Nếu quả là Ninh Khuyết, vậy hắn làm thế để giữ kín bí mật của hai người, hay còn có âm mưu khác?

Ta còn chưa ghép nối được toàn bộ chân tướng thì cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng bị đẩy mở.

Ta đứng dậy nhìn về phía cửa.

Đúng lúc ấy trông thấy Chu Dực tay phải chống lên khung cửa, mái tóc đen bên thái dương đã bị mồ hôi làm ướt, dính sát vào gò má, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Y phục trên người hắn hơi xộc xệch, nhưng tay trái vẫn nâng rất vững một chiếc hộp ngọc tinh xảo tỏa ra từng làn khí lạnh.

Vừa nhìn thấy ta, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức quay sang Trương thần y đang băng bó nốt cho Tiểu Thúy, gấp gáp dặn:

“Đã lấy được t.h.u.ố.c rồi. Mau sắc t.h.u.ố.c, cứu người.”

12

Trong lúc chờ sắc t.h.u.ố.c, Chu Dực tranh thủ thay một bộ thường phục màu nguyệt bạch.

Hắn còn đưa cho ta một bộ váy áo tay rộng kiểu lưu tiên,vẫn là màu xanh trúc mà ta yêu thích.

“Nếu nàng thích thì thay đi. Đeo mặt nạ mãi có khó chịu không? Hay là cứ tháo xuống đi.”

Ta khựng lại trong giây lát rồi khẽ gật đầu. Quả thật khó chịu vô cùng.

Vì thế ta dứt khoát tháo mặt nạ xuống, để lộ dung mạo gần như giống hệt Thôi Oanh Ca.

Lỗ chân lông trên mặt cuối cùng cũng được thở.

Đợi ta vào nội thất thay quần áo, rửa mặt xong thì Trương thần y vừa lúc bưng bát t.h.u.ố.c đã sắc xong vào gian ngoài.

“Để ta.”

Ta vội bước nhanh tới định nhận lấy bát t.h.u.ố.c.

Trương thần y lại tránh tay ta, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Cho đến khi thấy Chu Dực ở bên cạnh gật đầu, bà mới thoáng sững người, rồi chăm chú nhìn gương mặt ta một lúc.

“Đây mới là dung mạo thật của Vương phi sao? Quả nhiên gần như giống hệt vị Thôi cô nương ngoài kia, chỉ là không có lớp trang điểm nên càng thanh nhã hơn.”

“Không sai. Vương phi mà bổn vương cưới, từ đầu đến cuối chỉ có nàng.”

Ta không nhịn được khóe môi khẽ cong lên nhưng ta không nói gì, chỉ nhận lấy bát t.h.u.ố.c rồi quay vào nội thất, ngồi xuống bên cạnh Lâm thẩm.

Trương thần y cũng đi theo vào, nghi hoặc hỏi:

“Xin thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, vị bệnh nhân đang nằm đây là...?”

Ta vừa đút t.h.u.ố.c vừa khẽ đáp:

“Nếu ta đoán không nhầm... bà ấy hẳn là mẫu thân ta.”

Chỉ là bà không chịu nhận ta mà thôi.

Ánh mắt Trương thần y qua lại giữa gương mặt ta và Lâm thẩm một lúc, ngạc nhiên nói:

“Nhưng... hình dáng khuôn mặt và khung xương của hai người hoàn toàn không giống nhau...”

Đầu ngón tay ta khẽ run, chiếc thìa sứ trắng khẽ chạm vào thành bát t.h.u.ố.c, phát ra tiếng lanh lảnh.

Một ít nước t.h.u.ố.c nóng b.ắ.n lên mu bàn tay ta, nhưng ta chẳng buồn để ý.

Ta vẫn nâng chắc bát t.h.u.ố.c, nhìn Trương thần y khẽ hỏi:

“Ý ngài là... giữa chúng ta không có quan hệ huyết thống?”

“Theo mạch tượng, vị phu nhân này cả đời chưa từng sinh nở, hơn nữa... cho đến nay vẫn còn là thân xử nữ.”

Nói cách khác Lâm thẩm không phải mẫu thân ruột của ta?

Trong lòng ta lập tức trăm mối ngổn ngang.

Vì sự tồn tại của ta, bà bị các thiếp thất của Thôi lão gia bắt nạt đủ điều, bị đám nô bộc trong phủ khinh miệt lạnh nhạt.

Nếu bà không phải mẫu thân ruột của ta vậy vì sao lại hết lòng bảo vệ ta như thế?

Hôm nay bà còn liều mình đỡ tên thay ta.

Nếu ngay cả bà cũng không phải, vậy mẫu thân ruột của ta rốt cuộc là ai?

Ta cố nén những nghi hoặc trong lòng, thổi nguội từng thìa t.h.u.ố.c rồi cẩn thận đút cho Lâm thẩm uống.

Cho dù bà không phải mẫu thân ruột của ta, thì trong lòng ta, bà vẫn mãi là mẫu thân. Ta vẫn sẽ phụng dưỡng bà đến lúc cuối đời.

Khoảng hai khắc sau, sắc tím xanh trên gương mặt Lâm thẩm dần tan đi.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Cuối cùng bà cũng chậm rãi mở mắt.

“Lâm thẩm, người tỉnh rồi!”

Ánh mắt Lâm thẩm dừng trên gương mặt ta một lúc rồi khàn giọng hỏi:

“A Nhạn? Con tháo mặt nạ rồi sao?”

“Vâng, là Vương gia bảo con tháo. Có lẽ ngài ấy đã sớm nhận ra con rồi.”

Ta đỡ Lâm thẩm chậm rãi ngồi dậy, lại đút cho bà nửa bát nước ấm để làm dịu cổ họng, rồi mới chậm rãi lên tiếng:

“Chỉ là... Thôi Oanh Ca nói con là con riêng của Thôi lão gia. Chuyện này khiến con như mắc xương trong cổ.”

“Mọi chuyện đã đến nước này rồi, về thân thế của con... Người có thể nói cho con biết sự thật được không?”

13

 Lâm thẩm lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, ôm n.g.ự.c khẽ ho hai tiếng.

Trương thần y vội vàng tiến lên, nhẹ nhàng vuốt lưng bà, nghiêm giọng khuyên:

“Vết thương mới khâu xong, bà đừng kích động.”

Lâm thẩm khẽ gật đầu, chậm rãi nói:

“A Nhạn, chúng ta đã có giấy trả tự do, cũng đã rời khỏi Thôi phủ rồi. Những chuyện cũ năm xưa, cứ để chúng trôi theo gió đi...”

“Nhưng ta không muốn cả đời bị người khác chỉ trỏ sau lưng.”

Lâm thẩm bị lời ta làm nghẹn lại, nhìn ta thật sâu, ánh mắt đầy xót xa.

“Nếu biết được chân tướng, chỉ khiến con càng đau khổ hơn thì sao? Con vẫn muốn truy hỏi ư?”

Ta không nghĩ còn có thân phận nào nhục nhã hơn con riêng nữa.

Do dự giây lát, ta vẫn gật đầu.

“Thà sống đau đớn nhưng tỉnh táo, còn hơn cả đời mơ mơ màng màng.”

 Lâm thẩm thở dài.

“Cũng được. Là ta tự quyết định giấu con suốt bao nhiêu năm nay.”

“Gia chủ Thôi gia, Thôi Thế Tường, đúng là phụ thân ruột của con.”

Quả nhiên ông ta chính là phụ thân ta thế nhưng ta chưa từng cảm nhận được dù chỉ một chút tình phụ t.ử.

Thậm chí, những khổ cực ta phải chịu suốt mười tám năm qua, hơn nửa đều là do chính ông ta ban cho.

Chỉ khi giả làm Thôi Oanh Ca, ta mới có thể trộm được một chút hơi ấm tình thân.

“Nhưng con không phải con riêng.”

Không phải con riêng sao?

Trong lòng ta bất giác dâng lên một niềm vui khó tả nhưng ngay sau đó, một suy đoán táo bạo bỗng hiện lên trong đầu.

“Vậy mẫu thân ruột của ta... chẳng lẽ chính là vị Thôi phu nhân đã mất sớm, mẫu thân của Thôi Oanh Ca?”

“Đúng vậy. Con và Thôi Oanh Ca là song sinh, cho nên mới gần như giống hệt nhau.”

Nói như vậy ta cũng là đích nữ của Thôi phủ, sinh thần hẳn là cùng một ngày với Thôi Oanh Ca.

Chẳng trách năm nào đến ngày sinh thần của Thôi Oanh Ca, Lâm thẩm cũng bưng cho ta một bát mì trường thọ.

Vậy mà đến tận năm mười tám tuổi, ta mới vừa thoát khỏi thân phận nô tịch, lấy lại tự do.

“Vì sao? Phụ thân ta... vì sao lại đối xử với ta như vậy?”

7 - Vương Gia Có Gì Đó Không Ổn??? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia