Cô dâu sa sầm mặt, một mình bước hết t.h.ả.m đỏ. Đến lúc chú rể ngơ ngơ ngác ngác đọc lời thề, hắn còn gọi nhầm tên cô dâu, khiến cô tức đến mức ném thẳng bó hoa vào mặt chú rể rồi gào khóc trong tuyệt vọng.
Đám cưới náo loạn đến mức gà bay ch.ó chạy ấy cuối cùng cũng kết thúc giữa những ánh mắt chế giễu của mọi người.
Hôn lễ ngọt ngào và đêm tân hôn mà Mạnh Kiều từng tưởng tượng đều chẳng có. Không những bị gọi nhầm tên, cô ta còn bị bỏ lại một mình trong phòng tân hôn, tức giận đập phá hết đồ đạc. Giờ đây, cô ta đã trở thành trò cười trong miệng người khác.
Không sao, Mạnh Kiều. Đàn ông ấy mà, cứ phải dùng chút thủ đoạn để dỗ dành. Chờ hắn nếm trải được vị ngọt của hôn nhân, nhận ra cô tốt thế nào, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô thôi.
Tự an ủi mình như vậy, cô ta dần bình tĩnh trở lại. Một hai năm tiếp theo, cô ta vẫn cố gắng trở thành một người vợ hoàn hảo, hy vọng có thể từng chút một lấy lại vị trí của mình trong lòng Lâm Hạo.
Cuộc sống sau khi kết hôn dường như đã thay đổi, nhưng lại giống như chẳng thay đổi gì. Còn hắn thì luôn cảm thấy trống rỗng và mất mát. Đây là cuộc sống mà hắn từng mong muốn sao? Có lẽ cũng không phải.
Suốt cả năm, hắn rất ít khi ở nhà, phần lớn thời gian đều ở công ty tăng ca. Cho dù công việc trong ngày đã hoàn thành sớm, hắn vẫn thà ở lì trong văn phòng chứ không muốn về nhà.
Bởi vì hắn không biết phải đối mặt với Mạnh Kiều thế nào.
Cô ta mỗi ngày đều cẩn thận chuẩn bị bữa sáng cho hắn, chu đáo sắp xếp mọi thứ để hắn đi làm, cho dù hắn về muộn cũng chẳng hề oán trách một câu.
Nhưng có một thứ trong lòng hắn vẫn luôn nhắc nhở hắn từng giây từng phút rằng hắn đã từng bị phản bội.
Mỗi lần Mạnh Kiều đến gần, muốn thân mật với hắn, hắn đều theo bản năng đẩy cô ta ra. Bức ảnh kia trong đầu như sống lại, cứ như một thước phim tua đi tua lại, khiến hắn phản xạ có điều kiện mà kháng cự.
Tình trạng ấy kéo dài đến năm thứ tư. Mạnh Kiều không còn là người phụ nữ dịu dàng hiền thục trước kia nữa. Ngày nào cô ta cũng nghi thần nghi quỷ, câu hỏi nói nhiều nhất chính là hắn có phải đang có người phụ nữ khác bên ngoài hay không.
Cô ta động một chút là kiểm tra điện thoại của hắn xem có số liên lạc của người khác giới nào khả nghi hay không, thậm chí còn liên tục quấy rầy khách hàng của hắn, khiến hắn mất đi mấy hợp đồng lớn.
Hai người cãi nhau đã trở thành chuyện cơm bữa, mỗi lần hắn nhắc đến chuyện ly hôn, cô ta lại tìm cách t/ự s.át rồi vào bệnh viện. Lâm Hạo phải chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và công ty, chẳng có mấy lúc được nghỉ ngơi.
Đến khi những người bạn cũ tình cờ gặp hắn ngoài đường, họ đều không thể tin nổi. Người trước mặt trông như đã già đi hai mươi tuổi, gương mặt đầy vẻ tang thương này, lại chính là Lâm Hạo từng hăng hái, khiến bao người ngưỡng mộ sao?
Bọn họ cứ thế giày vò lẫn nhau thêm hai năm. Lần này, hắn đã hạ quyết tâm nhất định phải ly hôn.
Mạnh Kiều muốn làm gì thì làm, nếu còn không ly hôn, người biến thành kẻ đi/ên tiếp theo chính là hắn.
Công ty bị cô ta náo loạn mấy lần, lần nào cũng gây ra động tĩnh không nhỏ. Đối thủ cạnh tranh nhân lúc hỗn loạn cướp mất những khách hàng lớn vốn chẳng còn lại bao nhiêu của hắn, danh tiếng công ty cũng ngày càng sa sút.
Hắn từng nghĩ đến chuyện mặt dày cầu xin cha Lâm ra tay giúp đỡ, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời. Chút thể diện cuối cùng khiến hắn cứ thế cố gắng chống đỡ một mình.
Tối hôm ngả bài, hai người bùng nổ cuộc cãi vã nghiêm trọng nhất từ trước đến nay. Tiếng động lớn đến mức bảo vệ bên ngoài cửa cũng có thể nghe thấy, thậm chí hai người còn động tay động chân.