Kỳ Như Ý thở dài não nuột: "Chỉ e người của Lư lão gia vẫn còn chầu chực trước viện của Mục phu nhân. Ta mà sang đó lúc này chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ, lại còn chuốc thêm rắc rối cho người ta."
Lư Học Chu cân nhắc một lúc rồi lên tiếng: "Kỳ tiểu thư, cô cứ tạm lánh ở đây đi. Ta sẽ nghĩ cách đ.á.n.h tiếng cho Mục phu nhân xem ý người thế nào."
Kỳ Như Ý ngập ngừng. Nam nữ thụ thụ bất thân, ở lại chỗ Lư Học Chu... e là không tiện.
Bản thân nàng thì chẳng sao, chỉ sợ làm mang tiếng xấu cho người ta.
Lúc nãy tình thế cấp bách trốn tạm thì không nói, giờ mà ở lại, trời cũng sắp tối rồi...
Lư Học Chu thấy nàng cau mày, lờ mờ đoán được nỗi bận tâm của nàng bèn trấn an: "Cô nương cứ tạm nghỉ ở đây một đêm, sáng mai ta sẽ nghĩ cách đưa cô ra ngoài. Đêm nay ta không ngủ lại đây, cô nương cứ yên tâm."
Giờ các cửa ra vào phủ đều bị canh gác cẩn mật, chắc chắn không thể ra ngoài được. Hơn nữa, lát nữa là đến giờ giới nghiêm rồi.
Kỳ Như Ý cũng hết cách, Lư Học Chu chịu giúp nàng đã là niềm vui ngoài sức tưởng tượng rồi.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, biết rằng đến nước này chỉ còn cách phó mặc cho số phận.
Nàng nhún mình thi lễ với Lư Học Chu: "Đa tạ Lư thiếu gia đã trượng nghĩa ra tay, đại ân đại đức này Như Ý suốt đời không quên..."
Lư Học Chu vội vàng nghiêng người tránh lễ: "Cô nương đừng khách sáo, chỉ là chuyện tiện tay thôi mà. Ta đi trước đây, cô nương cứ nghỉ ngơi ở gian phòng phía Tây, nhớ khóa c.h.ặ.t cửa nẻo cẩn thận."
Nói xong, hắn quay lưng bước đi. Thấy Lưu Khánh định đi theo, hắn dặn dò: "Lưu Khánh, ngươi ở lại đây xem Kỳ tiểu thư có cần giúp gì không."
Lưu Khánh vâng dạ, đứng lại.
Nhìn bóng lưng thiếu gia khuất dần, rồi lại nhìn Kỳ tiểu thư, Lưu Khánh gãi đầu bối rối.
Chẳng hiểu lão gia nghĩ gì nữa. Thiếu gia cũng đã ngoài đôi mươi rồi, sao không cưới Kỳ tiểu thư cho thiếu gia? Môn đăng hộ đối thế cơ mà, sao cứ thích chơi trò "trâu già gặm cỏ non" làm gì?
Rời khỏi viện, Lư Học Chu đi thẳng đến viện của Tĩnh Vương, nhờ Tĩnh Vương dẫn đi gặp Mục phu nhân.
"Ngươi tìm mẫu thân ta có việc gì?" Tĩnh Vương tò mò.
Lư Học Chu thở dài: "Chuyện dài lắm, nhưng ta có việc gấp cần bàn bạc với Mục phu nhân."
Tin tưởng vào nhân phẩm của Lư Học Chu, Tĩnh Vương liền dẫn hắn đến gặp Hoàng hậu nương nương.
Nghe tin Lư Học Chu đến, Hoàng hậu nương nương có chút ngạc nhiên. Trời sẩm tối rồi, hắn đến đây giờ này có việc gì nhỉ?
"Thôi, cho hắn vào đi."
"Bên Lư lão gia có tin tức gì của Kỳ Như Ý chưa?" Hoàng hậu nương nương hỏi thêm.
"Vẫn chưa tìm thấy người, bọn tay sai của Lư lão gia vẫn đang chực chờ trước cửa viện chúng ta đấy!" Tô Cửu Nguyệt đáp lời.
"A Di Đà Phật," Hoàng hậu nương nương chắp tay niệm Phật, "Hy vọng con bé bình an vô sự!"
Vừa lúc đó, Tĩnh Vương dẫn Lư Học Chu bước vào. Tĩnh Vương lên tiếng trước: "Mẫu... Mẫu thân, Lư thiếu gia muốn gặp người."
Hoàng hậu nương nương đưa mắt nhìn Lư Học Chu: "Lư thiếu gia tìm ta có việc gì?"
Lư Học Chu cung kính hành lễ, đi thẳng vào vấn đề: "Mục phu nhân, Kỳ tiểu thư hiện đang trốn trong viện của tiểu điệt. Tiểu điệt không dám tự tiện đưa cô nương ấy ra ngoài nên vội vàng đến đây bẩm báo với phu nhân một tiếng."
Hoàng hậu nương nương ngạc nhiên: "Là ngươi cứu con bé à?"
Lư Học Chu lắc đầu: "Là Kỳ tiểu thư tự trốn vào đó, hạ nhân trong phủ tìm không thấy."
Hoàng hậu nương nương thở phào nhẹ nhõm: "Lư phủ này không thể ở lại được nữa, đành phải thu xếp cho con bé ở ngoài thôi."
Lư Học Chu gật đầu đồng tình: "Phu nhân nói phải. Sáng mai, tiểu điệt sẽ cải trang cô ấy thành tiểu đồng theo hầu, bí mật đưa ra ngoài. Nhưng nam nữ hữu biệt, tiểu điệt không thể chứa chấp cô nương ấy lâu được, e sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của Kỳ tiểu thư."
Hoàng hậu nương nương khẽ liếc Lư Học Chu: "Không sao, ngươi cứ nói một địa điểm, ngày mai ta sẽ phái người đến đón."
Hiện tại, Lư Học Chu chưa muốn trở mặt với cha mình. Cơ ngơi Lư gia đồ sộ thế này, không thể để lọt vào tay đám con thứ kia được.
Hắn thỉnh thoảng cãi nhau với cha vì biết rõ giới hạn chịu đựng của ông ta, ông ta có giận dữ thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn.
Thế nên, hắn sẵn sàng giúp đỡ Kỳ Như Ý, nhưng tuyệt đối không vì nàng mà gây hấn với cha ruột.
Trong mắt hắn, vì một người đàn bà mà từ bỏ cơ đồ là chuyện không đáng.