Ba vị lão tướng quân có kinh nghiệm cầm quân lâu năm nhất triều đình liền vội vàng bước ra khỏi hàng, cúi người chăm chú nhìn kỹ từng chi tiết nhỏ.
Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, vị lão tướng đi đầu bỗng nhiên đổi sắc mặt, hít vào một hơi lạnh, kinh hãi chỉ tay vào tấm bản đồ của tra nam:
"Bệ hạ! Tấm bản đồ của Tam điện hạ dâng lên có điểm sai lệch chí mạng! Ba ký hiệu vị trí quân doanh chủ lực ở biên cương đã bị sửa đổi chệch đi năm dặm!"
"Tuyến đường vận lương tiếp viện khẩn cấp ngoài Kinh Thành cũng bị đổi sang một hướng hoàn toàn ngược lại so với thực tế hành quân bấy lâu nay!"
"Đây tuyệt đối không phải là bản đồ quân cơ chính thức của triều đình Đại Tiêu!" Lời khẳng định đanh thép của lão tướng khiến cả đại điện đồng loạt biến sắc kịch liệt.
Tiêu T.ử Hạo nghe xong lời phân tích của vị lão tướng, toàn thân lập tức run lên một cái kịch liệt, gương mặt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
Tiêu Lăng Ngự không cho hắn cơ hội thở dốc, anh tiếp tục rút từ trong tay áo ra hàng loạt tập hồ sơ tài liệu mật dâng lên cho Hoàng đế.
Anh cất giọng lạnh lùng, rõ ràng từng chữ bóc trần toàn bộ sự thật trước văn võ bá quan bấy lâu nay:
"Bệ hạ, đây là nhật ký tuần tra nội phủ của Nhiếp Chính Vương phủ và danh sách thị vệ trực đêm được ghi chép vô cùng cụ thể, rõ ràng."
"Đi kèm là toàn bộ tập hồ sơ báo cáo theo dõi hành tung của ám vệ Cẩm Y Vệ ghi lại quá trình thích khách phủ Tam hoàng t.ử lẻn vào phòng trộm đồ."
"Đêm qua, khi tên chuột nhắt kia lẻn vào thư phòng, bổn vương và Vương phi tương lai của ta đã phát hiện ra ngay từ những giây đầu tiên."
"Chúng ta cố tình không ra tay ngăn cản, mà chủ động mở sẵn ngăn tủ để hắn thuận lợi trộm đi tấm bản đồ giả mạo do chính tay ta vẽ ra này."
Tiêu Lăng Ngự khẽ cười nhạt, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu khinh bỉ nhìn thẳng vào tra nam: "Ta cố ý để lộ sơ hở, để xem con cáo già muốn làm gì."
Tiêu T.ử Hạo lúc này hoàn toàn tái mặt, hai đầu gối nhũn ra, ngã ngồi bệt xuống nền đá lạnh ngắt, hai bàn tay run rẩy bần bật vì nhục nhã, bàng hoàng.
Hắn rốt cuộc cũng đã tỉnh ngộ, nhận ra bản thân bấy lâu nay không phải là một thợ săn thông minh, mà chỉ là một con mồi ngu muội tự bước chân vào bẫy t.ử.
Đúng lúc tâm trí của Tiêu T.ử Hạo hoàn toàn sụp đổ, tiếng bước chân rầm rập của binh sĩ từ phía ngoài cửa đại điện một lần nữa truyền vào.
Cửa chính điện Kim Loan rộng mở, một đội Cẩm Y Vệ đằng đằng sát khí áp giải hai gã nam t.ử đang bị trói c.h.ặ.t xích sắt bước vào bên trong.
Kẻ đi đầu chính là tên thích khách dạ hành đã lẻn vào vương phủ trộm bản đồ đêm qua, theo sau là tên thị vệ nội gián vừa bị mua chuộc.
Hai kẻ tội đồ vừa nhìn thấy long tọa uy nghiêm của Hoàng đế liền sợ tới mức nhũn cả chân tay, đồng loạt quỳ sụp xuống đất dập đầu như tế sao.
Chỉ huy Cẩm Y Vệ dâng lên tờ biên bản lời khai đóng dấu tay đỏ ch.ói, cất giọng đanh thép báo cáo trước triều đình:
"Khởi bẩm bệ hạ! Chứng cứ rành rành, hai tên phạm nhân này đã khai nhận toàn bộ quá trình thực hiện âm mưu trộm cắp tài liệu mật quốc gia!"
"Bọn chúng thừa nhận bản thân đã nhận một số lượng vàng bạc khổng lồ từ tỳ nữ thân cận của phủ Tam hoàng t.ử để làm việc gián điệp."
"Cách thức liên lạc lén lút, túi bạc tang vật bọc lụa cùng bức mật thư hướng dẫn góc tủ đều được thu giữ đầy đủ, không sai lệch một phân."
Mọi lời khai sắt đá cùng vật chứng cụ thể đều chỉ thẳng mũi dùi tội lỗi về phía phủ Tam hoàng t.ử và cá nhân Tiêu T.ử Hạo, khóa c.h.ặ.t chuỗi chứng cứ.
Cả đại điện Kim Loan rộng lớn bấy lâu nay rơi vào trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ, không một vị đại thần nào dám hé răng mở miệng cầu xin cho tra nam.
Tiêu T.ử Hạo nhìn thấy thích khách và nội gián quỳ bên cạnh khai tội, liền hoàn toàn hoảng loạn, điên cuồng gào thét phủ nhận mọi cáo buộc:
"Phụ hoàng! Con bị vu oan! Tất cả là do bọn chúng câu kết với Tiêu Lăng Ngự để ngậm m.á.u phun người hãm hại con bấy lâu nay!"
"Con hoàn toàn không biết gì về túi bạc hay mật thư này cả! Xin phụ hoàng hãy tin tưởng đứa con trai này, con không hề mưu phản!"
Thế nhưng, lời gào thét bất lực của hắn lập tức bị chỉ huy Cẩm Y Vệ lạnh lùng dập tắt bằng việc tung ra món chứng cứ chí mạng cuối cùng.
Đó chính là chiếc dấu ấn ấn tín riêng biệt của phủ Tam hoàng t.ử được đóng dấu ch.ói đỏ ngay trên bức mật thư hướng dẫn thích khách trộm đồ.
Trước sự hiện diện của món đồ đại diện cho thân phận hoàng t.ử này, Tiêu T.ử Hạo đờ đẫn cả người, không còn bất kỳ đường lui nào để chối cãi thêm nữa.
Hoàng đế ngồi trên long tọa chứng kiến toàn bộ màn kịch vụng về của con trai, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì nổi giận lôi đình.
Ông đập mạnh một bàn tay xuống long án phát ra một tiếng động chấn động tâm can: "Câm miệng! Đồ súc sinh nghịch t.ử gạt định trẫm!"
Tiếng gầm của thiên t.ử vang vọng khắp điện Kim Loan, khiến toàn thể bá quan văn võ đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất, không ai dám ho he một lời.
Hoàng đế hít vào một hơi sâu để kiềm chế cơn phẫn nộ, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và chán ghét tột cùng nhìn thẳng vào Tiêu T.ử Hạo dưới đất.
Ông trầm giọng hỏi bằng giọng điệu lạnh lùng như băng giá: "Tiêu T.ử Hạo, đây chính là điều hệ trọng liên quan đến sinh t.ử giang sơn mà ngươi muốn nói với trẫm sao?"
Tam hoàng t.ử lúc này hoàn toàn mất đi toàn bộ vẻ ngạo mạn, đắc ý của kẻ bề trên ban đầu, hắn quỳ rạp sát đất, cơ thể run lên bần bật vì sợ hãi tội c.h.ế.t.
Hắn không còn sức để gào thét kêu oan nữa, chỉ biết dập đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết cầu xin lòng khoan dung rộng lượng của vị phụ hoàng trên cao.
Tiêu Lăng Ngự vẫn duy trì tư thế đứng thẳng lưng kiêu ngạo giữa đại điện, trên gương mặt tuấn tú không hề lộ ra một nét chế giễu hay đắc ý nhỏ nhen nào.
Khí độ của vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ bấy lâu nay vô cùng thâm trầm, anh thong thả đưa tay thu lại cuộn bản đồ biên phòng thật vào bao da.
Cả đại điện Kim Loan lúc này đều tự khắc hiểu rõ một sự thật tàn nhẫn: Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo trong cuộc đấu trí này đã hoàn toàn thua sạch túi.
Hắn không những không thể hại được Nhiếp Chính Vương và Lệnh gia, mà ngược lại còn tự tay dâng mạng sống và tiền đồ của mình vào cửa t.ử của luật pháp.
Hoàng đế ngồi trên long tọa khẽ nhắm mắt, chuẩn bị cất giọng uy nghiêm tuyên bố chiếu chỉ xử lý vụ án mưu phản, vu khống đại tội này của nghịch t.ử.
Thế nhưng, ngay trước khi Hoàng đế kịp ban lời chỉ dụ cuối cùng, Tiêu Lăng Ngự bỗng nhiên bước lên phía trước thêm một bước lớn đầy trịnh trọng.
Anh chắp hai tay hành lễ với vị thiên t.ử đang ngồi trên cao kia, cất giọng trầm thấp, rõ ràng vang vọng khắp không gian đại điện tĩnh mịch:
“Khởi bẩm bệ hạ, âm mưu vu khống bằng tấm bản đồ giả mật của quốc gia hiện tại chứng cứ đã rõ ràng, luật pháp tự có cách trừng trị thỏa đáng.”
“Thế nhưng, hôm nay sẵn dịp có đầy đủ văn võ bá quan có mặt tại điện Kim Loan, bổn vương vẫn còn một vụ án khác muốn dâng tấu làm rõ.”
“Món nợ oan ức này đã bị thế lực của kẻ tiểu nhân cố tình dùng thủ đoạn đê hèn để che giấu, lừa dối hoàng thất suốt mười năm dài đằng đẵng qua.”
Tiêu T.ử Hạo đang quỳ rạp dưới đất nghe thấy ba chữ "mười năm dài", liền vô thức ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào bóng lưng của vị hoàng thúc.
Trong lòng tra nam bỗng nhiên dâng lên một dự cảm hoảng loạn, sợ hãi chưa từng có bấy lâu nay, toàn thân hắn nổi da gà kịch liệt một cách vô thức.
Tiêu Lăng Ngự nhìn thẳng Tiêu T.ử Hạo, giọng bình thản nhưng lạnh đến thấu xương.
"Tam điện hạ."
"Ngài thật sự cho rằng..."
"Đây là chuyện khiến ngài hối hận nhất sao?"
Anh khẽ dừng lại.
Ánh mắt lướt qua Lệnh Dung Hoàn.
"Mười năm trước..."
"Ngài còn nợ nàng một lời xin lỗi."