Tôi không nói.

Tôi không biết phải làm sao.

Tôi giống như người đứng bên mép vực.

Nhìn xuống là khe sâu không thấy đáy.

Quay đầu lại là con đường phía sau càng lúc càng xa.

Đến cuối tháng, trước ngày khấu trừ khoản vay mua nhà ba ngày, tài khoản ngân hàng của tôi chỉ còn hơn 6.000 tệ.

Tôi tính đi tính lại, kiểu gì cũng không đủ.

Tôi gọi cho bố mẹ.

Điện thoại kết nối, đổ chuông hơn mười lần không ai nghe.

Tôi gọi lần nữa, vẫn không ai nghe.

Lần thứ ba, mẹ mới bắt máy, giọng nhàn nhạt.

“Diễn, hôm nay mẹ bận, hôm khác nói.”

“Mẹ, chuyện khoản vay mua nhà…”

“Con tự nghĩ cách.”

Nói xong bà cúp máy.

Tôi cầm điện thoại đứng dưới công ty, gió chiều mang theo hơi lạnh lùa vào cổ áo.

Tôi đứng rất lâu.

Đúng lúc điện thoại rung lên.

Là thông báo của phòng nhân sự công ty, nói từ tháng sau điều chỉnh cơ cấu tổ chức, bộ phận chúng tôi sẽ sáp nhập, nhóm dự án giải tán, những người trong danh sách sẽ được sắp xếp lại.

Tên tôi nằm ở trang đầu.

Tôi đột nhiên phát hiện, mình ngay cả sức để tức giận cũng không còn.

Tôi nhét điện thoại vào túi, bước khỏi cổng công ty.

Ngoài đường người qua lại.

Có người vội về nhà nấu cơm.

Có người cầm đồ ăn giao vội vàng chạy vào tòa nhà văn phòng.

Ai cũng có hướng đi của riêng mình.

Chỉ có tôi đứng giữa con phố này, không biết nên đi đâu.

Tôi tìm một chiếc ghế dài ven đường ngồi xuống, nhìn đèn các cửa hàng đối diện lần lượt sáng lên.

Điện thoại trong túi lại reo.

Tôi lấy ra nhìn.

Là tin nhắn của Diệp Văn:

“Về ăn cơm không? Mẹ em làm món thịt kho anh thích.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Ánh sáng màn hình hắt lên mặt, hơi ch.ói mắt.

Tôi gõ một chữ “Về”, nghĩ một lúc lại xóa, rồi gõ lại “Về” và gửi đi.

Sau đó tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần, đi về nhà.

Lúc tôi đẩy cửa vào, đèn phòng khách đang sáng.

Trên bàn đặt một bát lớn thịt kho bóng mỡ, bên cạnh còn có rau bina xào và một nồi canh rong biển trứng.

Mẹ vợ ngồi bên bàn, đầu gối quấn băng gạc.

Thấy tôi vào, bà đứng dậy muốn xới cơm.

“Mẹ đừng động.”

Tôi vội đi tới, đặt túi lên sofa.

“Con tự làm được.”

Diệp Văn thò nửa người ra khỏi bếp, tay còn cầm xẻng.

“Về rồi à? Rửa tay ăn cơm.”

Tôi đáp một tiếng.

Lúc rửa tay, tôi nhìn mình trong gương.

Sắc mặt hơi xám, dưới mắt có hai quầng thâm.

Tôi mở vòi nước, vốc hai lần nước lên mặt, tự nhủ đừng nói gì cả, cứ ăn cơm trước.

Trên bàn, bố vợ hỏi:

“Diễn, hôm nay sao về muộn hơn mọi ngày?”

“Công ty nhiều việc, con tăng ca một chút.”

Tôi nói xong gắp một miếng thịt.

Vị rất ngon, nhưng tôi nhai khô khốc như nhai sáp.

Mẹ vợ ngồi cạnh cười, bảo ăn nhiều chút đừng lãng phí.

Diệp Văn nhìn tôi một cái, không nói gì.

Ăn xong, tôi ngồi sofa xem điện thoại.

Phòng nhân sự gửi tài liệu chính thức về việc điều chỉnh cơ cấu.

Thông báo ghi vị trí sau khi sáp nhập phải cạnh tranh lại, thời gian phỏng vấn vào tuần sau.

Tôi kéo xuống, thấy trong danh sách vị trí kèm theo chỉ có hai chỗ phù hợp với mình.

Một chỗ ở quận bên cạnh, phải thường trú tại hiện trường khách hàng.

Chỗ còn lại là vị trí tổng hợp, lương thấp hơn hiện tại 20%.

Tôi khóa màn hình, ném điện thoại lên bàn trà, trong lòng như có tảng đá chặn lại.

Diệp Văn rửa bát xong đi ra, ngồi bên cạnh, chạm nhẹ cánh tay tôi.

“Hôm nay anh hơi khác.”

“Không có.”

“Lúc ăn cơm anh không nói câu nào.”

“Chỉ hơi mệt thôi.”

Tôi miễn cưỡng cười.

“Chuyện công việc em đừng lo.”

Cô ấy nhìn tôi, môi mấp máy, cuối cùng không nói gì.

Một lúc sau cô đi ra ban công thu quần áo.

Tôi ngồi phòng khách, nghe cô nói nhỏ với mẹ ngoài ban công, âm thanh mơ hồ không rõ.

Tôi đoán có lẽ cô hỏi gì đó, cũng có lẽ chẳng nói.

Sáng hôm sau, tôi đưa Diệp Văn ra cửa đi làm.

Mẹ vợ đang dọn bát đũa trong bếp.

Tôi nói công ty có họp sớm rồi cũng ra ngoài.

Nhưng tôi không đi công ty.

Tôi chạy xe điện vòng hai lượt ngoài đường, cuối cùng rẽ vào một quán trà, gọi ấm trà rẻ nhất, ngồi góc lướt thông tin tuyển dụng trên điện thoại.

Người ở tuổi tôi, đi lên đã chẳng còn bao nhiêu không gian.

Nhảy ngang lại khó chọn được tương lai sáng sủa.

Tôi lướt vài trang tuyển dụng, công việc đúng chuyên môn thì hoặc yêu cầu bằng thạc sĩ, hoặc đòi kinh nghiệm cùng ngành.

Tôi nộp hai hồ sơ, đều như đá chìm đáy biển.

Buổi chiều tôi ghé công ty một chuyến.

Phòng nhân sự yêu cầu tôi nộp lại thẻ cũ để cập nhật quyền truy cập theo cơ cấu mới, đồng thời bảo tôi điền đơn cạnh tranh vị trí.

Tôi cầm tờ đơn nhìn rất lâu, không biết nên điền thế nào.

Một đồng nghiệp đi tới đưa điếu t.h.u.ố.c, hỏi tôi định chọn vị trí nào.

Tôi nói vẫn chưa nghĩ xong.

Anh ấy nhả khói:

“Nếu tôi có đường đi thì chạy từ lâu rồi.”

“Ở lại cũng chỉ làm nền cho người khác.”

Tôi không đáp.

Trên đường tan làm về, tôi nhận một cuộc gọi lạ.

Là ngân hàng.

Một giọng nữ lịch sự nhắc ba ngày nữa tới ngày trừ tiền vay mua nhà, số dư tài khoản không đủ, xin gửi đủ tiền kịp thời để tránh ảnh hưởng tín dụng.

Tôi “ừ” một tiếng, nói biết rồi, sau đó cúp máy.

Tôi chạy xe điện về nhà.

Khi đi qua một phố thương mại cũ, tôi thấy trước cửa quán ăn nhỏ dán thông báo tuyển người:

“Tuyển phụ bếp, ca tối, lương thỏa thuận.”

Tôi dừng xe, nhìn tờ giấy hơn mười giây.

Sau đó lấy điện thoại chụp lại rồi chạy tiếp.

Về đến nhà, Diệp Văn đã ở đó.

Cô ấy ngồi trên sofa phòng khách.

Trên bàn trà trước mặt trải mấy tờ giấy.

Là hóa đơn ngân hàng bình thường tôi đặt trên bàn làm việc chưa kịp cất.

Khoảnh khắc nhìn thấy, tim tôi thót lại.

“Em lục đồ của anh à?”

Tôi hỏi.

“Trên hóa đơn đặt trên bàn anh có ghi hai chữ quá hạn.”

Diệp Văn ngẩng lên nhìn tôi, giọng bình tĩnh đến hơi khác thường.

“Anh bắt đầu quá hạn từ khi nào?”

Tôi im lặng một lúc.

“Chưa quá hạn, chỉ còn thiếu một chút, vẫn chưa đến ngày khấu trừ.”

“Thiếu bao nhiêu?”

“Hơn mười nghìn.”

Diệp Văn cúi đầu, nhìn những tờ giấy không nói.

Một lúc lâu sau cô mới nói nhỏ:

“Tại sao anh không nói với em?”

“Em là vợ anh.”

“Có khó khăn thì chúng ta nên cùng nghĩ cách.”

“Không phải anh không muốn nói.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, do dự rất lâu.

“Chỉ là anh chưa tìm được cách, định đợi có manh mối rồi mới nói.”

“Anh tưởng em không nhìn ra sao?”

“Mấy ngày nay anh đi làm về, sắc mặt ngày càng tệ, lúc ăn cơm cũng chẳng nói.”

“Mẹ em còn hỏi có phải công việc của anh không thuận lợi không.”

Giọng Diệp Văn cao lên một chút.

3 - Vừa Đón Bố Mẹ Vợ Về Nhà, Bố Mẹ Tôi Liền Ngừng Trả Khoản Vay - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia