Giọng nói của ông không một chút hơi ấm, vang lên lạnh lẽo tàn nhẫn vô cùng giữa triều đình tĩnh mịch:

"Tội phụ Cố Dao Thanh lừa gạt hoàng thất mười năm, giả mạo gia huy, ban một ly rượu độc ngay ngoài cửa điện!"

"Sau khi c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể lập tức ném ra bãi tha ma ngoại thành, tuyệt đối không được phép chôn cất trong hoàng lăng!"

"Không được lập bia mộ, không được ghi tên vào bất kỳ gia phả nào, để nàng ta vĩnh viễn làm một cô hồn dã quỷ!"

Cố Dao Thanh nghe thấy hai chữ "rượu độc", toàn thân lập tức hoảng loạn tột độ, tinh thần hoàn toàn phát điên.

Nàng ta không còn giữ nổi dáng vẻ dịu dàng, thanh khiết giả tạo bấy lâu nay nữa, điên cuồng dập đầu van xin t.h.ả.m thiết:

"Bệ hạ tha mạng! Đại nhân tha mạng! Thiếp không muốn c.h.ế.t! Điện hạ mau cứu ta, ngài nói ngài yêu ta cơ mà!"

Nàng ta bò trườn trên đất như một con dòi bọ, cố nắm lấy vạt áo của Tiêu T.ử Hạo, nhưng lập tức bị Cẩm Y Vệ tàn nhẫn kéo lê ra xa.

Vở kịch trà xanh của nàng ta đến hồi kết thúc một cách nhục nhã, t.h.ả.m hại nhất ngay trước mặt văn võ bá quan triều đình.

Cố Dao Thanh bị hai tên binh sĩ Cẩm Y Vệ kéo lê từng bước một ra phía ngoài cửa lớn của điện Kim Loan rộng lớn.

Nàng ta điên cuồng quay đầu lại nhìn về phía Tiêu T.ử Hạo, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu khẩn khoản: "Điện hạ! Cứu thiếp với!"

Thế nhưng, Tiêu T.ử Hạo lúc này bản thân còn không tự cứu nổi mạng mình, đang đờ đẫn quỳ một góc, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của ả.

Nhìn thấy sự tuyệt tình của người tình bấy lâu nay, Cố Dao Thanh bỗng nhiên bật cười lên một tràng điên dại, ch.ói tai vang vọng.

Nàng ta trố mắt nhìn trời, giọng nói tràn đầy sự hối hận muộn màng: "Ha ha ha! Tất cả đều là quả báo! Là tự ta chuốc lấy!"

"Nếu năm đó tại bãi săn, ta không nổi lòng tham trộm đi miếng ngọc bội ấy, thì cuộc đời của ta đâu có t.h.ả.m hại thế này!"

Một vị thái giám tổng quản bưng khay bạc tiến lại gần, bên trên đặt một ly rượu độc đang tỏa ra làn khói mỏng c.h.ế.t ch.óc.

Nàng ta run rẩy đưa hai bàn tay gầy guộc, dính đầy m.á.u và bụi bẩn nâng chén rượu lên, dứt khoát ngửa cổ uống cạn trong tuyệt vọng.

Cái giá phải trả cho mười năm lừa dối, hãm hại người tốt chính là một cái c.h.ế.t cô độc, không chiếu manh chôn thây ngoài hoang dã.

Cùng lúc đó, Tiêu T.ử Hạo cũng bị Cẩm Y Vệ thô bạo kéo lôi ra khỏi ngưỡng cửa đại điện Kim Loan uy nghiêm.

Đúng lúc này, bầu trời Kinh Thành bỗng nhiên nổi giông bão, một trận mưa lớn tầm tã bất ngờ trút xuống xối xả khắp hoàng cung.

Làn nước mưa lạnh ngắt dội thẳng vào người Tiêu T.ử Hạo, khiến bộ quần áo vải thô trên người hắn ướt sũng, vô cùng chật vật.

Hắn dùng hết sức bình sinh vùng vẫy khỏi tay binh sĩ, lao thục mạng đến quỳ sụp ngay trước mũi hài của tôi trên bậc thềm đá.

Hắn khóc lóc t.h.ả.m thiết, đưa hai tay định nắm lấy tà áo tôi: "Dung Hoàn! Ta xin nàng! Ta biết mình sai rồi!"

"Chính nàng là người đã cứu mạng ta mười năm trước cơ mà, nàng nói giúp ta vài câu với phụ hoàng đi, ta van nàng!"

"Chúng ta làm lại từ đầu có được không? Ta sẽ không cưới ai nữa, chỉ có một mình nàng thôi, Dung Hoàn!"

Tra nam khóc đến mức khàn cả giọng, nước mưa hòa lẫn nước mắt nước mũi đầm đìa trên gương mặt vặn vẹo đầy hối hận.

Hình ảnh vị hoàng t.ử cao ngạo ngày nào bấy lâu nay nay quỳ rạp dưới chân tôi như một con ch.ó hoang chật vật khiến người xem hả dạ tột cùng.

Tôi đứng thẳng lưng trên bậc thềm đá cao của hoàng cung, thản nhiên nhìn xuống thân hình đang run rẩy của Tiêu T.ử Hạo dưới màn mưa.

Trong lòng tôi lúc này vô cùng nhẹ nhõm, không có một chút d.a.o động, không giận dữ, không hận thù, cũng chẳng buồn cười nhạo.

Kẻ đàn ông này đối với tôi hiện tại chỉ là một người xa lạ không hơn không kém, quá khứ đã hoàn toàn bị tôi bỏ lại phía sau.

Tôi vung chiếc quạt giấy xếp lên khẽ gạt bàn tay bẩn thỉu của hắn ra xa, cất giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng từng chữ:

"Tiêu T.ử Hạo, mười năm qua, Lệnh Dung Hoàn ta đã từng cho ngài vô số cơ hội để nhìn lại sự thật bấy lâu nay."

"Thế nhưng ngài chưa từng chịu tin tưởng ta dù chỉ một lần, ngài luôn chọn cách nghe lời gièm pha của Cố Dao Thanh để làm tổn thương ta."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy sự tuyệt vọng của hắn, nhàn nhạt buông lời dứt khoát kết thúc mối quan hệ cũ:

"Hôm nay sự thật phơi bày, ngài có hối hận hay đau đớn thì đó cũng là cái giá ngài phải tự trả cho sự ngu muội của mình."

"Bản tiểu thư hiện tại đã là vị hôn thê của Nhiếp Chính Vương, không còn bất kỳ lý do gì để quay đầu nhìn lại kẻ như ngài nữa."

Từ phía sau lưng tôi, Tiêu Lăng Ngự mặc chiến giáp hắc kim uy nghiêm, thong thả cầm một chiếc ô lụa lớn bước tới bên cạnh.

Anh nhẹ nhàng nghiêng tán ô che khuất hoàn toàn những giọt nước mưa lớn đang trút xuống người tôi, phong thái vô cùng che chở.

Một bàn tay mạnh mẽ của anh tự nhiên đưa ra, ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi dắt đi, hai người cùng nhau thong thả bước xuống bậc thềm hoàng cung.

Chúng tôi bước từng bước khoan t.h.a.i qua người Tiêu T.ử Hạo đang quỳ rạp dưới đất khóc lóc t.h.ả.m hại, xem hắn như không khí.

Tiêu T.ử Hạo ngước gương mặt đẫm nước mưa nhìn theo bóng lưng sóng đôi tuyệt đẹp của đôi phu thê song cường, trong mắt đầy sự tiếc nuối khôn xiết.

Tiêu Lăng Ngự bỗng nhiên dừng bước chân lại một nhịp ngắn, anh không quay đầu, chỉ nhàn nhạt buông ra một câu nói bình thản:

"Cháu trai, tự trọng."

"Thím thập nhất của ngươi... từ nay về sau không phải là người ngươi có tư cách ngẩng đầu nhìn thẳng vào nữa đâu."

Nói xong, anh dứt khoát ôm eo tôi đi thẳng ra phía cỗ xe ngựa vương phủ đang đợi sẵn ngoài cổng thành, để lại tra nam khóc nghẹn ngào trong mưa.

Tuyến phản diện hoàn toàn khép lại một cách trọn vẹn, sảng khoái nhất, mở toang cánh cửa cho một tương lai ngọt ngào phía trước của hai chiếc bụng đen.

Mưa dần ngớt.

Tiêu Lăng Ngự nắm tay Dung Hoàn bước lên xe ngựa.

Anh khẽ hỏi:

"Vương phi."

"Ngày đại hôn..."

"Nàng muốn kiệu hoa tám người khiêng hay mười sáu người khiêng?"

Dung Hoàn nghiêng đầu cười.

"Nếu Vương gia đã muốn cưới."

"Thì cưới cho cả kinh thành phải ghen tị."