CHƯƠNG 14: ĐÁM CƯỚI THẾ KỶ – QUYỀN KHUYNH KINH THÀNH

Từ lúc rạng sáng, khắp kinh thành đã treo đầy lụa đỏ và đèn l.ồ.ng hỷ rực rỡ.

Mười dặm đường dài kéo từ Lệnh phủ đến tận Nhiếp Chính Vương phủ đều được trải t.h.ả.m đỏ thắm vuông vắn.

Gia nhân của hai phủ tất bật ngược xuôi, chuẩn bị các nghi lễ đại hôn theo quy cách trang trọng nhất.

Từng rương sính lễ khổng lồ bắt đầu được khiêng ra khỏi vương phủ, nối đuôi nhau thành một hàng dài không thấy điểm cuối.

Vàng bạc lấp lánh, gấm vóc thượng hạng, châu báu quý hiếm tỏa sáng lung linh dưới ánh bình minh vừa hé rạng.

Người dân hai bên đường đứng chen chúc, chen kín lối đi để tận mắt chứng kiến quy mô của đám cưới thế kỷ này.

Không ít người chép miệng cảm thán: "Đây chắc chắn là hôn lễ lớn nhất kinh thành trong suốt mấy mươi năm qua."

Các quan viên quyền quý trong triều cũng lần lượt sửa soạn ngựa xe, lũ lượt kéo đến chúc mừng từ rất sớm.

Tiếng pháo nổ vang rền vang vọng khắp các ngõ phố, cả kinh thành ngập tràn trong không khí hoan hỷ, tưng bừng.

Bên trong nội viện Lệnh phủ, bầu không khí lại vô cùng ấm áp và mang chút quyến luyến.

Lệnh Dung Hoàn đang ngồi trước gương lớn, khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực thêu hình phượng hoàng vô cùng tinh xảo.

Tỳ nữ thân cận nhẹ tay giúp nàng chỉnh sửa lại góc khăn trùm đầu màu đỏ thắm, viền mắt cô ta đã hơi đỏ hoe.

Người trong Lệnh phủ đi ra đi vào nhìn nàng, ai nấy đều xúc động, không một ai còn nhắc đến bản hôn ước cũ nực cười kia nữa.

Trong phòng chỉ còn lại những lời dặn dò đầy yêu thương và lời chúc phúc chân thành nhất dành cho nàng.

Tỳ nữ khẽ lau nước mắt, cười nói: "Tiểu thư, hôm nay người chắc chắn là tân nương t.ử xinh đẹp nhất kinh thành."

Dung Hoàn soi mình trong gương, thần sắc nàng bình tĩnh và ung dung hơn tất cả mọi người tưởng tượng rất nhiều.

Nàng khẽ quay đầu nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nghe tiếng kèn nhạc rộn rã đang đến gần, khóe môi chậm rãi cong lên.

Nàng thản nhiên lên tiếng: "Hắn đến rồi."

Tiêu Lăng Ngự cưỡi một con hắc mã dũng mãnh, dẫn đầu đoàn đón dâu hiên ngang dừng lại ngay trước cổng lớn Lệnh phủ.

Không cần chờ hỷ nương hay người khác lên tiếng nhắc nhở nghi lễ theo đúng bộ bộ quy củ thông thường.

Anh dứt khoát chủ động lật người xuống ngựa, động tác vô cùng dứt khoát, oai phong lẫm liệt.

Anh tự mình sải bước dài bước lên từng bậc thềm đá, đi thẳng vào trong nội sảnh của Lệnh phủ để đón thê t.ử.

Tiêu Lăng Ngự cúi người, thong thả đưa một bàn tay thon dài về phía Lệnh Dung Hoàn đang đứng đợi.

Anh không để nàng tự mình bước lên kiệu hoa, cũng chẳng cần đến sự dìu dắt, đỡ đần của các hỷ nương bên cạnh.

Dung Hoàn nhìn bàn tay trước mặt, khẽ cười, đưa tay mình đặt gọn vào lòng bàn tay mạnh mẽ của anh.

Hai người nhìn nhau qua lớp khăn voan mỏng manh, ánh mắt đều tràn ngập ý cười dung túng và hạnh phúc.

Cả đám đông quan khách đứng xem xung quanh đồng loạt vỗ tay vang dội, tiếng reo hò chúc phúc vang lên không ngớt.

Đoàn đón dâu với chiếc kiệu hoa tám người khiêng hoành tráng chậm rãi di chuyển qua các con phố lớn của kinh thành.

Hai bên đường phố đông nghịt người, dân chúng chen chúc nhau đứng xem, tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Trẻ con vui mừng hớn hở, tranh nhau nhặt những đồng tiền mừng hỷ được gia nhân vương phủ phát chấn dọc đường.

Những người già tóc bạc khẽ gật đầu mỉm cười, đồng thanh thốt ra những lời chúc phúc tốt đẹp nhất cho đôi phu thê mới.

Lúc này đây, không còn một ai có gan hay rảnh rỗi để nhắc lại những lời đồn thổi, vu oan nhảm nhí năm xưa nữa.

Thay vào đó, trên môi mỗi người đều là lời khen ngợi dành cho đôi trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối này.

Có người gật gù cảm thán: "Lệnh đại tiểu thư đúng là gả đúng người rồi, Nhiếp Chính Vương phi mới là vị thế xứng với nàng."

Kẻ khác lại trầm trồ: "Không ngờ Nhiếp Chính Vương lạnh lùng như vậy mà khi si tình lại có thể cho thê t.ử thể diện lớn đến thế."

Tiếng pháo nổ đôm đốp hòa cùng tiếng nhạc hỷ rộn ràng vang vọng suốt dọc đường, danh dự của nàng đã được khôi phục hoàn toàn.

Kiệu hoa dừng trước vương phủ, hai người nắm tay nhau bước vào đại sảnh Nhiếp Chính Vương phủ để cử hành nghi lễ.

Dưới sự chứng kiến của toàn bộ triều đình, họ thong thả hoàn thành nghi thức bái thiên địa trang nghiêm.

"Nhất bái thiên địa — !"

"Nhị bái quân vương — !" Hoàng đế ngồi trên cao nhìn xuống, gương mặt uy nghiêm lộ rõ nụ cười, đích thân ban lời chúc phúc vàng ngọc.

"Phu thê giao bái — !" Hai người quay mặt vào nhau, khom người hành lễ, chính thức gắn kết hai cuộc đời vào làm một.

Quan khách ngồi dưới lần lượt nâng chén chúc tụng, tiếng chúc mừng cung hỷ vang vọng khắp không gian đại sảnh.

Tổng quản Thẩm thúc đứng một góc chứng kiến cảnh tượng này, cười đến mức nếp nhăn đầy mặt, miệng không tài nào khép lại được.

Cả đại sảnh vương phủ tràn ngập tiếng cười nói hân hoan, vui vẻ, không còn chút bóng dáng nào của những ngày tranh đấu quyền mưu.

Mọi âm mưu, quỷ kế bấy lâu nay đều bị quét sạch, nhường chỗ cho một khởi đầu mới đầy viên mãn của đôi phu thê.

Sau nghi lễ chính thức, tiệc cưới diễn ra vô cùng sôi động, các vị khách khứa lần lượt kéo đến mời rượu chúc mừng.

Tiêu Lăng Ngự một tay giữ c.h.ặ.t lấy chén rượu của tôi, thản nhiên bước lên phía trước, một mình uống cạn thay cho thê t.ử.

Anh uống rất dứt khoát, t.ửu lượng thâm hậu khiến các vị đại thần xung quanh đều phải tròn mắt khâm phục.

Một vị tướng quân tính tình phóng khoáng thấy vậy liền lên tiếng trêu chọc: "Vương gia của chúng ta chưa thành thân đã sợ vợ thế này sao?"

Tiêu Lăng Ngự nghe xong không những không tức giận, trái lại sắc mặt vẫn vô cùng bình thản, nhàn nhạt đáp lại:

"Đúng vậy."

"Bổn vương sợ thê t.ử của mình, chuyện này có gì không tốt sao?"

Cả đại sảnh tiệc cưới trong nháy mắt im lặng một nhịp, rồi đồng loạt bật cười lớn thành tiếng vì sự tự giác của anh.

Tôi ngồi bên cạnh khẽ liếc xéo anh một cái đầy bất lực, nhưng khóe môi cũng không tự chủ được mà cong lên một nụ cười ngọt ngào.

Khi màn đêm buông xuống, Tiêu Lăng Ngự thong thả bước vào tân phòng, không gian trở nên vô cùng yên tĩnh và ấm áp.

Anh tiến lại gần giường hỷ, đưa một bàn tay nhẹ nhàng vén chiếc khăn voan đỏ thắm trên đầu tôi lên.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau dưới ánh nến long phụng thâm trầm đang cháy sáng lung linh.

Tôi ngồi trên giường hỷ, gương mặt hoàn toàn thản nhiên, không hề có một chút đỏ mặt hay thẹn thùng của nữ t.ử thường tình.

Ngược lại, tôi thò một bàn tay vào trong tay áo rộng, thong thả rút ra một tờ giấy bản đã được gấp lại ngay ngắn.

Tôi đặt dứt khoát tờ giấy lên mặt bàn nhỏ cạnh giường, rồi nhướng mày nhìn người đàn ông trước mặt.

Tiêu Lăng Ngự hơi ngẩn người ra một nhịp, đôi mắt thâm sâu lộ rõ vẻ mù tịt, không hiểu tân nương của mình định làm trò gì.

Tôi chống cằm nhìn anh, cười như không cười: "Vương gia, mời ngài đọc qua và cho ý kiến trước khi chúng ta động phòng."

Tiêu Lăng Ngự bước lại gần bàn, cầm tờ giấy lên mở ra, đập vào mắt anh là những hàng chữ được viết vô cùng rõ ràng.

Trên đầu tờ giấy viết tám chữ lớn đầy tính răn đe: "Bản cam kết ba không của phu quân."

Anh thấp giọng đọc lớn điều thứ nhất: "Một, phu quân tuyệt đối không được có tư tưởng nạp thiếp hay thông phòng."

"Hai, không được phép có hành vi mập mờ, dây dưa không rõ ràng với bất kỳ nữ nhân nào khác ngoài Vương phi."

"Ba, toàn bộ tài sản đã giao, tuyệt đối không được lén lút lập quỹ riêng sau lưng thê t.ử để làm việc mờ ám."

Tiêu Lăng Ngự đọc xong ba điều khoản nghiêm ngặt này, liền lập tức bật cười thành tiếng đầy vẻ sảng khoái, bất lực.

Anh nhìn tôi, lắc đầu cười khổ: "Vương phi của ta đúng là cẩn trọng, ngay đêm động phòng cũng không quên lập giao ước."

Không một chút do dự hay suy nghĩ lâu, Tiêu Lăng Ngự dứt khoát rút con d.a.o găm nhỏ bên hông ra, khẽ rạch nhẹ đầu ngón tay.

Anh ấn mạnh ngón tay dính vết m.á.u tươi lên góc tờ giấy, hoàn thành việc điểm chỉ m.á.u một cách vô cùng dứt khoát.

Sau đó, anh cầm lấy quản b.út lông đặt bên cạnh, thong thả chấm mực dứt khoát viết thêm một hàng chữ lớn ở phía dưới.

Anh tự tay bổ sung điều khoản thứ tư: "Bốn, sau này mọi việc lớn nhỏ trong phủ, Tiêu Lăng Ngự đều nghe theo lời Vương phi."

Tôi chứng kiến hành động tự giác đi ngược lại số đông của anh, liền không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tôi chỉ tay vào hàng chữ, mắng khéo: "Vương gia đúng là một con hồ lý già tinh ranh, biết cách nịnh bợ thật đấy."

Tiêu Lăng Ngự đứng thẳng người, ôm lấy eo tôi kéo vào lòng, cười đáp: "Nghe lời phu nhân thì vương phủ mới yên ấm, ta không thiệt."

Tiêu Lăng Ngự cẩn thận gấp bản cam kết có điểm chỉ m.á.u lại, thong thả đặt vào ngăn kéo nhỏ ngay sát cạnh đầu giường hỷ.

Anh nhìn tôi, nghiêm túc nói: "Món đồ này bổn vương sẽ cất giữ thật kỹ, dùng cả đời này để thực hiện, không thay đổi."

Tôi nhướng mày, khẽ cười hỏi ngược lại một câu: "Nếu sau này vương gia lỡ chân phạm phải một trong bốn điều thì sao?"

Tiêu Lăng Ngự khẽ nhích lại gần, hơi thở ấm áp phả bên tai tôi, nụ cười đầy vẻ trêu chọc:

"Nếu ta phạm phải dù chỉ một chữ, toàn bộ gia sản, tính mạng của Tiêu Lăng Ngự này đều sẽ thuộc về phu nhân xử lý."

Tôi nghe xong liền khẽ nhướng mày, nụ cười trên môi càng thêm phần kiêu ngạo, hất cằm đáp lại đầy sắc bén:

"Vương gia nói lời thừa thãi rồi, mười mốt rương gia sản của ngài chẳng phải vốn dĩ đã nằm trong tay ta từ chương trước rồi sao?"

Tiêu Lăng Ngự ngẩn người một nhịp trước sự bướng bỉnh của tôi, hai chúng tôi nhìn nhau chăm chú rồi cùng bật cười lớn đầy sảng khoái.

Sáng hôm sau.

Thẩm thúc gõ cửa tân phòng.

Vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

"Vương gia..."

"Lại có người mang mỹ nhân tới lấy lòng ngài."

Trong phòng.

Tiêu Lăng Ngự còn chưa kịp lên tiếng.

Dung Hoàn đã cười.

"Được."

"Để ta ra tiếp."