“Xin lỗi mọi người nhiều nha, bọn mình đến muộn.”
Người đến là hai cô gái trẻ. Người cất tiếng nói cắt mái tóc ngắn đầy cá tính, diện một chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh nhạt, toát lên ngập tràn cảm giác thiếu nữ. Người còn lại thì uốn tóc bob màu nâu mocha, dáng vẻ vô cùng ngọt ngào đáng yêu.
Lúc này các ghế phía trước xe đều đã chật kín người ngồi, chỉ có dãy ghế băng chỗ Diệp Lê là còn chỗ trống, thế nên hai người họ bèn đi thẳng xuống cuối xe, ngồi cùng với cô.
“Ôi chao ôi nóng c.h.ế.t tôi mất.” Cô gái tóc ngắn vừa đặt m.ô.n.g xuống đã bắt đầu ồn ào. Cô ấy vừa lấy tay quạt lấy quạt để vừa hỏi han đồng bạn: “Làm sao bây giờ, cậu hay bị say xe, ngồi tít băng ghế cuối này liệu có ổn không? Hay là để tớ lên phía trước đổi chỗ với người khác nhé?”
Cô gái kia khẽ lắc đầu, lí nhí đáp: “Thôi đừng phiền người ta, cứ ngồi đây đi, lát nữa tớ uống viên t.h.u.ố.c là ổn thôi.”
“Vậy cũng được, cậu uống luôn đi, kẻo một lát nữa t.h.u.ố.c chưa kịp ngấm mà người đã khó chịu rồi.” Cô gái tóc ngắn ân cần dặn dò.
Tranh thủ lúc bạn mình uống t.h.u.ố.c, cô nàng tóc ngắn cuối cùng cũng chuyển dời sự chú ý sang Diệp Lê đang ngồi ngay cạnh, vô cùng hào sảng tự giới thiệu: “Chào đằng ấy, tớ là Vụ Bạch.”
“Chào cậu, tớ là Diệp Tử.” Diệp Lê cũng đáp lại một cách đầy lịch sự.
“Ể, cậu là ma mới lần đầu tham gia hoạt động đúng không, trước đây chưa gặp cậu bao giờ.” Tính tình Vụ Bạch khá là xởi lởi, rất nhiệt tình bắt chuyện với cô.
Diệp Lê gật đầu: “Đúng thế, là lần đầu tiên tham gia.”
“Thế ai dẫn cậu tới đây vậy?” Vụ Bạch tò mò.
“Phương Đường.” Diệp Lê đáp.
“Phương Đường á?” Vụ Bạch ngóc đầu lên dòm một cái, không nhịn được bĩu môi phàn nàn: “Cái người này cũng kỳ cục thật đấy, thừa biết cậu mới tới lần đầu lạ nước lạ cái chẳng quen ai, vậy mà lại bỏ mặc cậu thui thủi một mình ở đây, tự mình chạy tót đi ngồi rúc với Nhu Nhu, đúng là chẳng phúc hậu chút nào.”
“Không sao đâu, do tự tớ quen ngồi phía sau rồi.” Diệp Lê vẫn tiếp tục duy trì vỏ bọc “sợ xã giao”, gánh hết trách nhiệm về phía mình.
Vụ Bạch an ủi cô: “Chẳng sao cả, vậy cậu cứ đi cùng tụi tớ nhé, vừa khéo cô bạn Tiểu Mễ của tớ cũng mới chơi lần đầu, để tớ chiếu cố hai người.”
“Đúng đấy, cậu cứ đi chung với bọn tớ đi cho có bạn có bè.” Tiểu Mễ cũng ló đầu ra từ bên cạnh, cười tươi roi rói chào hỏi Diệp Lê.
Diệp Lê ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu nói: “Được”.
Đã là hội chứng sợ giao tiếp xã hội mà lị, bao giờ não cũng nhảy số nhiều nhưng hành động thực tế thì ít, người ta bảo sao thì cũng gật đầu rắp lự thôi.
“Bộp bộp bộp!”
Ngay lúc này, anh chàng đeo kính tên “Hùng Gia” ngồi ở chiếc ghế đơn sát cửa xe bỗng đứng phắt dậy vỗ vỗ tay mấy cái, dõng dạc nói: “Được rồi được rồi, mọi người chú ý lắng nghe này!”
“Bây giờ quân số đã đông đủ cả rồi nhé, đợt này có tổng cộng mười hai người tham gia hoạt động thám hiểm. Trước khi xe lăn bánh, tôi xin phép được nói vài lời. Lời đầu tiên là phải cảm ơn anh Lưu và chị Tình của chúng ta, toàn bộ kinh phí cho đợt hoạt động lần này đều nhờ một tay hai anh chị chạy vạy xin tài trợ về đấy.”
Vừa dứt lời, Hùng Gia liền dẫn đầu vỗ tay lốp bốp: “Mọi người cùng gửi lời cảm ơn anh Lưu, chị Tình nào!”
“Cảm ơn anh Lưu, chị Tình!” Đám đông cũng nháo nhào hưởng ứng theo.
Lão Lưu và Tình T.ử mỉm cười xua tay với mọi người.
Bầu không khí trên xe nháy mắt trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Vụ Bạch hạ giọng giải thích với hai người Diệp Lê: “Cái người đang thao thao bất tuyệt kia gọi là 'Hùng Gia', tính tình năng nổ hoạt bát nhất bọn, chuyên đóng vai trò hoạt náo viên. Bình thường các sự kiện của diễn đàn về cơ bản đều do anh ta làm MC dẫn chương trình đấy. Thêm cả anh Lưu với chị Tình nữa, ba người bọn họ đều là các lão làng cộm cán trên diễn đàn rồi.”
Anh chàng Hùng Gia phía trước vẫn còn đang lên giọng diễn thuyết: “... Đợt hoạt động lần này là thám hiểm ban đêm, xét về mức độ thì nguy hiểm hơn nhiều, hơn nữa còn có không ít các bạn mới lần đầu tiên tham gia. Thế nên đợi đến đích rồi, hy vọng mọi người sẽ tuân theo sự chỉ huy của tôi và anh Lưu, chị Tình, hãy chú ý giữ an toàn thật kỹ, tuyệt đối không được tự ý chạy lung tung để tránh xảy ra những sự cố ngoài ý muốn...”
Sau đó, anh ta lại dông dài thêm một vài lưu ý cần cẩn trọng trong quá trình thám hiểm.
Cuối cùng, Hùng Gia bật mở nắp thùng giữ nhiệt ở bên cạnh: “Rồi, bây giờ tôi sẽ chia nước giải khát cho mọi người, sau đó tất cả cùng nâng chai lên chụp một bô ảnh tập thể báo cáo với nhà tài trợ, vậy là có thể xuất phát được rồi.”
Giữa những tiếng reo hò ầm ĩ, mỗi người đều được chia cho một chai nước mát lạnh, sờ vào hãy còn tỏa ra luồng khí lạnh ngắt.
Chai của Diệp Lê là một chai nước chanh VC, Vụ Bạch lấy một chai trà sữa, còn của Tiểu Mễ là nước ngọt có ga vị cam.
Mấy thứ đồ uống này đều do bọn họ xin tài trợ được, tất tần tật đều chung một hãng.
Diệp Lê lẳng lặng liếc nhìn chai trà sữa trong tay Vụ Bạch, lại cúi đầu nhìn chai nước chanh trên tay mình, môi hơi mím lại.
Vụ Bạch ngồi cạnh tinh ý như bắt được sóng, trực tiếp đưa chai trà sữa sang hỏi: “Diệp Tử, cậu thích uống trà sữa hả? Tớ lại chẳng hảo ngọt mấy, nếu cậu thích thì tớ đổi cho cậu này.”
Diệp Lê chớp chớp mắt, lần đầu tiên thành tâm buông một chữ “Được”.
Chai trà sữa cầm chắc trong tay, khóe miệng cô không kìm được mà khẽ nhếch lên.
Cô bạn nhỏ mới kết giao này, xem chừng cũng tốt tính phết!
Bây giờ đang độ cuối hè, mặc dù mặt trời đã khuất núi nhưng nền nhiệt vẫn cứ nóng hầm hập. Thêm vào việc xe chưa nổ máy, điều hòa không bật, lại bị nhốt trong xe nửa ngày trời, hơi nóng bốc lên ngột ngạt muốn c.h.ế.t đi được.
Giờ vớ được chai nước lạnh, mười người như một đều vội vội vàng vàng mở nắp tu ừng ực.
Dòng nước mát lạnh vừa trôi qua cuống họng, nháy mắt khiến toàn thân sảng khoái lâng lâng.
“Nào nào nào, mọi người đồng loạt nâng chai lên, chụp tấm ảnh tập thể cái đã nhé.”
Anh Lưu ngồi phía trước đã dựng sẵn máy ảnh, Hùng Gia ở bên cạnh hào hứng kêu gọi.
Tất thảy mọi người đều răm rắp giơ đồ uống lên, nhìn thẳng vào ống kính hô vang “cheese”, tay giơ ngón tay chữ V.
“Tách!”
Rất nhanh sau đó, xe nổ máy, băng băng trên đường.
Sắc trời bên ngoài lúc này đã tối mịt mù.
Người cầm lái là anh Lưu.
Diệp Lê vốn định tranh thủ chợp mắt thêm lát nữa, đúng lúc này Hùng Gia ở dãy trên lại bắt đầu bô bô kể lể cho mọi người nghe dăm ba cái lời đồn đại kỳ bí xung quanh khu vui chơi mà họ sắp thám hiểm.
Vậy là Diệp Lê cũng lẳng lặng dỏng tai lên hóng hớt.
Theo như lời đồn thì ngay trên nền đất xây dựng khu vui chơi này, thuở trước vốn là một ngôi miếu thờ Vu thần của người dân địa phương. Nhưng để xây dựng công viên giải trí, đội thi công đã mạnh tay san bằng ngôi miếu, thậm chí bức tượng Vu thần thờ phụng bên trong cũng bị đập nát tươm. Bấy giờ có không ít dân làng ra sức ngăn cản, dẫn đến xô xát đổ m.á.u nữa.
Về sau khu vui chơi cũng được khánh thành êm xuôi. Hồi mới khai trương nó náo nhiệt cực kỳ, khách khứa ra vào tấp nập đến mức chật cứng cả người. Nhưng chẳng được bao lâu thì các vụ t.a.i n.ạ.n kinh hoàng trong khu vui chơi bắt đầu liên tiếp xảy ra, thậm chí còn rộ lên cả những tin đồn ma ám ghê rợn, khiến danh tiếng của khu vui chơi bị ảnh hưởng nặng nề. Kết cục là chỉ vỏn vẹn hai năm ngắn ngủi sau đó, nơi này phải đóng cửa im ỉm, bị bỏ hoang suốt từ dạo ấy đến giờ cũng đã hơn chục năm trời rồi.
Lại có lời đồn đoán rằng, sở dĩ khu vui chơi xảy ra chuyện tồi tệ như vậy là do ngày trước đã dám phá hủy miếu Vu thần, mạo phạm đến thần linh, nên mới chuốc lấy lời nguyền rủa tàn khốc, dẫn tới t.a.i n.ạ.n triền miên.
Từ lúc khu vui chơi bị bỏ hoang, nó cũng vô tình thu hút sự tò mò của không ít những kẻ ưa mạo hiểm mò đến khám phá.
Về sau có người rỉ tai nhau rằng, chỉ cần đến được khu vui chơi trước mười hai giờ đêm, rồi châm đúng ba nén nhang thắp ngay cửa sau của khu vui chơi - tức là trên nền đất cũ của miếu Vu thần, đợi khi nhang cháy trụi, người đó sẽ có khả năng bước chân vào một khoảng không - thời gian khác. Ở nơi đó sẽ hiện ra một khu vui chơi đang tấp nập người vào kẻ ra như hồi mới mở, để rồi được tận mình trải nghiệm một chuyến phiêu lưu kích thích kinh hoàng.
Cho nên, đích đến của chuyến đi tới khu vui chơi lần này, chính là để kiểm chứng xem cái truyền thuyết nhuốm màu liêu trai này rốt cuộc có phải là thật hay không.
Sau khi nghe Hùng Gia c.h.é.m gió thần sầu, có kẻ bỗng lạnh toát sống lưng, kẻ thì mắt sáng rỡ tỏ vẻ hứng thú tột độ, có người lại mặt liệt chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.
Kẻ mặt liệt chẳng có cảm xúc nào là Diệp Lê kia thậm chí còn không nén nổi tiếng thở dài mắng thầm trong bụng.
Đúng là cái hội rửng mỡ không làm thì không c.h.ế.t, câu thành ngữ này áp vào đám người dở hơi này quả thực không sai một ly nào!
Đây không phải là ăn no rửng mỡ, vác thân đi tìm đường c.h.ế.t thì là cái gì cơ chứ?!