Lời khai của hai nhân chứng vừa dứt, cả đại điện Kim Loan bỗng nhiên bùng nổ một trận xôn xao kịch liệt chưa từng có bấy lâu nay.

Tiêu Lăng Ngự thong thả đi tới bên bàn, nhấc miếng ngọc bội tùy thân màu xanh biếc đặt lên chiếc khay gốm của thái giám.

Anh quay đầu lại nhìn Cố Dao Thanh, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, lạnh lùng hỏi: "Ngươi còn muốn chối cãi nữa không?"

Cố Dao Thanh bám c.h.ặ.t xích sắt, răng đập vào nhau lập cập, vẫn cố c.ắ.n răng phủ nhận tội trạng: "Không phải... bọn họ vu oan..."

Tiêu Lăng Ngự khẽ cười nhạt một tiếng đầy khinh bỉ, ra hiệu cho tổng quản Thẩm thúc tiến lên phía trước.

Thẩm thúc dứt khoát rút ra bản cung khai có dấu tay đỏ ch.ói của bà t.ử phối hợp làm khăn giả ở chương trước.

Cùng với tờ biên bản lời khai mâu thuẫn trước sau của chính Cố Dao Thanh trong lần thẩm vấn mật tại vương phủ bấy lâu nay.

Mọi lời nói dối, sự ngụy biện của nàng ta ngày hôm nay đều hoàn toàn trái ngược, vỡ vụn trước chuỗi chứng cứ logic sắt đá.

Trước sự hiện diện của đống giấy tờ biên bản đóng dấu ngọc ấn của vương phủ, Cố Dao Thanh biết mình không còn đường lui.

Toàn thân nàng ta run rẩy kịch liệt như cầy sấy, tinh thần hoàn toàn hoảng loạn, sụp đổ hoàn toàn trước triều đình uy nghiêm.

Cố Dao Thanh biết rõ nếu còn tiếp tục quanh co chối tội, hình phạt chờ đón nàng ta sẽ là tội gạt định hoàng gia, c.h.ế.t không toàn thây.

Nàng ta lập tức ngã quỵ xuống đất, ôm mặt bật khóc nức nở đầy t.h.ả.m thiết, cất giọng nghẹn ngào thú nhận toàn bộ sự thật:

“Điện hạ... cầu xin người tha mạng... năm đó thiếp thân thật sự chỉ tình cờ nhặt được miếng ngọc bội rơi trên cỏ mà thôi...”

“Sau đó thiếp thấy ngài tỉnh dậy liên tục ráo riết tìm kiếm tung tích của ân nhân cứu mạng có giữ miếng ngọc bội ấy.”

“Thiếp thân lúc đó xuất thân hèn mọn, vì lòng tham vinh hoa phú quý làm mờ mắt, nên mới liều mạng mạo nhận công lao.”

Nàng ta dập đầu lia lịa, nước mắt nước mũi đầm đìa: “Một lời nói dối tai hại đó, thiếp đã phải c.ắ.n răng che giấu suốt mười năm dài.”

“Thiếp thân không ngờ âm mưu đê hèn này cuối cùng lại tự tay hủy hoại hoàn toàn cuộc đời của chính mình, thiếp biết sai rồi!”

Tiêu T.ử Hạo quỳ bên cạnh nghe thấy lời thú tội của người tình, cả cơ thể hắn hoàn toàn c.h.ế.t lặng, đầu óc trống rỗng như vừa bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Hắn trợn trừng hai mắt nhìn đóa trà xanh bấy lâu nay mình hết mực nuông chiều, bảo vệ, trong lòng dâng lên một sự bàng hoàng, kinh hãi tột độ.

Tiêu T.ử Hạo đờ đẫn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy sự hoang mang nhìn chằm chằm vào gương mặt bình thản của tôi.

Hắn nắm c.h.ặ.t chéo áo triều phục, khàn giọng hỏi một câu đầy uất ức, đứt quãng:

“Dung Hoàn... chuyện này là thật sao? Tại sao... tại sao suốt mười năm qua nàng chưa từng nói cho ta biết một câu?”

Tôi đứng yên tại vị trí của mình, tà áo phẳng phiu, ánh mắt nhìn hắn vô cùng lạnh lùng, không một chút oán trách hay hận thù.

Tôi nhàn nhạt đáp lại bằng giọng điệu vô cùng thản nhiên, rõ ràng từng chữ trước mặt bá quan:

“Tam điện hạ, ngài hỏi câu này không thấy nực cười lắm sao? Ngày ấy ta liều mạng cõng ngài ra khỏi hang cọp dữ.”

“Phần vai của tôi m.á.u chảy đầm đìa, thịt nát bươm, tôi phải c.ắ.n răng chạy đi tìm thái y viện vào rừng sâu cứu mạng ngài.”

“Thế nhưng, ngài sau khi tỉnh lại, thậm chí chưa từng thèm mở miệng hỏi ta lấy một câu xem vết thương trên vai từ đâu mà có.”

“Ngài chỉ vừa nhìn thấy miếng ngọc bội trên tay Cố Dao Thanh, liền lập tức tin sái cổ lời nói của nàng ta, cung phụng nàng ta như thần thánh.”

Tôi khẽ cười mỉa: “Một kẻ từ đầu đến cuối chưa từng chịu tin tưởng người thật lòng với mình, ta nói ra liệu ngài có tin không?”

Tiêu T.ử Hạo lắc đầu lia lịa, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn, hắn vẫn cố bám víu vào chút hy vọng mong manh cuối cùng:

“Không phải... nàng lừa ta... làm sao có thể như vậy được... chứng cứ đâu? Nàng lấy gì để chứng minh lời nói đó là thật?”

Tôi nhìn biểu cảm điên cuồng, bất lực của tra nam, khẽ nhếch môi, dứt khoát đưa một bàn tay lên kéo nhẹ vạt áo triều phục bên vai trái xuống.

Lớp lụa là hạ xuống, để lộ ra một vết sẹo lớn, mờ nhạt nhưng lồi lõm vô cùng dị hình ngay trên bả vai trắng ngần của tôi.

Vị thái y già quỳ bên cạnh nhìn thấy vết sẹo ấy, liền lập tức gật đầu kịch liệt, lớn tiếng xác nhận trước mặt Hoàng đế:

"Khởi bẩm bệ hạ, chính là vết thương này! Chính tay lão thần mười năm trước đã dùng t.h.u.ố.c rịt mạng để băng bó vết vuốt cọp cào này!"

"Vị trí vết thương, độ dài của sẹo hoàn toàn trùng khớp một trăm phần trăm với ghi chép trong sổ khám bệnh năm xưa của lão thần!"

Cả đại điện Kim Loan rộng lớn bấy lâu nay trong nháy mắt rơi vào trạng thái lặng ngắt như tờ, đến một tiếng kim rơi cũng nghe rõ mồn một.

Tiêu T.ử Hạo nhìn trân trừng vào vết sẹo mờ trên vai tôi thật lâu, hai viền mắt hắn đỏ hoe, nước mắt nhục nhã, hối hận bắt đầu trào ra.

Toàn bộ thế giới quan, niềm tin bấy lâu nay của vị hoàng t.ử này hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ dưới chân tôi.

Tiêu T.ử Hạo đứng c.h.ế.t lặng giữa điện trong một khoảng thời gian rất dài, đầu óc hắn hỗn loạn như một bãi chiến trường hoang tàn.

Trong tâm trí của tra nam lúc này liên tục hiện lên những thước phim ký ức cũ kỹ của mười năm dài đằng đẵng qua.

Hắn nhớ lại những ngày tháng tôi luôn âm thầm đứng phía sau quan tâm, lo lắng cho sức khỏe và tiền đồ của hắn một cách vô điều kiện.

Hắn nhớ lại ngày bản thân nghe lời xúi giục của Cố Dao Thanh, nhẫn tâm công khai đòi từ hôn tôi ngay giữa ngự uyển đêm yến tiệc thưởng mai.

Hắn nhớ lại cảnh bản thân ép buộc tôi phải quỳ xuống xin lỗi người tình, để mặc tôi bị cả kinh thành chỉ trích, cười nhạo là độc phụ ghen tuông.

"Bịch!"

Hai đầu gối của Tiêu T.ử Hạo hoàn toàn mềm nhũn ra, hắn quỳ sụp xuống nền đá lạnh ngắt ngay trước mặt tôi một cách vô cùng t.h.ả.m hại.

Hắn ngước gương mặt đầy nước mắt nhìn tôi, há miệng muốn cầu xin sự khoan dung, tha thứ cho những lỗi lầm ngu muội của mình bấy lâu nay.

Thế nhưng, cổ họng hắn nghẹn đắng lại, đau đớn đến mức không thể thốt ra nổi một lời nào tròn vành rõ chữ, sự hối hận tự nghiền nát tâm can hắn.

Hoàng đế ngồi trên long tọa chứng kiến toàn bộ tấn bi kịch nực cười này, gương mặt uy nghiêm chậm rãi đứng thẳng người dậy, sát khí ngút trời.

Hoàng đế khép hồ sơ điều tra.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua Tiêu T.ử Hạo và Cố Dao Thanh.

Ông chậm rãi cất giọng.

"Đủ rồi."

"Ngày mai..."

"Trẫm sẽ tự mình tính hết món nợ này."