CHƯƠNG 12: SỰ THẬT MƯỜI NĂM – KẺ MẠO DANH LỘ DIỆN
Cả đại điện Kim Loan vẫn còn chìm trong dư âm kinh hoàng của vụ án bản đồ giả.
Hoàng đế ngồi trên long tọa, ánh mắt tràn đầy sự giận dữ tột cùng nhìn chằm chằm vào Tiêu T.ử Hạo.
Các vị đại thần đứng hai bên đều xì xầm, cho rằng vụ án mưu phản thông địch này đến đây là có thể khép lại.
Thế nhưng, Tiêu T.ử Hạo dù đang quỳ giữa điện, hai tay vẫn nắm c.h.ặ.t, nghiến răng nghiến lợi không phục.
Hắn tự nhủ trong lòng rằng bản thân hôm nay chỉ là đi sai một nước cờ, bị Tiêu Lăng Ngự tính kế trước mà thôi.
Hắn tin chỉ cần mình còn sống, còn giữ được mạng, thì phe cánh của hắn vẫn có cơ hội lật ngược thế cờ sau này.
Hoàng đế nổi giận, chậm rãi giơ tay lên, vừa định truyền chỉ niêm phong phủ hoàng t.ử để nghị tội trạng.
Đúng lúc này, Tiêu Lăng Ngự bất ngờ dứt khoát bước chân ra khỏi hàng quan viên, thần sắc thâm trầm.
Anh chắp hai tay, cung kính hành lễ hướng về phía long tọa, cất giọng rõ ràng cắt ngang không gian:
“Cúi xin bệ hạ hãy khoan tuyên ban chỉ chiếu xử lý tội danh mưu phản của Tam hoàng t.ử.”
Hoàng đế nghe vậy liền khựng lại, đôi mắt thâm sâu nhìn Tiêu Lăng Ngự đầy vẻ khó hiểu và nghi hoặc.
Bá quan văn võ cũng ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu vị Nhiếp Chính Vương này còn muốn giở trò gì bấy lâu nay.
Tiêu Lăng Ngự đứng thẳng lưng, gương mặt bình thản như nước, cất giọng nhàn nhạt nói trước triều đình:
“Khởi bẩm bệ hạ, vụ án bản đồ mật quân cơ ngày hôm nay chỉ là món nợ hiện tại do hắn tự chuốc lấy.”
“Thế nhưng, giữa Tam điện hạ và Vương phi của bổn vương, vẫn còn một món nợ lớn khác kéo dài suốt mười năm qua.”
“Nếu hôm nay không nhân cơ hội này làm cho ra ngô ra khoai, làm cho mọi sự thật triệt để sáng tỏ trước bàn dân.”
“Thì Tam điện hạ dù có bị tước vị, bị đày đi biên cương phạt tội, trong lòng hắn cũng sẽ không bao giờ tâm phục khẩu phục.”
Tiêu T.ử Hạo đang quỳ dưới đất bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, trong lòng chợt dâng lên một linh cảm bất an dữ dội.
Toàn bộ đại điện Kim Loan rộng lớn bấy lâu nay trong nháy mắt rơi vào trạng thái tĩnh mịch, lặng ngắt như tờ.
Không một vị đại thần nào có thể hiểu được ẩn ý về món nợ "mười năm" mà Tiêu Lăng Ngự vừa lạnh lùng nhắc đến là gì.
Tiêu Lăng Ngự khẽ đưa tay ra hiệu, tổng quản Thẩm thúc từ phía ngoài lập tức thong thả bước vào đại điện.
Ông hai tay nâng cao một chiếc hộp gỗ đã cũ, bên trên có đóng dấu niêm phong cẩn mật bằng sáp đỏ của vương phủ.
Tiêu Lăng Ngự tiến lại gần, tự tay gạt bỏ lớp sáp, dứt khoát mở tung nắp hộp gỗ ra trước mặt Hoàng đế.
Bên trong hộp chất đầy những tập hồ sơ ghi chép điều tra được sắp xếp một cách vô cùng ngay ngắn, ngăn nắp.
Có những tờ giấy ố vàng ghi lại nhật ký chẩn trị của thái y viện cung đình từ mười năm trước đầy cụ thể.
Có cả biên bản lời khai đóng dấu tay đỏ ch.ói của những người thợ săn từng tham gia buổi săn b.ắ.n năm đó.
Đi kèm là cuốn sổ ghi chép hành tung điều tra mật được Tiêu Lăng Ngự đích thân sai người thực hiện suốt ba năm qua.
Tiêu Lăng Ngự cầm tập hồ sơ lên, nhìn thẳng vào Hoàng đế, cất giọng trầm thấp nhưng tràn đầy uy lực đanh thép:
“Bệ hạ, ba năm qua ở miền biên viễn, thần chưa từng ngừng việc tìm kiếm chứng cứ cho vụ án năm xưa.”
“Ta giữ kín bí mật này bấy lâu nay, chỉ để chờ đợi ngày hôm nay đòi lại sự công bằng tuyệt đối cho nàng.”
Nói đoạn, Tiêu Lăng Ngự khẽ đưa một bàn tay lên, dứt khoát vỗ mạnh hai cái phát ra tiếng động thanh thúy.
"Cạch!"
Cửa lớn điện Kim Loan một lần nữa mở rộng, một đội Cẩm Y Vệ đằng đằng sát khí áp giải ba người bước vào.
Kẻ đi đầu chính là Cố Dao Thanh, gương mặt nàng ta lúc này nhợt nhạt, toàn thân run rẩy vì hoảng sợ khôn xiết.
Theo ngay sau lưng nàng ta là vị thái y già tóc bạc trắng, người từng phụ trách chữa trị cho hoàng thất mười năm trước.
Và kẻ đi cuối cùng là một lão thợ săn già nua, mặc bộ quần áo vải thô rách rưới, tay chân đầy vết chai sần.
Cố Dao Thanh vừa mới bước chân vào điện, vừa nhìn thấy bóng dáng hai nhân chứng phía sau, sắc mặt lập tức xám ngoét.
Hai đầu gối nàng ta nhũn ra, cơ thể lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất nếu không có xích sắt níu giữ.
Tiêu T.ử Hạo quỳ bên cạnh nhìn thấy sự xuất hiện của ba người này, đầu óc bỗng nhiên chấn động, c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Vị thái y già tiến lên trước, quỳ sụp xuống nền đá, cất giọng run rẩy kể lại sự việc xảy ra mười năm trước:
"Khởi bẩm bệ hạ, năm đó tại bãi săn hoàng gia, Tam điện hạ vô tình bị ngã xuống hang cọp, trọng thương ngất xỉu."
"Khi lão thần được gọi tới cứu trị, người đưa điện hạ ra khỏi hang không phải Cố cô nương, mà là một tiểu cô nương khác."
"Vị tiểu cô nương đó bị vuốt cọp cào rách nát một mảng vai lớn, m.á.u chảy đầm đìa, vết thương vô cùng nghiêm trọng."
"Nhưng nàng ấy vẫn c.ắ.n răng chịu đau, chạy thục mạng ra khỏi rừng sâu để gọi người vào mật thất cứu điện hạ."
Lão thợ săn già liền bước lên phụ họa, dập đầu khai báo rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt trước triều đình:
"Bẩm hoàng thượng, chính mắt thảo dân năm đó đi săn đã chứng kiến cô bé bị thương kia đ.á.n.h rơi một miếng ngọc bội."
"Sau khi cô bé ấy chạy đi tìm người giúp đỡ, thảo dân thấy Cố cô nương đây mới từ bụi rậm bước ra, nhặt lấy miếng ngọc bội đó."
"Từ đầu đến cuối buổi săn năm ấy, thảo dân chưa từng thấy Cố cô nương ra tay cứu mạng Tam điện hạ dù chỉ một lần."