CHƯƠNG 15: NGOẠI TRUYỆN – NGÀY THƯỜNG CỦA ĐÔI PHU THÊ "BỤNG ĐEN"
Một năm sau ngày đại hôn thế kỷ khuấy động khắp kinh thành.
Vòng xoáy tranh quyền đoạt vị bấy lâu nay đã hoàn toàn lắng xuống, triều đình Đại Chu đã khôi phục sự yên ổn, thái bình vốn có.
Tiêu Lăng Ngự thực hiện đúng lời hứa, dứt khoát giao bớt phần lớn chính vụ tấu sớ nặng nề cho Hoàng đế tự mình xử lý.
Anh chỉ đứng ra chịu trách nhiệm gánh vác những việc thật sự quan trọng, liên quan đến vận mệnh của quốc gia quốc thể.
Thời gian còn lại bấy lâu nay, vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ đều dành trọn vẹn để ở bên cạnh bồi bạn cùng tôi.
Hai chúng tôi cùng nhau dứt khoát rời khỏi kinh thành đầy thị phi, bắt đầu cuộc hành trình du ngoạn vô lo vô nghĩ.
Chúng tôi đi khắp núi sông, ngắm nhìn danh lam thắng cảnh rộng lớn của giang sơn Đại Chu phồn hoa.
Chuyến đi hoàn toàn không mang theo nghi trượng rườm rà, kiệu hoa rước đuôi hay tùy tùng hộ tống đông đúc làm phiền.
Chỉ có vài vị ám vệ tinh nhuệ thuộc Cẩm Y Vệ âm thầm ẩn nấp đi theo phía sau để bảo vệ an toàn tuyệt đối.
Cuộc sống thường ngày của đôi phu thê song cường bấy lâu nay trở nên vô cùng ung dung, tự tại và nhàn nhã.
Chiếc thuyền hoa nhỏ nhắn, tinh xảo đang chậm rãi trôi lững lờ trên một khúc sông êm đềm thuộc vùng đất Giang Nam cổ kính.
Tiêu Lăng Ngự ngồi trong khoang thuyền, tay thong thả pha một ấm trà t.ử sa thượng hạng, hương trà thơm ngát tỏa ra bốn phía.
Tôi lười biếng tiến lại gần, nghiêng người tựa lưng vào lan can gỗ mun, mắt thản nhiên ngắm nhìn phong cảnh đôi bờ.
Làn gió nhẹ nhàng thổi qua mặt sông gợn sóng, mang theo hơi nước mát lạnh phả vào gương mặt thanh tú.
Nơi này không còn những cuộc tranh đấu quyền mưu đẫm m.á.u, không còn những buổi thiết triều ngột ngạt chốn Kim Loan điện.
Trong không gian tĩnh mịch của vùng sông nước, chỉ còn lại tiếng nước chảy rì rào hòa quyện cùng tiếng cười nói vui vẻ.
Tôi khẽ thở phào một cái, nhàn nhạt cảm thán: "Trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng cũng được sống cuộc đời tự do ta muốn."
Tiêu Lăng Ngự nghe xong khẽ nhếch môi, anh lặng lẽ rót đầy một chén trà nóng, thong thả đẩy sang đặt trước mặt tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi bấy lâu nay vẫn tràn đầy sự thâm trầm và nuông chiều vô điều kiện như những ngày đầu tiên.
Thế nhưng, cuộc sống du ngoạn yên bình của chúng tôi chưa duy trì được lâu thì phiền toái lại tự động tìm đến cửa.
Nghe được hung tin Nhiếp Chính Vương gia vĩ đại đang có chuyến vi hành ghé qua địa phận khu vực Giang Nam này.
Vị quan phủ địa phương đầu triều nơi đây lập tức sợ hãi hoảng loạn, hớt hải dẫn theo một đoàn tùy tùng chạy tới bến thuyền nghênh đón.
Hắn muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này để lấy lòng vị quyền thần lớn nhất triều đình nhằm thăng quan tiến chức.
Hắn cho người khiêng tới hàng loạt rương hòm chứa đầy vàng bạc loang loáng, trân châu quý hiếm cùng vô số gấm vóc thượng hạng.
Chưa dừng lại ở đó, gã quan viên béo tốt này còn đặc biệt chuẩn bị thêm hai vị mỹ nhân có nhan sắc nổi tiếng nhất vùng.
Hai cô gái mặc y phục mỏng manh, đứng khép nép bên bờ sông, dáng vẻ e lệ, cố tình lộ nét đáng thương để chờ đợi vương gia.
Tổng quản Thẩm thúc đứng trên mũi thuyền nhìn thấy cảnh tượng dâng tặng này, liền bất lực lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng ngao ngán.
Ông thừa biết quy củ của Nhiếp Chính Vương phủ bấy lâu nay, hành động vô tri này của quan địa phương hoàn toàn là tự sát.
Vị quan viên địa phương còn chưa kịp mở miệng nói lời nịnh bợ, hành lễ cung kính trước mũi thuyền hoa.
Tôi đã thong thả vén rèm bước chân ra khỏi khoang thuyền, gạt tà áo váy, đứng thẳng lưng trên mạn thuyền nhìn xuống.
Đôi mắt sắc bén của tôi lướt qua gương mặt lo lắng của vị quan, rồi dừng lại trên người hai vị mỹ nhân đang run rẩy kia.
Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào bọn họ trong vài giây ngắn ngủi, gương mặt không một chút biểu cảm tức giận ghen tuông.
Vị quan viên thấy tôi im lặng, liền tưởng Vương phi nương nương đang nổi trận lôi đình, mồ hôi hột trên trán bắt đầu rịn ra.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với suy đoán ghen tuông mù quáng thường thấy của các nữ t.ử khuê các bấy lâu nay.
Tôi không hề đập bàn mắng nhiếc, chỉ khẽ đưa một bàn tay lên đưa trước n.g.ự.c, bất thình lình buông ra một tiếng thở dài ngao ngán.
Tôi nhìn hai cô gái đứng dưới bến, rồi dứt khoát lắc đầu một cái đầy vẻ tiếc nuối khôn xiết, lộ rõ sự chán chường.
Tôi đứng trên mạn thuyền cao, khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn thẳng vào vị quan phủ béo tốt kia, nghiêm túc cất giọng hỏi lớn:
"Đại nhân, bản vương phi có một câu hỏi vô cùng thắc mắc, thỉnh cầu ông hãy trả lời thật lòng trước mặt mọi người."
"Ông bỏ bao nhiêu công sức tiền bạc để tìm kiếm, ông thật sự nghĩ phu quân ta bấy lâu nay lại có gu thẩm mỹ thấp kém như vậy sao?"
Lời mắng c.h.ử.i có học thức, sắc lẹm của tôi vừa dứt, vị quan viên địa phương lập tức ngẩn người ra như phỗng, trố mắt nhìn tôi.
Hắn há hốc miệng, gương mặt đỏ gay vì xấu hổ, hoàn toàn không biết phải tìm lời lẽ nào để trả lời câu hỏi vặn vẹo này.
Hai vị mỹ nhân nổi tiếng Giang Nam đứng bên cạnh nghe xong câu chê bai thẳng thừng liền nhục nhã cúi gục đầu, mặt đỏ như gấc.
Đám gia nhân, hộ vệ đứng canh gác xung quanh bến thuyền nghe thấy màn mạt sát đỉnh cao liền đồng loạt cúi đầu, cố nhịn cười đến mức bả vai run rẩy.
Mỏ hỗn quý phái của tôi một khi đã ra tay, tuyệt đối không cần dùng đến một từ tục tĩu vẫn có thể nghiền nát lòng tự trọng của kẻ địch.
Tôi gõ gõ ngón tay xuống lan can gỗ mun, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đỉnh đầu vị quan, tiếp tục dứt khoát buông lời:
"Muốn dâng tặng lễ vật lấy lòng người khác, thì ít nhất cái bộ não của ông cũng nên tốn công tìm hiểu quy củ trước đã chứ?"
"Cậy chút quyền thế địa phương, dám ngang nhiên mang mỹ nhân đến tận mắt dâng tặng ngay trước mặt chính thất vương phi như ta."
"Bản vương phi thật sự không biết là do ông quá thông minh, tự tin vào mưu kế của mình, hay là ông đang cố ý xem thường ta?"
Câu hạch sách đanh thép, mang theo uy áp tuyệt đối của đại tiểu thư tướng phủ khiến vị quan viên lập tức toát mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo.
Hắn sợ tới mức hai chân nhũn ra, vội vàng quỳ sụp xuống nền đất bến thuyền, liên tục dập đầu nhận sai lia lịa như tế sao.
"Vương phi bớt giận! Hạ quan biết tội! Hạ quan đáng c.h.ế.t, tuyệt đối không dám có ý xem thường nương nương!" Hắn khóc lóc, không dám ngẩng mặt lên nhìn tôi thêm một phân.
Hành động dứt khoát, ngạo nghễ của tôi đã lập tức dập tắt hoàn toàn âm mưu nhét người vào vương phủ của đám quan lại xu nịnh bấy lâu nay.