những cái xác khô quắt.
Tại sao Hứa Nặc lại cần đến lượng t.h.u.ố.c giảm đau khủng khiếp thế này?
Một đoạn ký ức tồi tệ đột nhiên xẹt qua đầu tôi như một tia sét.
Khoảng một tháng trước, trong bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập công ty, Hứa Nặc đã đột ngột ôm bụng ngất xỉu ngay giữa sảnh tiệc.