CHƯƠNG 11: TỰ DÂNG CHỨNG CỨ, TỰ CHÔN CHÍNH MÌNH
Tiếng chuông triều buổi sớm vang lên từng hồi trầm hùng, ngân dài khắp hoàng cung.
Bá quan văn võ khoác trên người triều phục chỉnh tề, lần lượt bước qua thềm đá chỉnh tề để tiến vào điện Kim Loan.
Thế nhưng, bầu không khí thiết triều sáng hôm nay lại hoàn toàn khác hẳn so với mọi ngày bấy lâu nay.
Trong đám đông quan viên, tiếng xì xào bàn tán nhỏ to bỗng nhiên dâng lên một cách vô cùng náo nhiệt.
Ai nấy đều đã nghe ngóng được hung tin: Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo từ đêm qua đã khẩn cấp xin Hoàng đế triệu tập nghị triều khẩn.
Giữa đại điện uy nghiêm, Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự vẫn đứng thẳng lưng tại vị trí chủ vị thuộc về mình.
Sắc mặt anh thản nhiên như nước, giống như bản thân hoàn toàn nằm ngoài vòng xoáy thị phi quyền mưu bấy lâu nay.
Tôi đứng ở phía bên cạnh anh, được Hoàng đế đặc cách cho phép vào điện với thân phận vị hôn thê chính thức của vương phủ.
Ở góc đối diện, Tiêu T.ử Hạo tuy đang cúi thấp đầu cố nén đau đớn từ cánh tay gãy, nhưng khóe môi hắn lại không giấu nổi một ý cười ngạo mạn.
Hắn tin chắc rằng, với tấm bản đồ mật trộm được đêm qua, cục diện triều đình hôm nay sẽ bị hắn hoàn toàn xoay chuyển trong lòng bàn tay.
Hoàng đế bước lên long tọa, khẽ vung tay áo hắc bào, dứt khoát tuyên bố chính thức bắt đầu buổi nghị triều khẩn cấp.
Trong nháy mắt, mọi ánh mắt dòm ngó, hoài nghi của bá quan bá tấu đều đồng loạt đổ dồn về phía vị Tam hoàng t.ử đang nắm chắc phần thắng.
Tiêu T.ử Hạo không để mọi người phải chờ đợi lâu, hắn lập tức dứt khoát bước chân ra giữa điện, quỳ sụp xuống nền đá.
Hắn dập đầu thật mạnh phát ra một tiếng động trầm đục, cất giọng vô cùng đanh thép, vang dội khắp không gian đại điện:
“Phụ hoàng! Con có một chuyện hệ trọng liên quan đến sự sinh t.ử tồn vong của giang sơn Đại Tiêu, cúi xin phụ hoàng minh giám!”
“Nhiều ngày qua, con âm thầm phát hiện Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự lén lút cất giấu bản đồ phòng thủ biên phòng mật của Kinh Bắc tại thư phòng riêng.”
Hắn ngước mắt lên nhìn thẳng vào long tọa, giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa, nghiêm túc hạch sách:
“Tài liệu mật quân cơ quốc gia này vốn dĩ thuộc về Binh bộ, vương thúc lén giữ riêng, con nghi ngờ ngài ấy có ý đồ thông đồng với biên quân ngoại bang!”
“Nếu chuyện này để chậm trễ một ngày, giang sơn xã tắc sẽ rơi vào cảnh nguy hiểm khôn lường, cúi xin phụ hoàng lập tức hạ lệnh khám xét vương phủ!”
Lời tố cáo đanh thép, đầy tính sát thương của Tiêu T.ử Hạo vừa thốt ra, cả đại điện Kim Loan bỗng nhiên bùng nổ một trận xôn xao kịch liệt.
Văn võ bá quan nghe xong liền đồng loạt kinh hãi khôn xiết, sắc mặt của nhiều vị đại thần lập tức thay đổi hoàn toàn, trắng bệch vì sợ hãi.
Tội danh thông địch mưu phản là thứ cấm kỵ lớn nhất của triều đình bấy lâu nay, chỉ cần dính vào là vạn kiếp bất phục, tru di cửu tộc.
Hoàng đế ngồi trên cao nghe vậy, đôi mắt thâm sâu khẽ chớp liên tục, ông quay sang nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Tiêu Lăng Ngự.
Cả đại điện rộng lớn trong nháy mắt chìm vào một sự im lặng đáng sợ đến mức ngột ngạt, không một ai dám ho he thở mạnh dù chỉ một tiếng.
Tiêu T.ử Hạo nhìn thấy phản ứng chấn động của triều đình, trong lòng càng thêm phần đắc ý, tự tin vào chiếc bẫy rập của mình bấy lâu nay.
Hắn khẽ giơ một bàn tay lên ra hiệu hướng về phía cửa điện, cất giọng hạ lệnh đầy dứt khoát, dõng dạc:
"Mang chứng cứ sắt đá lên đây cho ta!"
Ngay lập tức, tên thuộc hạ thân tín của hắn bước vào, cung kính bưng một cuộn bản đồ da dê đặc chế đặt ngay ngắn giữa đại điện Kim Loan.
Con dấu đỏ ch.ói của Binh bộ cùng các nét mực thâm trầm của sơ đồ phòng thủ hiện lên rõ mồn một trước mắt văn võ bá quan.
Tiêu T.ử Hạo thẳng lưng đứng dậy, chỉ tay vào tấm bản đồ, giọng điệu vô cùng tự tin, chắc nịch trước mặt Hoàng đế:
“Phụ hoàng, đây chính là chứng cứ sắt đá do thích khách thân tín của con liều mạng lấy được từ ngăn tủ mật trong thư phòng vương phủ đêm qua!”
“Chất liệu giấy quân dụng hoàng thất đặc chế, con dấu của ngọc ấn Binh bộ hoàn toàn là thật, tuyệt đối không thể làm giả được!”
Bá quan văn võ nhìn thấy con dấu đỏ và chất giấy quen thuộc, liền bắt đầu xì xào bàn tán dữ dội, một vài người thuộc phe trung lập lập tức đổi sắc mặt.
Thần sắc của Hoàng đế ngồi trên long tọa cũng hơi trầm xuống vài phần, áp lực vô hình từ trên cao đè nặng xuống không gian đại điện.
Tiêu T.ử Hạo chứng kiến thế cục hoàn toàn nghiêng về phía mình, liền nở một nụ cười ngạo mạn, tin chắc trăm phần trăm bản thân đã thắng tuyệt đối.
Hắn tưởng rằng bản thân đã thành công đem mạng sống của Tiêu Lăng Ngự và thế lực Lệnh gia trói c.h.ặ.t vào thòng lọng t.ử hình của luật pháp Đại Tiêu.
Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn, điên cuồng của tra nam và sự hoang mang của bá quan, Tiêu Lăng Ngự từ đầu đến cuối không hề lên tiếng biện giải.
Anh đứng yên vị tại chỗ, gương mặt thản nhiên như nước, đôi mắt thâm sâu chỉ lặng lẽ lướt qua cuộn bản đồ da dê đang trải trên nền đất kia.
Sau đó, anh thong thả quay đầu sang nhìn thẳng vào mắt tôi, hai chiếc bụng đen đối diện tầm mắt nhau một cách công khai ngay giữa điện.
Tôi nhìn anh, khẽ cười nhạt một tiếng rồi gật đầu nhẹ một cái, hai người hoàn toàn không cần dùng đến một lời nói thừa thãi nào bấy lâu nay.
Sự ăn ý tuyệt đối của đôi phu thê song cường khiến cho bầu không khí căng thẳng của triều đình bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt kỳ lạ.
Tiêu Lăng Ngự dứt khoát bước chân lên phía trước một bước lớn, chắp tay hành lễ với Hoàng đế, cất giọng bình thản, rõ ràng:
“Bệ hạ, nếu Tam hoàng t.ử đã có lòng tự tay dâng chứng cứ dõng dạc như vậy, bổn vương cũng xin phép được trình lên triều đình thêm một vật.”
Anh khẽ ra hiệu ra phía sau, tổng quản Thẩm thúc lập tức bước vào điện, hai tay nâng cao một chiếc hộp gỗ niêm phong bằng sáp đỏ hoàng gia.
Hành động đột ngột này của vương phủ khiến cho văn võ bá quan đang đứng xem càng thêm phần khó hiểu, hoang mang khôn xiết.
Tiêu T.ử Hạo nhìn thấy chiếc hộp gỗ niêm phong cẩn mật kia, mi mắt bỗng nhiên giật liên tục, trong lòng chợt dâng lên một sự bất an dữ dội.
Tiêu Lăng Ngự thong thả tiến lại gần chiếc hộp gỗ, tự tay gạt bỏ lớp sáp đỏ niêm phong và mở tung nắp hộp ra trước mặt bá quan.
Một cuộn bản đồ da dê khác có chất liệu, màu mực và con dấu đỏ của Binh bộ giống hệt tấm bản đồ của Tiêu T.ử Hạo được anh rút ra.
Anh dứt khoát vung tay, tự tay trải hai tấm bản đồ nằm song song, sát cạnh nhau ngay chính giữa nền đá lạnh ngắt của điện Kim Loan.
Thoạt nhìn qua bề ngoài, từ kích thước, con dấu cho đến sơ đồ phòng thủ của hai tấm bản đồ này hoàn toàn giống nhau như đúc từ một khuôn.
Tiêu Lăng Ngự quay sang phía hàng ngũ võ tướng, cất giọng trầm thấp nói: "Bổn vương xin mời các vị lão tướng quân tiến lên đây kiểm tra quy cách thực tế."