CHƯƠNG 13: CÁI KẾT BI THẢM CỦA TRA NAM, TIỆN NỮ

Cả đại điện Kim Loan bỗng nhiên chìm vào một bầu không khí nặng nề, áp lực đến ngạt thở.

Sự thật mười năm trước vừa phơi bày khiến toàn bộ bá quan văn võ đều khiếp sợ đến mức không dám ho he.

Không còn bất kỳ một vị đại thần nào có đủ can đảm đứng ra nói đỡ hay cầu xin cho Tam hoàng t.ử nữa.

Tất cả bọn họ đều cúi gục đầu xuống, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình để tránh cơn lôi đình của thiên t.ử.

Hoàng đế ngồi trên long tọa cao cao, đôi mắt sâu thẫm nhìn chằm chằm vào đứa con trai mình từng hết lòng kỳ vọng.

Trong ánh mắt ấy, sự thất vọng tột cùng xen lẫn với ngọn lửa tức giận dữ dội, thiêu rụi chút tình thâm cốt nhục cuối cùng.

Tiêu T.ử Hạo vẫn quỳ rạp dưới nền đá lạnh ngắt, cơ thể run rẩy liên tục như một chiếc lá rách trước giông bão.

Cố Dao Thanh ở bên cạnh càng thêm t.h.ả.m hại, nàng ta co rúm người, đầu chạm đất, không dám ngẩng lên nhìn thẳng.

Mọi thế lực, mọi lời nói dối bấy lâu nay của hai người bọn họ đều đã bị lột sạch, không còn ai có thể cứu vãn.

Đại điện yên lặng đến mức đáng sợ, Hoàng đế chậm rãi đưa tay, dứt khoát cầm lấy cuộn thánh chỉ trống đặt trên long án.

Hoàng đế mở thánh chỉ, cất giọng uy nghiêm, bắt đầu lần lượt tuyên đọc từng tội trạng đanh thép của Tiêu T.ử Hạo.

Giọng nói của thiên t.ử vang dội khắp không gian Kim Loan điện, giống như những bản án t.ử hình gõ thẳng vào tâm can tra nam.

"Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo, phạm tội cấu kết thuộc hạ, âm mưu vu oan giáng họa cho hoàng thúc, đại nghịch bất đạo!"

"Cậy thế hoàng t.ử, mưu đoạt quân quyền biên cương, cả gan sai người đ.á.n.h cắp tài liệu quân cơ quốc gia, làm tổn hại quốc thể!"

"Lợi dụng quyền thế bấy lâu nay để bao che cho đồng phạm mạo nhận công lao, làm nhục thanh danh trăm năm của Lệnh gia!"

Mỗi một tội danh thốt ra đều đi kèm với những chứng cứ sắt đá, lời khai đóng dấu tay rõ ràng của Cẩm Y Vệ dâng lên.

Tiêu T.ử Hạo nghe đến đâu, đầu óc trống rỗng đến đó, hoàn toàn không có lấy một cơ hội để mở miệng phản bác.

Từng câu chữ trong bản án của Hoàng đế đều dựa trên luật pháp nghiêm minh của triều đình Đại Tiêu, không một chút cảm tính.

Tra nam quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy kịch liệt, tiền đồ và danh vọng hoàng thất bấy lâu nay chính thức vỡ vụn.

Sự thiên vị mù quáng và lòng tham lam vô độ đã tự tay đẩy hắn vào hố sâu không đáy, vạn kiếp bất phục.

Hoàng đế dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lùng như băng giá dời thẳng sang người Cố Dao Thanh đang quỳ bên cạnh.

Sát khí từ trên long tọa đè nặng xuống, ông bắt đầu tuyên đọc hàng loạt tội danh đê hèn của đóa trà xanh này:

"Cố Dao Thanh, tâm địa độc ác, phạm tội lừa dối hoàng thất suốt mười năm dài, cả gan mạo nhận ân nhân cứu mạng hoàng t.ử!"

"Giả mạo đồ dùng của Nhiếp Chính Vương phủ, vu khống hoàng thân quốc thích, mưu hại Vương phi tương lai danh chính ngôn thuận!"

"Đồng mưu cùng Tam hoàng t.ử làm giả giấy tờ quân cơ, mưu toan hãm hại trung thần triều đình, tội đại ác không thể dung thứ!"

Tiếng quát của thiên t.ử vang lên đanh thép, từng chữ từng câu đều bóc trần bộ mặt thật kinh tởm của nàng ta trước bá quan.

Cố Dao Thanh nghe đến đâu liền khóc lóc t.h.ả.m thiết đến đó, nước mắt đầm đìa nhuộm đẫm cả mặt đá hoa cương.

Nàng ta cố tình để lộ dáng vẻ yếu ớt tội nghiệp cần người che chở giống như màn diễn kịch rơi xuống hồ nước trước đây.

Thế nhưng, lúc này đây giữa triều đình nghiêm minh, không còn một ai đứng xung quanh động lòng hay thương hại nàng ta nữa.

Bá quan nhìn nàng ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, nhận ra ả chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o thấp hèn, đáng c.h.ế.t vạn lần.

Tiêu T.ử Hạo biết rõ nếu bản chỉ dụ này đóng dấu ngọc tỷ ban xuống, bản thân hắn sẽ hoàn toàn mất sạch tất cả vinh hoa.

Hắn điên cuồng bò rạp lên phía trước vài bước lớn, hai tay cố bám lấy thềm đá, khóc lóc t.h.ả.m thiết xin phụ hoàng tha tội:

"Phụ hoàng! Nhiệm t.ử biết sai rồi! Con chỉ vì nhất thời hồ đồ, bị kẻ xấu che mắt mới làm ra chuyện ngông cuồng này!"

"Xin phụ hoàng nể tình cốt nhục thâm tình bấy lâu nay, cho con một cơ hội được lập công chuộc tội ở biên cương!"

Hắn dập đầu liên tục đến mức trán rỉ m.á.u tươi, tiếng khóc khàn cả giọng vang vọng khắp không gian điện Kim Loan tĩnh mịch.

Hoàng đế ngồi trên cao nhìn hành động chật vật của con trai, khẽ nhắm mắt lại rất lâu, trên gương mặt hiện rõ vẻ đau lòng.

Nhưng khi mở mắt ra, sự kiên định của một vị thiên t.ử nắm giữ quốc pháp đã hoàn toàn thay thế tình cảm cá nhân bấy lâu nay.

Ông lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác, dứt khoát không thèm nhìn thẳng vào gương mặt đầy nước mắt của Tiêu T.ử Hạo thêm một lần nào nữa.

Hoàng đế nhàn nhạt buông ra một câu nói dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn chút hy vọng mong mỏi cuối cùng của tra nam:

"Trẫm làm phụ hoàng có thể tha thứ cho ngươi, nhưng luật pháp quốc gia và thiên hạ trăm họ Đại Tiêu tuyệt đối không tha!"

Hoàng đế nhấc ngọc tỷ lên, dứt khoát đóng mạnh xuống cuộn thánh chỉ màu vàng ròng, chính thức ban ra chiếu chỉ trừng phạt:

"Truyền chỉ dụ của trẫm! Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo đức hạnh bại hoại, mưu phản bất thành, kể từ hôm nay chính thức bị phế khỏi hoàng tộc!"

"Xóa tên hoàn toàn khỏi ngọc điệp hoàng gia, tước bỏ toàn bộ tước vị, giáng xuống làm thứ dân hèn mọn!"

"Ngay trong ngày, lập tức áp giải hắn đày đến khu vực thủ lăng của hoàng thất, suốt đời suốt kiếp không được đặt chân trở về kinh thành!"

"Nếu không có chiếu chỉ đặc cách của thiên t.ử, bước ra khỏi lăng mộ nửa bước, lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t không cần luận tội!"

Lời ban ra sắc bén như gươm đao, Cẩm Y Vệ đứng hai bên lập tức tiến lên, thô bạo lột bỏ ngọc đai và triều phục hoàng t.ử trên người hắn.

Tiêu T.ử Hạo đờ đẫn cả người, hai mắt trợn trừng, chiếc thòng lọng của luật pháp đã chính thức siết c.h.ặ.t lấy tương lai của hắn.

Hắn từ một hoàng t.ử cao sang quyền quý, chớp mắt một cái đã trở thành một kẻ thứ dân thấp kém, cả đời phải làm bạn với lăng mộ lạnh ngắt.

Bản án thích đáng, hợp tình hợp lý này khiến cho văn võ bá quan đứng xem đều đồng loạt cúi đầu tâm phục khẩu phục, không ai dám oán thán.

Sau khi giải quyết xong tra nam, ánh mắt lạnh lùng như thần c.h.ế.t của Hoàng đế một lần nữa dội thẳng xuống người Cố Dao Thanh.