Diệp Lê bị người ta lay tỉnh, động tác của đối phương chẳng lấy gì làm dịu dàng cho cam.
Cô vừa mở mắt ra đã phát hiện bản thân đang ngồi lù lù trên một chuyến xe buýt thưa thớt hành khách, và người lay cô tỉnh là một cô gái ngồi ở ghế bên cạnh.
“Dậy đi, đừng ngủ nữa, sắp tới trạm rồi. Lát nữa mà ngủ quên thì tôi không thèm gọi cô đâu đấy.” Giọng điệu của cô gái lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, “Thật tình, cô ngủ nguyên một đường rồi, bình thường chịu khó đi chơi một chút thì đâu đến mức ngồi xe buýt thôi mà cũng say xe lên bờ xuống ruộng cơ chứ.”
Diệp Lê nghe vậy liền ngồi thẳng người lên một chút.
Cô gái kia thấy cô đã tỉnh ngủ hẳn thì chẳng thèm đoái hoài tới cô nữa, tự lấy tai nghe ra đeo lên rồi lẩm nhẩm nghe nhạc.
Diệp Lê vươn tay đẩy lại chiếc kính gọng đen đang trễ xuống mũi, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngay lúc này, sắc trời bên ngoài đã ngả bóng hoàng hôn. Ánh tà dương màu đỏ cam treo lơ lửng nơi chân trời, nhuộm rực cả một khoảng không gian vầng mây chiều lộng lẫy.
[Thế giới tuyệt cảnh thứ năm đã được tạo lập.]
Trong đầu, thanh âm máy móc lạnh lẽo quen thuộc lại một lần nữa vang lên.
Diệp Lê nhàn nhã tựa người vào cửa sổ, bất động thanh sắc bắt đầu tiếp nhận những quy tắc của thế giới tuyệt cảnh lần này.
[Tiêu chuẩn hoàn thành thế giới tuyệt cảnh này: Lấy việc nhân vật do người thụ án hóa vai phải trốn thoát khỏi khu vui chơi thành công làm chuẩn.]
Khu vui chơi ư?
Đôi mắt Diệp Lê bỗng chốc sáng ngời, cô đột nhiên nảy sinh thêm vài phần mong chờ đối với trải nghiệm tuyệt cảnh lần này.
Cũng không biết ở trong đó có bán kẹo bông gòn, trà sữa với kem tươi không nhỉ.
À đúng rồi, còn có cả xúc xích nướng nữa, cái loại nướng cho xèo xèo tươm mỡ, hương thơm nức mũi ấy. Tuyệt nhất là phải nướng đến mức lớp vỏ bên ngoài tự nứt toác ra, ăn như vậy mới cảm nhận được cái vỏ giòn thịt mềm.
[Nếu ở trong khu vui chơi, người thụ án t.ử vong vì bất cứ lý do gì, sẽ bị phán định là thụ án thất bại.]
[Lần thụ án này thất bại, người thụ án sẽ phải chịu hình phạt tăng thêm 140 điểm giá trị tội ác.]
Đã đạt được mục đích, lại chẳng thèm quan tâm đến ba cái mớ giá trị tội ác nên lúc này nghe xong, cõi lòng Diệp Lê phẳng lặng như tờ, không một gợn sóng.
[Nhiệm vụ phụ của tuyệt cảnh này: Trải nghiệm thành công năm hạng mục trò chơi!]
Diệp Lê khẽ nhướng đuôi mày.
Căn cứ vào những nhiệm vụ phụ trước đây, mấy trò chơi này tuyệt đối chẳng phải là thứ trò chơi đàng hoàng, đứng đắn gì.
[Chúc ngài thụ án thuận lợi.]
Cùng với thanh âm máy móc dần chìm vào tĩnh lặng trong não bộ, Diệp Lê bắt đầu rà soát lại ký ức của nguyên chủ.
Nguyên chủ lần này cũng là một nữ sinh viên đại học, cùng họ với Diệp Lê, tên là Diệp T.ử Hạm, đang là sinh viên năm ba.
Chiều cao trung bình, nhan sắc cũng nhạt nhòa, tóc đuôi ngựa mái bằng, lại thêm quả kính gọng đen to chà bá. Tóm lại là thuộc nhóm người có quăng vào giữa đám đông cũng chẳng thể nào làm người ta chú ý tới được.
Không chỉ vậy, tính cách cô nàng còn vô cùng hướng nội, có hơi hướng mắc hội chứng sợ giao tiếp xã hội. Ở trường, nếu không rúc trong phòng học thì cũng ru rú trong ký túc xá, vô cùng hiếm khi bước chân ra ngoài chơi bời.
Còn cô gái đang ngồi bên cạnh tên là Phương Lăng Huyên, vừa là bạn học cùng lớp kiêm luôn bạn cùng phòng, đồng thời cũng là một trong số ít những người bạn có quan hệ khá khẩm một chút với nguyên chủ.
Tất nhiên, đây rất có khả năng chỉ là suy nghĩ đơn phương từ phía nguyên chủ mà thôi.
Ít nhất thì qua sự tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, Diệp Lê cảm thấy đối phương cũng chẳng hề tỏ ra quá mức thân thiện với “cô”.
Chuyến đi lần này của hai người là để tham gia một hoạt động thám hiểm offline do một diễn đàn có tên “Khu vườn của những tay chơi thám hiểm thành phố” đứng ra tổ chức.
Với cái cá tính nhút nhát của nguyên chủ thì chắc chắn là không thể nào chủ động tham gia những hoạt động mang tính xã giao như thế này rồi, hoàn toàn là do Phương Lăng Huyên nỉ non ỉ ôi, kỳ kèo mãi mới kéo cô đi cho bằng được.
Mang danh là một “người sợ xã giao”, cô cũng chẳng hề giỏi giang gì trong khoản từ chối người khác.
Phương Lăng Huyên được coi là một tay chơi kỳ cựu của diễn đàn này, trước đó cô ta đã từng cùng một người bạn khác tham gia tận hai đợt hoạt động thám hiểm offline do diễn đàn tổ chức rồi.
Nhưng lần này người bạn đó đột xuất có việc không tới được, thế nên Phương Lăng Huyên mới đ.á.n.h chủ ý lên người nguyên chủ - người cũng rảnh rỗi không về quê trong dịp nghỉ lễ này.
Miệng thì nói ngon nói ngọt là dẫn cô đi mở mang tầm mắt, làm quen với những người bạn mới, thực chất cũng chỉ là kéo cô ra ngoài cho đủ số lượng, đi theo chơi cùng để làm bia đỡ đạn mà thôi.
Bởi vì yêu cầu của hoạt động đợt này là mỗi người đều phải mang theo một người bạn đồng hành.
Mà đích đến cho chuyến thám hiểm lần này của bọn họ, chính là một khu vui chơi hoàn toàn bị bỏ hoang từ lâu nằm ở khu vực ngoại ô xa xôi hẻo lánh.
Hiện tại, hai người bọn họ đang trên đường chạy tới điểm tập kết để hội họp cùng với những người chơi khác.
Bình thường nguyên chủ rất ít khi bước chân ra khỏi cửa, khả năng ngồi xe lại khá kém nên trước lúc xuất phát đã uống một viên t.h.u.ố.c chống say xe. Do vậy mà suốt cả chặng đường cô nàng cứ lơ mơ, buồn ngủ díu cả mắt, gần như chỉ rúc vào ghế mà ngủ một mạch.
Tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, Diệp Lê lại không kìm được mà ngáp dài một cái.
Vẫn còn buồn ngủ quá chừng!
Chẳng mấy chốc, xe buýt đã tới trạm.
Diệp Lê đeo chiếc ba lô vải bố lên vai, lững thững theo sau Phương Lăng Huyên xuống xe.
Vừa bước xuống, Phương Lăng Huyên không quên dặn dò: “Nhớ kỹ đấy, lát nữa cậu không được gọi tên thật của tớ nữa đâu, phải gọi là Phương Đường (Đường Vuông), đừng có gọi nhầm đấy nhé.”
Các cư dân mạng tổ chức gặp mặt offline, để giữ cảm giác bí ẩn nên đều xưng hô với nhau bằng nickname.
Nickname của Phương Lăng Huyên là “Một Viên Phương Đường”, thế nên gọi tắt là “Phương Đường”.
“Ừ.” Diệp Lê đáp lại một tiếng.
“Thế còn cậu, đã nghĩ ra tên gì chưa?” Phương Lăng Huyên lại hỏi.
Diệp Lê lười vắt óc suy nghĩ, bèn buông lời đáp bừa: “Cứ gọi là Diệp T.ử (Chiếc Lá) đi.”
“Diệp Tử...” Phương Lăng Huyên lặp lại một lần, gật gù: “Cũng được, đơn giản dễ nhớ, vậy chốt gọi cậu là 'Diệp Tử' nhé.”
Hai người xuống xe, cuốc bộ thêm chừng mười phút nữa, cuối cùng cũng tới một bãi đỗ xe nhỏ.
Trong bãi đỗ đang đậu một chiếc xe buýt cỡ trung đã qua cải tạo, trước đầu xe đã có kha khá người đứng đợi sẵn.
Phương Lăng Huyên vừa thấy bọn họ thì chẳng thèm rủ rê Diệp Lê lấy một tiếng, tự mình hớn hở chạy tót qua đó: “Anh Lưu, chị Tình, em tới rồi đây.”
Diệp Lê ngước mắt nhìn sang, lúc này bên đó đã tụ tập cỡ bảy tám người cả nam lẫn nữ, trông ai nấy đều khá trẻ trung.
Chỉ có duy nhất một người đàn ông buộc một b.úi tóc nhỏ, lún phún râu râm là trông lớn tuổi hơn chút xíu. Chừng khoảng ngoài ba mươi, vóc dáng khá bảnh bao, toàn thân toát lên một luồng khí chất “bad boy” nhã nhặn.
Diệp Lê đi tới cũng không chủ động bắt chuyện, chỉ lặng lẽ cúi đầu đứng sang một bên, giữ vững thiết lập nhân vật “sợ xã giao” của mình.
Đợi đến lúc Phương Lăng Huyên hàn huyên chán chê với đám người kia rồi mới sực nhớ ra cô, bèn vẫy tay gọi: “Mau qua đây Diệp Tử, để tớ giới thiệu cho cậu.”
Lúc này Diệp Lê mới chậm rãi bước tới.
Phương Lăng Huyên, à không, Phương Đường dẫn mối đầu tiên là giới thiệu gã đàn ông buộc b.úi tóc củ tỏi kia: “Anh ấy tên là 'Lão Lưu bạo tẩu', bọn tớ đều gọi là anh Lưu, cũng là người đứng ra tổ chức hoạt động lần này.”
Vừa nói, cô ta vừa nhìn về phía người đàn ông, giới thiệu Diệp Lê: “Đây là bạn em, Diệp Tử.”
“Chào em, rất vui vì em đã đến tham gia, chúc em chơi vui vẻ nhé.” Anh Lưu rất hào sảng chào hỏi cô.
“Chào anh.” Diệp Lê cũng lí nhí đáp lại một câu.
Tiếp đến là người phụ nữ vẫn luôn đứng cạnh anh Lưu, tầm hai bảy hai tám tuổi, dung mạo xinh đẹp quyến rũ. Cô ấy có mái tóc uốn xoăn lượn sóng bồng bềnh, trên đỉnh đầu cài một cặp kính râm, dẫu chỉ diện một chiếc áo thun đơn giản cùng quần short nóng bỏng nhưng vẫn không giấu nổi thân hình cong lồi bốc lửa.
“Chị ấy là Tình Tử, bọn tớ hay gọi là 'chị Tình', cũng là bạn gái của anh Lưu.” Phương Đường tiếp tục giới thiệu.
“Chào em nha Diệp Tử, sau này có thời gian rảnh thì cứ đi chơi cùng Phương Đường nhiều vào nhé.” Nụ cười của chị Tình cũng cực kỳ nhiệt tình.
“Chào chị.” Diệp Lê vẫn nhỏ nhẹ đáp lời.
Sáu người còn lại tiếp theo lần lượt là: anh chàng cao kều “Trường Phong”, thanh niên mặt b.úng ra sữa “Băng Băng”, anh chàng đeo kính “Hùng Gia”, thanh niên đầu đinh “Hàn Nhất”, anh chàng trọc đầu “Lão Phật”, và cô nàng tóc xoăn xù “Nhu Nhu”.
Trong số này có cả người chơi cũ lẫn những lính mới lơ ngơ lần đầu tham gia như Diệp Lê. Nhìn chung thì ai nấy đều khá thân thiện.
Màn chào hỏi giới thiệu qua lại kết thúc thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Lão Lưu thông báo vẫn còn hai người nữa chưa tới, bèn giục mọi người cứ lên xe ngồi đợi trước.
Mọi người nghe vậy cũng lũ lượt kéo nhau lên xe.
Diệp Lê lẳng lặng xếp hàng ở tít phía sau cùng, đợi mọi người yên vị tìm được chỗ ngồi cả rồi, cô mới lững thững bước lên.
Chiếc xe buýt cỡ trung này cộng cả ghế lái và ghế phụ lân la có tổng cộng mười ba chỗ ngồi, hiện tại số người có mặt đã là mười người.
Lúc này Phương Đường đã sáp lại ngồi chung với cô nàng Nhu Nhu kia rồi.
Diệp Lê chẳng hé răng nửa lời, đi thẳng một mạch xuống dãy ghế bốn chỗ trống ở hàng cuối cùng, ngồi vào vị trí sát cửa sổ.
Nghe bọn họ bàn tán, từ chỗ này đến khu vui chơi ở ngoại ô phải lái xe ròng rã ba bốn tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Cô vừa vặn nhân cơ hội này đ.á.n.h thêm một giấc nữa.
Thời gian chờ đợi không lâu lắm, khoảng chừng mười lăm phút sau, hai người cuối cùng cũng thở hồng hộc chạy ùa lên xe.