Trên mặt hắn có thêm mấy vết thương đang rỉ m/áu, còn Mạnh Kiều thì thất thần ngồi bệt dưới đất, một bên má sưng vù.
"Ly hôn! Tôi không phải đang thương lượng với cô, mà là đang thông báo cho cô. Cô nhìn xem cô đã gây cho tôi bao nhiêu phiền phức, làm tôi mất bao nhiêu khách hàng lớn."
"Từng giây từng phút ở bên cô đều khiến tôi cảm thấy khó chịu. Tôi cũng bị cô ép đến phát đ/iên rồi. Không phải ngày nào cô cũng hỏi tôi có yêu cô hay không sao?"
"Tôi nói thật cho cô biết, tôi không yêu cô. Từ lâu đã không còn yêu nữa. Một người phụ nữ đi/ên như cô, ai chịu nổi? Ai có thể yêu cô được?"
Trong mắt hắn đã không còn tình yêu hay dịu dàng, chỉ còn sự chán ghét và mất kiên nhẫn. Ngón tay vô tình chạm vào vết thương rát bỏng trên mặt càng khiến hắn tức giận hơn, hắn phất tay bỏ đi.
Móng tay sắc nhọn của Mạnh Kiều cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô ta bật cười lớn, tiếng cười the thé ch.ói tai vang vọng khắp phòng khách. "Không yêu? Sao có thể không yêu tôi được chứ?"
Cô ta lẩm bẩm, "Đã nói sẽ ở bên nhau cả đời, thì nhất định phải giữ lời."
Sau đó, Lâm Hạo bắt đầu chuẩn bị giấy tờ ly hôn. Chờ đến khi cảm xúc của Mạnh Kiều ổn định, hắn lấy thỏa thuận ly hôn ra bảo cô ta ký. Thấy cô ta mãi không chịu đặt b.út, hắn thầm mắng cô ta không biết điều.
Rõ ràng hắn còn nhường cho cô ta không ít quyền lợi trong thỏa thuận, vậy mà cô ta vẫn không chịu trả lại tự do cho hắn.
Hắn bực bội nới lỏng cà vạt, cầm ly thủy tinh đầy nước trên bàn uống một hơi cạn sạch. Mạnh Kiều nhìn chằm chằm chiếc ly trống không, nở một nụ cười quỷ dị, sau đó nhanh ch.óng ký tên.
Hắn cất kỹ thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký, quay về phòng kéo vali đã chuẩn bị từ trước ra ngoài, nhưng chưa đi được mấy bước, cả người hắn đã ngã xuống đất.
Nghe thấy động tĩnh, Mạnh Kiều chậm rãi đi lên tầng. Cô ta dựa vào cửa nhìn cảnh tượng bên trong rồi bật ra một tràng cười rợn người.
Khi tỉnh lại, Lâm Hạo phát hiện tay chân mình đã bị dây thừng trói c.h.ặ.t, Mạnh Kiều cầm con d/ao nhỏ, đứng đối diện hắn, nở nụ cười âm u. "A Hạo, anh tỉnh rồi."
“Em biết anh không thật lòng muốn ly hôn với em. Chắc chắn là có con tiện nhân bên ngoài quyến rũ anh."
"Chỉ cần em khắc tên mình lên người anh, con tiện nhân đó sẽ không thể đến gần anh nữa."
Vừa nói, cô ta vừa bắt đầu ra tay. Cơn đau dữ dội khiến Lâm Hạo hét lên, gân xanh trên trán nổi rõ. Hắn cố vùng vẫy, muốn hất Mạnh Kiều ra khỏi người mình nhưng không thành công.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của người đàn ông dần nhỏ đi theo thời gian, đến cuối cùng chỉ còn tiếng cười sung sướng của người phụ nữ.
Trên người hắn lần lượt xuất hiện từng cái tên bị khắc lên. Từ lúc ban đầu là khuyên can, đến cầu xin, rồi c.h.ử.i mắng, cuối cùng hắn đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Câu cuối cùng hắn nói là: "Cho dù có ch/ết, tôi cũng sẽ không yêu cô."
Những lời ấy như chạm vào một công tắc nào đó, Mạnh Kiều dừng tay, đôi mắt đỏ ngầu, hung hăng đ/âm con d/ao vào n.g.ự.c hắn. "Không yêu tôi, vậy anh đi ch/ết đi!!!"
Từng nhát d.ao tiếp nối nhau, m/áu b.ắ.n tung tóe, nhu.ộm đỏ gương mặt Mạnh Kiều.
Cô ta nhìn Lâm Hạo đã mất hết dấu hiệu sinh tồn, hài lòng nở nụ cười, bàn tay cô ta vuốt ve gương mặt lạnh ngắt của hắn, giọng nói dịu dàng chẳng khác nào đang thổ lộ với người mình yêu: "Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau, vĩnh viễn không xa cách. A Hạo, anh đừng hòng rời bỏ em."
Sau đó, cô ta dứt khoát xoay con d/ao về phía trái tim mình rồi dùng sức đ.âm xuống. Trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, cô ta nằm trong vòng tay Lâm Hạo, mỉm cười nhắm mắt.
Năm ngày sau, bảo vệ đi tuần ngang qua biệt thự thì ngửi thấy một mùi h/ôi th.ối nồng nặc.
Anh ta mở cánh cửa không khóa, lần theo mùi hôi đi vào phòng ngủ chính, cảnh tượng trước mắt khiến anh ta sợ đến mức liên tục lùi về sau. Anh ta loạng choạng chạy ra ngoài tìm người báo cảnh sát.
Trên giường, hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau. Người đàn ông ch.ết không nhắm mắt, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, người phụ nữ bên cạnh thì gắt gao ôm lấy hắn.
Hai bàn tay đeo nhẫn cưới đan c.h.ặ.t vào nhau, như thể cả đời này cũng sẽ không bao giờ tách rời.
END