“To gan! Giờ ngươi đến nha hoàn Thôi phủ cũng không phải, vậy mà vẫn dám vô lễ với Vương phi!”

Ta còn chưa kịp nhíu mày thì trường kiếm trong tay Khôn Cửu đã rời khỏi vỏ.

Hàn quang lóe lên.

Giữa tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tiểu Thúy, một đốt ngón tay đứt lìa rơi xuống đất.

Chưa kịp để m.á.u nóng b.ắ.n lên người ta, cổ tay Khôn Cửu đã xoay kiếm thành một màn kiếm kín như bưng, hất văng toàn bộ những giọt m.á.u b.ắ.n tung tóe, chỉ để lại một mảng đỏ thẫm trên nền đá xanh.

Tiểu Thúy gào khóc t.h.ả.m thiết, Thôi Oanh Ca mặt đầy kinh hãi.

Khôn Cửu lại bình tĩnh giương ngang thanh kiếm trước người.

“Vương gia có lệnh. Kẻ nào x.úc p.hạ.m Vương phi, c.h.é.m không tha.”

10

Thôi Oanh Ca lập tức tái mét mặt mày, chống nạnh quát lớn:

“Thanh Hà Thôi thị là vọng tộc trăm năm. Ta mới là Dực Vương phi được cưới hỏi đàng hoàng!”

“Lâm Nhạn Hồi chẳng qua chỉ là thứ nghiệt chủng do phụ thân ta say rượu tư thông với hạ nhân trong phủ mà sinh ra. Một đứa con riêng không thể lộ ra ánh sáng, ngay cả tư cách ghi tên vào gia phả Thôi gia cũng không có. Vậy mà ngươi lại gọi nó là Vương phi?”

Giống như vết thương cũ chôn sâu trong lòng bao năm bị nàng ta x.é to.ạc ngay trước mặt mọi người.

Máu me đầm đìa, đau đến mức ta gần như đứng không vững.

Thì ra những lời đồn đại trong phủ trước đây đều là thật? Ta quả nhiên là con riêng sao?

Thảo nào Lâm thẩm không cho ta gọi bà là mẫu thân.

Thảo nào ánh mắt Thôi lão gia nhìn ta mãi mãi chỉ có sự lạnh nhạt và lợi dụng.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Ngươi chỉ là một hạ nhân, vậy mà dám ngay trước mặt bổn Vương phi làm bị thương nha hoàn hồi môn của bổn Vương phi. Quả thực vô pháp vô thiên!”

“Đợi Vương gia trở về, bổn Vương phi nhất định sẽ khiến ngươi phải chịu tội thích đáng!”

Khôn Cửu chỉ lặng lẽ nghe, thanh kiếm trong tay nàng không hề lay động.

Hai nắm tay ta siết c.h.ặ.t, nhưng đã không còn đủ tự tin để bắt Thôi Oanh Ca câm miệng.

Lúc này, ta không chỉ là một kẻ thế thân không thể lộ diện.

Ta còn là một đứa con riêng, ngay từ khi sinh ra đã mang theo sự nhục nhã.

Có lẽ vì động tĩnh ngoài cửa quá lớn, Trương thần y bước đến trước cửa, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Thương thế của bệnh nhân vô cùng nguy cấp. Ta phải rất vất vả mới châm kim giữ được chút sinh cơ cho bà ấy.”

“Các người có mâu thuẫn gì thì đợi Vương gia trở về rồi giải quyết. Bây giờ, tất cả đều câm miệng cho ta!”

Tiểu Thúy đau đến mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn như mưa.

Vừa thấy Trương thần y, nàng ta lập tức quỳ xuống, bò bằng đầu gối lên phía trước hai bước.

“Đại phu, xin ngài cứu ta!”

Trương thần y liếc nhìn bàn tay phải bị mất ngón trỏ của Tiểu Thúy, ngón tay đứt dưới đất cùng thanh kiếm còn vương m.á.u của Khôn Cửu, lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

“Ngón tay đứt chưa quá một khắc, vẫn còn nối lại được.”

“Nhưng cho dù nối thành công, sau này ngón tay ấy cũng không còn dùng được nhiều sức nữa. Hơn nữa, lát nữa lúc nối xương và khâu lại, ngươi sẽ phải chịu cơn đau ấy bằng chính mình.”

“Có điều, chẩn phí của ta khá đắt. Với vết thương như thế này, thu một trăm lượng bạc. Nếu thấy đắt thì cứ tìm danh y khác. Nếu không có ý kiến thì theo ta vào.”

Tiểu Thúy liên tục gật đầu.

Đúng lúc ấy, Khôn Cửu bỗng lên tiếng:

“Người hành thích Vương phi vẫn chưa tra ra. Không có lệnh của Vương gia, kẻ không phận sự không được phép vào.”

Mấy chữ “kẻ không phận sự” ở câu sau được nàng nhấn mạnh từng tiếng, đồng thời ánh mắt lạnh lùng lướt qua gương mặt Thôi Oanh Ca như một lưỡi d.a.o.

11

Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ.

Ta bỗng nhớ tới phản ứng kỳ lạ của Thôi Oanh Ca trước đó, ẩn dưới vẻ chột dạ.

Trương thần y cũng thuận theo ánh mắt của Khôn Cửu nhìn sang Thôi Oanh Ca, rồi xoay người bước vào phòng.

“Vậy để ta đi lấy hòm t.h.u.ố.c, chữa trị ngoài cửa. Phiền Lâm cô nương vào trong trông nom bệnh nhân.”

Ta gật đầu, theo Trương thần y vào phòng.

Dường như nhận ra tâm trạng ta không ổn, bà vừa thu dọn hòm t.h.u.ố.c vừa như vô tình nói:

“Theo những gì ta hiểu về Dực Vương, người và việc mà ngài ấy đã nhận định thì từ trước đến nay chưa từng thay đổi.”

Nói xong, bà đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng bước ra ngoài, còn chu đáo khép cửa lại.

Ngoài cửa thấp thoáng truyền đến tiếng Tiểu Thúy rên đau từng hồi.

Đó là cái giá nàng ta phải trả vì vừa rồi đã vô lễ với ta mhưng lúc này ta đã chẳng còn tâm trí để ý đến nàng ta.

Nhân lúc không ai quấy rầy, ta lặng lẽ thu lại tâm thần, xâu chuỗi tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay.

Chu Dực vào ngày lại mặt đã một mình trèo tường đến tiểu viện đổ nát nằm ở góc Thôi phủ để tìm ta.

Hắn còn cố ý để lộ mấy vết cào kia, rõ ràng là đã khẳng định người cùng hắn động phòng trong đêm tân hôn chính là ta.

Bàn tay hắn đặt lên mép lớp mặt nạ của ta.

Quyển hai mới ra của 《Mẫu Đơn Đình》 vừa khéo được hắn mang đến.

Điều kỳ lạ hơn là, sau khi tìm được ta, hắn không hề ép ta ở lại, trái lại còn bằng lòng để ta rời đi.

Thôi Oanh Ca cũng rất kỳ lạ.

Sau khi lại mặt, nàng ta tháo mặt nạ, thay lại bộ hoa phục của Vương phi rồi rất sảng khoái đưa cho ta khế ước bán thân mà ta hằng mong mỏi.

Thôi lão gia cũng nhanh ch.óng đồng ý với lời thỉnh cầu của thím Lâm, ký giấy trả tự do.

Thế nhưng ta và Lâm thẩm vừa rời phủ chưa được bao lâu thì đã gặp phải ba mũi tên liên tiếp từ Gia Cát liên nỏ, trên tên còn tẩm độc.

Nếu không nhờ Lâm thẩm kéo ta một cái rồi đỡ thay ta một mũi tên, e rằng ta đã lành ít dữ nhiều.

Nhưng Thôi Oanh Ca chỉ là một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, Thôi phủ cũng chỉ là một gia tộc thư hương. Làm sao họ có thể điều động được v.ũ k.h.í quân đội như Gia Cát liên nỏ?

Hay là Ninh tiểu hầu gia đã giúp nàng?

Ninh Viễn hầu đang thống lĩnh đội quân tinh nhuệ ở Tây Sơn, quả thực có năng lực ấy.

Chuyện giữa Thôi Oanh Ca và Ninh Khuyết cũng là nhờ ta hẹn người ra gặp tại một bữa tiệc rượu.

Trong số những công t.ử thế gia mà ta giúp Thôi Oanh Ca kết giao, Ninh Khuyết là người nghe lời nàng ta nhất.

Lần này hắn lại thật sự xuống tay với ta?