CHƯƠNG 1: ĐÓA TRÀ XANH THÍCH “DIỄN XIẾC” Ở NGỰ UYỂN
Ngự uyển hoàng cung đêm nay rực rỡ ánh đèn l.ồ.ng.
Yến tiệc thưởng mai đang diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Mặt hồ Thái Dịch phẳng lặng, phản chiếu ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời cao.
Các vị thiên kim tiểu thư và công t.ử quyền quý của kinh thành đều đang tụ tập bên đình hóng gió.
Họ cười nói, nâng ly chúc tụng, tiếng động vang lên không ngớt.
Tôi xuất hiện giữa đám đông trong bộ trang phục thanh nhã.
Khí chất cao quý, đoan trang vốn có của đại tiểu thư tướng phủ khiến tôi trở nên vô cùng nổi bật.
Nhiều người quay đầu lại nhìn tôi.
Trong ánh mắt của các vị thiên kim có hâm mộ, nhưng phần lớn là sự ghen tị ngầm.
Bởi vì ai cũng biết, tôi là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo.
Bản hôn ước này là do chính hoàng đế ban chỉ, địa vị của tôi vững như bàn thạch.
Tôi khẽ mỉm cười lịch sự, thong thả đi tới một chiếc bàn trống gần mé đình rồi ngồi xuống.
Cung nữ nhanh ch.óng dâng lên một chén trà nóng.
Nhưng ngay khi tôi vừa đặt tay lên chén trà, xung quanh bỗng nhiên im lặng.
Tiếng cười nói vui vẻ vụt tắt, không gian rơi vào một sự trầm tịch kỳ lạ.
Tôi khẽ nhướng mày, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của mọi người.
Phía lối đi lát đá cách đó không xa, Tiêu T.ử Hạo đang dắt tay một nữ t.ử đi tới.
Nữ t.ử kia mặc y phục mỏng manh, sắc mặt u sầu, chính là Cố Dao Thanh.
Không khí náo nhiệt của buổi tiệc lập tức biến thành căng thẳng tột độ.
Tiêu T.ử Hạo bước đi trên con đường lát đá bên hồ Thái Dịch.
Hắn hoàn toàn không có ý định tránh né ánh mắt của mọi người xung quanh.
Ngược lại, hắn cố ý nắm tay Cố Dao Thanh thật c.h.ặ.t trước mặt bàn dân thiên hạ.
Năm ngón tay đan vào nhau, công khai thể hiện sự thân mật.
Cố Dao Thanh đi bên cạnh hắn, đầu khẽ cúi thấp, bộ dạng vô cùng yếu đuối.
Bờ vai nhỏ nhắn của cô ta khẽ run lên, tạo nên dáng vẻ tội nghiệp cần người che chở.
Cô ta đi rất chậm, giống như nếu không có Tiêu T.ử Hạo dìu dắt thì sẽ ngã gục ngay lập tức.
Tôi ngồi ở bàn trà, thản nhiên nhìn bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai người bọn họ.
Trong lòng tôi không hề có một chút gợn sóng nào.
Tôi không đứng dậy chất vấn, không khóc lóc uất hận, cũng không nổi giận đập bàn.
Sự bình tĩnh đến lạnh lùng của tôi khiến bước chân của Tiêu T.ử Hạo hơi khựng lại.
Hắn thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, trong lòng có chút chột dạ trước phản ứng của tôi.
Nhưng rất nhanh, hắn lại lấy giọng điệu ban ơn để nói chuyện.
Hắn dừng lại trước mặt tôi, chắp tay sau lưng, cất giọng rất lớn:
“Dung Hoàn, nàng cũng ở đây sao? Đúng lúc lắm, ta có chuyện muốn thương lượng với nàng ngay tại đây.”
Lời nói của Tiêu T.ử Hạo vang lên rõ mồn một giữa ngự uyển.
Đám đông xôn xao, nhiều vị khách dự tiệc âm thầm xích lại gần để hóng hớt.
Tiêu T.ử Hạo đứng thẳng lưng, nhìn tôi rồi lớn tiếng tuyên bố:
“Dao Thanh có ơn cứu mạng ta năm xưa ở bãi săn, ta không thể phụ nàng ấy.”
Hắn nói rất hùng hồn, ánh mắt tràn đầy sự thâm tình dành cho nữ t.ử bên cạnh.
Sau đó, hắn quay về phía tôi, dùng giọng điệu ép buộc lộ liễu:
“Nàng xuất thân cao quý, nên phải rộng lượng, biết nghĩ cho đại cục.”
“Ta đề nghị ngày đại hôn sắp tới, nàng làm Chính phi, Dao Thanh làm Trắc phi.”
“Hai người cùng vào phủ một ngày, như vậy vừa vẹn cả đôi đường, mà cũng đỡ tủi thân cho Dao Thanh.”
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán xì xào.
Có vị thiên kim lộ ánh mắt thương hại nhìn tôi vì bị hôn phu làm nhục công khai.
Nhưng cũng có kẻ lại cảm thấy Tam hoàng t.ử là người trọng tình trọng nghĩa, không quên ân nhân.
Tôi không để ý đến dư luận, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống bàn.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào gương mặt của Tiêu T.ử Hạo.
Tôi nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu:
“Điện hạ đang hỏi ý ta, hay đang thông báo cho ta?”
Tiêu T.ử Hạo lập tức nghẹn lời, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ trước đám đông.
Thấy Tiêu T.ử Hạo rơi vào thế bí, Cố Dao Thanh liền lập tức hành động.
Nước mắt cô ta rơi xuống lã chã trên đôi gò má nhợt nhạt, tốc độ nhanh đến đáng kinh ngạc.
Cô ta bước lên một bước, vội vàng xua tay, giọng nói nghẹn ngào đầy uất ức:
“Tam điện hạ, xin người đừng vì thiếp mà làm tổn thương tình cảm với Lệnh tỷ tỷ.”
“Thiếp thân xuất thân hèn mọn, làm sao dám tranh giành danh phận với Lệnh đại tiểu thư.”
Nói xong, cô ta liền hướng về phía tôi, dáng vẻ nhún nhường đến tội nghiệp:
“Lệnh tỷ tỷ, chỉ cần được ở bên điện hạ, dù không danh không phận, làm kẻ nô tỳ thấp kém cả đời thiếp cũng cam lòng.”
Lời nói nghe thì có vẻ nhường nhịn, nhưng từng câu đều ngầm đẩy tôi vào thế một kẻ ác nhân cậy thế ép người.
Cô ta cố tình nhắc lại chuyện cũ trước mặt quần chúng:
“Năm xưa lúc cứu điện hạ khỏi hang cọp, thiếp chưa từng nghĩ đến việc đòi hỏi báo đáp, nay làm sao dám khiến hai người bất hòa.”
Tiêu T.ử Hạo nghe vậy thì càng thêm đau lòng khôn xiết.
Hắn vội vàng đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của Cố Dao Thanh, ôm cô ta vào lòng bảo vệ.
Hắn quay sang trách móc tôi bằng giọng điệu đầy phẫn nộ:
“Lệnh Dung Hoàn! Nàng nhìn xem Dao Thanh hiểu chuyện đến mức nào, còn nàng thì sao?”
“Tại sao nàng lại có thể lạnh lùng, ích kỷ đến mức tàn nhẫn như vậy?”
Đám đông xung quanh bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm, tiếng chỉ trích nhỏ to xuất hiện.
Tôi khẽ nhướng mày, ánh mắt tràn đầy sự mỉa mai khinh bỉ.
Trong mắt tôi, hai kẻ này giống như đang diễn một vở kịch rẻ tiền ở rạp hát.
Ngự uyển dần yên lặng hoàn toàn, mọi ánh mắt của buổi tiệc đều dồn vào ba người chúng tôi.
Tiêu T.ử Hạo thấy dư luận đang nghiêng về phía mình, lại tiếp tục ép buộc tôi phải rộng lượng.
Hắn nhìn tôi, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng:
“Nàng là tiểu thư Lệnh gia, không nên nhỏ nhen, ghen tuông vô lối làm tổn hại thanh danh gia tộc.”
“Cố Dao Thanh thân thể yếu ớt, không chịu nổi thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”
“Dù cưới thêm Trắc phi, vị trí Chính phi của nàng vẫn là bất biến, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Lời nào thốt ra cũng như đang bố thí một ân huệ to lớn.
Tôi im lặng nghe hết từ đầu đến cuối, sắc mặt không đổi, nhưng trong lòng đã hoàn toàn lạnh ngắt.
Tôi nhận ra vị hôn phu này không phải hồ đồ nhất thời.
Hắn chỉ là chưa từng đặt tôi hay tôn nghiêm của Lệnh gia vào trong mắt.
Hắn vừa muốn có thế lực của gia tộc tôi, vừa muốn giữ lấy người tình để thể hiện lòng chung thủy.
Cố Dao Thanh nép trong lòng hắn, khẽ rũ mắt xuống để che giấu biểu cảm.
Ở góc độ mà Tiêu T.ử Hạo không nhìn thấy, khóe môi cô ta âm thầm lộ ra một nụ cười đắc ý.
Tôi nhìn thấy rõ mồn một cái đuôi cáo ấy, nhưng vẫn chọn cách im lặng xem cô ta diễn tiếp.
Cố Dao Thanh lau nước mắt, đột nhiên bước ra từ vòm n.g.ự.c của Tiêu T.ử Hạo.
Cô ta tiến lại gần bàn trà của tôi, cúi đầu thấp xuống, giọng nói nhỏ nhẹ tỏ vẻ khẩn khoản.
Cô ta nhìn về phía vị cung nữ vừa bưng khay trà tới, chủ động lên tiếng.