Cô ta nhìn về phía vị cung nữ vừa bưng khay trà tới, chủ động lên tiếng:

“Lệnh tỷ tỷ, tất cả là lỗi của muội. Muội không nên khiến tỷ và điện hạ phải khó xử.”

“Để tạ lỗi với tỷ tỷ, xin phép cho muội muội được dâng một chén trà này để bày tỏ lòng thành.”

Tiêu T.ử Hạo nhìn thấy hành động của Cố Dao Thanh thì vô cùng cảm động.

Hắn gật đầu đầy tán thưởng, dịu giọng nói lớn: “Dao Thanh quả nhiên là người biết lý lẽ, hiểu chuyện.”

Cố Dao Thanh tự tay cầm lấy chén trà nóng nghi ngút khói từ trên khay gốm.

Cô ta bưng chén trà bằng hai tay, bắt đầu bước đi về phía tôi từng bước rất chậm.

Đám đông xung quanh đều im lặng nhìn theo từng cử động của cô ta.

Tôi vẫn ngồi yên trên ghế, ánh mắt thản nhiên nhìn chén trà, rồi nhìn vị trí Cố Dao Thanh đang đứng.

Phía sau lưng cô ta chỉ cách vài bước chân chính là bờ hồ Thái Dịch với làn nước lạnh thấu xương.

Tôi khẽ nhếch môi, đã đoán được đóa trà xanh này muốn giở trò gì tiếp theo.

Cố Dao Thanh bưng chén trà tiến đến sát trước mặt tôi.

Cô ta hơi khom người, cố tình hạ thấp giọng nói lời xin lỗi, thanh âm run rẩy đầy vẻ sợ hãi:

“Lệnh tỷ tỷ, muội muội kính tỷ một chén trà, xin tỷ rộng lòng tha thứ.”

Tôi ngồi bất động, hai tay vẫn đặt nguyên trên đùi, thậm chí còn chưa kịp chạm vào cạnh chén trà.

Tôi hoàn toàn không hề có bất kỳ động tác dang tay hay đẩy người nào.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt của Cố Dao Thanh bỗng chớp liên tục lộ vẻ hoảng hốt.

Toàn thân cô ta bỗng nhiên run lên một cái kịch liệt.

"Xoảng!"

Chén trà trên tay Cố Dao Thanh rơi thẳng xuống đất vỡ tan, nước trà nóng b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

Cùng lúc đó, cô ta giống như bị một lực đẩy cực mạnh từ phía trước tác động vào người.

Cô ta kêu lên một tiếng thất thanh, chân loạng choạng lùi về sau nửa bước.

Rồi trước sự kinh hãi của tất cả mọi người, cơ thể cô ta tự ngả thẳng ra sau, rơi xuống hồ Thái Dịch.

Tiếng nước vang lên rất lớn, bọt nước b.ắ.n tung tóe lên cả bờ đá.

Đám đông hét lên kinh hãi, ai nấy đều lộ vẻ mặt không thể tin nổi.

Tiêu T.ử Hạo đứng ngay bên cạnh lập tức biến sắc, mặt mày xám ngoét vì hoảng sợ.

Dưới hồ nước lạnh, Cố Dao Thanh không ngừng vùng vẫy dữ dội.

Bọt nước b.ắ.n tung tóe xung quanh cơ thể cô ta, tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Cô ta cố ngoi đầu lên khỏi mặt nước, gương mặt đầm đìa nước hồ hòa lẫn với nước mắt.

Cô ta khóc gọi Tiêu T.ử Hạo cứu mình, giọng nói đứt quãng, yếu ớt vô cùng:

“Tam điện hạ... cứu thiếp... nước lạnh quá... thiếp không thở được...”

Giữa những tiếng kêu cứu ngộp thở ấy, Cố Dao Thanh cố tình hét lớn một câu hướng về phía bờ:

“Tỷ tỷ, muội biết sai rồi, muội không dám đòi danh phận nữa... xin tỷ tỷ tha mạng, đừng g.i.ế.c muội.”

Câu nói lập tức khiến mọi người hiểu lầm hoàn toàn rằng chính tôi đã ra tay tàn nhẫn đẩy người xuống hồ.

“Mau! Mau xuống cứu người!” Tiêu T.ử Hạo gầm lên một tiếng đầy hoảng loạn.

Mấy tên thái giám và hộ vệ đứng gần đó vội vàng nhảy xuống làn nước lạnh để vớt Cố Dao Thanh.

Tiêu T.ử Hạo chạy tới mé hồ, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, mặt đầy phẫn nộ.

Hắn xoay người lại, trừng trừng nhìn tôi bằng ánh mắt hằn học, như đang nhìn một kẻ độc ác.

Hắn không hỏi tôi một câu để làm rõ thực hư, trong đầu đã lập tức kết tội tôi.

Tôi đứng yên tại vị trí của mình, ánh mắt lạnh dần, nhìn hắn bằng vẻ vô cảm.

Chính lúc này, Cố Dao Thanh đã được đám thái giám vớt lên bờ.

Cô ta được quấn một chiếc áo choàng lông dày, toàn thân run rẩy cầm cập trong lòng Tiêu T.ử Hạo.

Cô ta vừa khóc vừa đứt quãng nói bằng giọng độ lượng giả tạo:

“Điện hạ... đừng trách Lệnh tỷ tỷ... là do thiếp không cẩn thận trượt chân... không liên quan đến tỷ tỷ đâu...”

Câu nói này càng khiến mọi người chắc chắn tôi chính là kẻ thủ ác ra tay sau lưng.

Tiêu T.ử Hạo tức giận lôi đình, hắn ôm c.h.ặ.t lấy Cố Dao Thanh, quay sang chỉ thẳng mặt tôi mà mắng nhiếc:

“Lệnh Dung Hoàn! Nàng đúng là một nữ nhân có tâm địa độc ác như rắn rết!”

“Trước mặt bao người mà nàng dám ra tay tàn nhẫn như vậy, nàng không xứng làm hoàng t.ử phi!”

Có vị thiên kim lập tức phụ họa theo: “Đúng vậy, ghen tuông đến mất lý trí, mưu toan hại mạng người khác ngay trong cung.”

Một vị công t.ử khác cũng lắc đầu khinh bỉ: “Lệnh gia dạy nữ nhi quá kiêu căng, độc lạt, không biết lễ nghĩa phép tắc là gì.”

Dư luận lập tức nghiêng hẳn về phía Cố Dao Thanh, tiếng xì xào chỉ trích tôi vang lên không ngớt.

Tôi nghe từng câu sỉ nhục lọt vào tai, sắc mặt không một chút thay đổi.

Tôi chỉ nhìn Cố Dao Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ, giống như đang nhìn một con hát vụng về đang diễn trò hèn mọn.

Tiêu T.ử Hạo tức giận đến mức cả người run lên bần bật.

Hắn trừng mắt nhìn tôi, yêu cầu bằng giọng hách dịch không thể xoay chuyển:

“Lệnh Dung Hoàn! Bằng chứng rành rành, nàng lập tức bước lại đây cho ta!”

“Quỳ xuống trước mặt Dao Thanh mà nhận sai và xin lỗi nàng ấy ngay lập tức!”

Hắn muốn dùng áp lực của đám đông để nghiền nát lòng tự trọng của tôi, ép tôi phải nuốt nhục tạ tội.

Cố Dao Thanh nép trong lòng hắn, đầu dựa vào vai hắn lộ vẻ run rẩy vì lạnh.

Nhưng ở góc độ mà người khác không nhìn thấy, khóe môi cô ta khẽ cong lên một độ cong đầy đắc ý.

Tôi nhìn thấy rõ mồn một cái đuôi cáo ấy của nữ phụ.

Tôi không hề nổi giận, cũng chẳng buồn mở miệng giải thích một lời nào với đám người ngu muội xung quanh.

Tôi đứng thẳng lưng, chậm rãi giơ tay lên, thong thả phủi nhẹ tà áo rộng của mình một cách quý phái.

Hành động ung dung tự tại của tôi hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của Tiêu T.ử Hạo.

Sau đó, tôi dời tầm mắt, nhìn thẳng vào gương mặt của Cố Dao Thanh đang giả vờ đáng thương.

Khóe môi tôi từ từ cong lên, nụ cười rất nhẹ, rất đẹp, cũng rất lạnh.

“Diễn xong rồi?”

Lệnh Dung Hoàn nhìn Cố Dao Thanh đang run rẩy trong áo choàng, chậm rãi cong môi.

“Vậy tới lượt ta.”