Tỳ nữ còn lại cũng lộ vẻ buồn bã.
“Kể từ khi phản quân vượt sông. Thành đã bị phong tỏa.”
“Lương thực không thể vận chuyển vào. Giá lương thực còn sót lại tăng vọt từng ngày. Mấy ai mua nổi chứ?”
“Huống hồ năm nay lại lạnh đến thế.”
Ta đặt kim chỉ xuống:
“Gạo do phủ Thái sư đưa tới. Còn bao nhiêu?”
“Còn nửa thạch.”
Tỳ nữ đáp xong bỗng giật mình:
“Nữ lang... Người không phải định...”
Dân chúng đã chẳng còn lương thực tích trữ.
Nhưng đám quyền quý trong kinh.
Nhà nào mà chẳng có đủ lương ăn suốt ba năm?
Nhất là từ khi phản quân chiếm được tòa thành đầu tiên.
Dân chúng còn chưa hay tin.
Đám vương công quý tộc đã tranh nhau thu mua lương thực.
Gần như vét sạch kho lương của mấy tòa thành lân cận.
Ngay cả phủ Thái sư và phủ họ Tạ cũng không ngoại lệ.
Ngày ấy.
Dân chúng bán lương vui mừng biết bao.
Thì bây giờ hẳn phải hối hận bấy nhiêu.
Nếu ta chưa từng nhìn thấy khổ đau.
Có lẽ ta vẫn có thể khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng cố tình.
Ta đã nhìn thấy rồi.
Trần Mạnh cửa nát nhà tan.
Lý Thắng tận mắt nhìn phụ thân bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Tiểu Anh què chân...
Người khổ trên đời nhiều vô kể.
Ta không cứu nổi tất cả.
Vậy thì cứu lấy người mà mình có thể cứu.
“Bạt Vân. Đi mời quán chủ tới đây.”
“Bảo rằng ta có chuyện muốn thương lượng.”
Ta lại quay sang hai tỳ nữ:
“Trúc Lộ. Đi gọi những gia phó mà mẫu thân để lại giúp đỡ.”
“Giữ lại lượng gạo đủ dùng trong ba ngày. Còn lại… Chuyển hết ra ngoài.”
Quán chủ đến rất nhanh.
Nghe xong ý định của ta.
Trong mắt bà hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Rồi cúi người thật sâu.
“Lư nữ lang đại nghĩa. Bần ni tự thấy không bằng.”
“Nhưng hiện nay trong thành đâu chỉ có ngàn trăm dân đói.”
“Dù nữ lang có dốc hết gia sản. Cũng chỉ giải quyết được chuyện cấp bách trước mắt.”
Ta đỡ lấy hai cánh tay của bà.
“Quán chủ không cần lo lắng. Cứ mang số gạo của ta đi trước. Nấu thành cháo loãng. Lấy danh nghĩa Đại Từ Quán phát cho dân đói trong thành.”
“Còn những thứ khác... Để ta nghĩ cách.”
Nói xong.
Ta khoác chiếc áo choàng trắng đơn giản rồi bước ra ngoài.
Bạt Vân xách váy chạy theo phía sau.
“Nữ lang. Người định đi đâu vậy?”
Ta đẩy cánh cửa đạo quán ra.
Khẽ mỉm cười:
“Đi hóa duyên.”
26
Bên ngoài đạo quán, ta gặp người hữu duyên đầu tiên.
Tạ Hoài Lăng đứng đó, trên người phủ đầy sương tuyết, không biết đã đợi bao lâu.
Đây không phải lần đầu hắn tới.
Bạt Vân và các nàng từng bắt gặp mấy lần, còn cảm thán rằng Tạ Hoài Lăng quả thật là một nam t.ử si tình hiếm thấy trên đời.
Nhưng ta đến chút lợi thế trên miệng lưỡi cũng không muốn để hắn chiếm được.
Lập tức kể lại đầu đuôi những ân oán giữa ta và hắn.
Kể từ đó, các nàng không còn nhắc đến Tạ Hoài Lăng trước mặt ta thêm lần nào nữa.
“Ngụy Âm.”
Tạ Hoài Lăng vội vàng tiến tới.
Trên gương mặt tái nhợt hiện lên một tia vui mừng.
“Cuối cùng nàng...Cũng chịu gặp ta rồi.”
Ta mỉm cười ôn hòa với hắn.
Ánh mắt Tạ Hoài Lăng càng thêm sáng rực.
“Tạ lang quân.”
Ta chậm rãi nói:
“Đại Từ Quán sắp dựng lều phát cháo trong thành để cứu tế dân đói. Không biết lang quân có thể quyên góp một ít lương thực được không?”
Tạ Hoài Lăng khẽ sững người.
“Nàng muốn gặp ta...Chỉ để nói chuyện này thôi sao?”
Nụ cười trên môi ta vẫn không đổi:
“Sao lại là chỉ nói chuyện này được? Đây là việc công đức vô lượng. Tạ lang quân thấy thế nào?”
Ánh sáng trong mắt chàng từng chút một tắt đi.
“Ta biết. Ta sẽ không từ chối nàng.”
Ta khẽ thi lễ:
“Lang quân cao nghĩa.”
Xe ngựa đã được gia phó chuẩn bị sẵn.
Ta lên xe trở về phủ Thái sư.
Nghe xong ý định của ta, mẫu thân nói:
“Ngụy Âm, nếu con muốn phát cháo cứu người, nương đương nhiên không phản đối.”
“Nhưng con có thể giúp được bao nhiêu người đây?”
“Trong thành có biết bao nhiêu dân đói. Cho dù dọn sạch cả phủ Thái sư cũng không chống đỡ nổi mùa đông này.”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mây đen giăng kín.
Tuyết phủ dày lên khu viện sâu hun hút.
Nhưng nơi cuối chân trời vẫn có một vệt sáng không thể che khuất.
“Nương. Con chỉ cần hai thạch gạo.”
Ta quay đầu lại, mỉm cười:
“Phần còn lại, con sẽ tự đi xin.”
“Con làm việc thiện, quang minh chính đại. Không có gì phải ngại ngùng cả.”
“Huống hồ... Mùa xuân rồi cũng sẽ đến.”
Nỗi lo trong mắt mẫu thân vẫn chưa tan.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Cho nó năm thạch.”
Ta giật mình:
“Phụ thân.”
Chỉ thấy vạt áo màu tím thoáng qua.
Bóng dáng phụ thân đã biến mất phía cuối hành lang.
27
Rời khỏi phủ Thái sư.
Ta lại đến phủ họ Tống kế bên.
Tuy phủ họ Tống ở sát phủ Thái sư, nhưng hai nhà không thân thiết.
Nghe xong ý định của ta.
Sắc mặt Tống phu nhân lại dịu đi không ít:
“Lư nữ lang quả thật khác với lão...Khác với phụ thân cô.”
Phủ họ Tống góp hai thạch gạo.
Tiếp đó là phủ họ Tôn.
Phủ họ Vương...
Ta đi từng nhà một.
Có lẽ họ chưa từng thấy một nữ lang thế gia nào không màng thể diện như vậy.
Ánh mắt nhìn ta mỗi người một khác.
Nhưng phần lớn đều quyên góp chút ít lương thực.
Dù sao nạn đói mới bắt đầu.
Ta vẫn còn có thể dùng danh tiếng của nữ lang Lư thị đổi lấy chút thiện tâm của họ.
Cũng có người vừa nghe xong ý định của ta đã muốn đuổi thẳng ra khỏi cửa.
Ta không tức giận.
Chỉ mỉm cười nói:
“Phu nhân chắc chưa từng chịu đói phải không?”
“Người đói đến cực điểm, chuyện gì cũng có thể làm ra. Nếu một ngày nào đó những bách tính ấy bị dồn đến đường cùng…”
“Họ có nhớ rằng chính phu nhân từng mua sạch lương thực trong tay họ hay không?”