"Tấm bản đồ biên phòng mật của Kinh Bắc hiện tại đã được Tiêu Lăng Ngự cất giữ đúng vào ngăn tủ thứ ba ở thư phòng riêng."
Cố Dao Thanh đang nằm trên giường dưỡng thương nghe vụ bèn mừng rỡ khôn xiết, hai mắt sáng rực lên đầy vẻ độc lạt.
Nàng ta chống tay ngồi dậy, cười lạnh: "Rất tốt! Tiêu Lăng Ngự, Lệnh Dung Hoàn, lần này ta xem các ngươi làm sao trốn thoát!"
Tiêu T.ử Hạo ôm cánh tay gãy gập mang băng gạc trắng, trong lòng vẫn còn lộ ra vài phần dè dặt, lo ngại sau những trận thua trước.
Hắn nhíu mày, nhìn tên thuộc hạ hỏi đi hỏi lại nhiều lần: "Ngươi có chắc chắn tin này không phải bẫy của hoàng thúc không?"
Tên thuộc hạ khẳng định chắc nịch: "Điện hạ yên tâm, nội ứng báo rằng Lệnh Dung Hoàn hoàn toàn không biết gì, chiếc khăn giả kia đã làm bọn họ rạn nứt."
Tiêu T.ử Hạo nghe xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, mặt đỏ gay vì phấn nộ xen lẫn đắc ý, lập tức lệnh cho thích khách xuất phát ngay trong đêm.
Đêm khuya, không gian cả Kinh Thành chìm vào một sự tĩnh mịch đáng sợ, vạn vật đều đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tại Nhiếp Chính Vương phủ, một bóng đen mặc y phục dạ hành gọn gàng, đeo mặt nạ che kín mặt, lén lút lẻn qua bức tường cao vào nội viện.
Hắn di chuyển vô cùng nhanh nhẹn, thân thủ phi phàm, né tránh toàn bộ các toán lính canh gác đang đi tuần tra một cách dễ dàng.
Thế nhưng, hắn không hề biết rằng, sở dĩ hắn có thể đi lại tự do như vậy là vì lính tuần đã nhận được mật lệnh lờ đi.
Thích khách đi thẳng đến khu vực thư phòng riêng của Tiêu Lăng Ngự, nhẹ nhàng dùng thủ đoạn cậy chốt cửa bước vào trong.
Hắn tiến thẳng đến chiếc giá sách bên trái, mở đúng ngăn tủ thứ ba theo đúng chỉ dẫn của tên nội gián từ trước.
Năm ngón tay hắn nhanh ch.óng lôi ra cuộn bản đồ da dê đặc chế, trong lòng dâng lên một sự vui mừng khôn xiết vì quá dễ dàng.
Trên mái nhà ngói đen cách đó vài thước, hàng chục ám vệ tinh nhuệ của Cẩm Y Vệ đang nằm ẩn nấp, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ hành động.
Không một ai vung kiếm ra tay ngăn cản, cũng chẳng có tiếng hét báo động nào vang lên giữa đêm tối tịch mịch.
Bọn họ chỉ im lặng dùng ánh mắt sắc bén ghi nhớ kỹ gương mặt và thân thủ của tên thích khách, chờ hắn ôm cuộn bản đồ giả rời phủ.
Ngay khi bóng đen dứt khoát phi thân ra ngoài bức tường lớn, một toán ám vệ liền lặng lẽ bám theo phía sau như hình với bóng.
Chỉ một khắc sau khi thích khách rời đi, tổng quản Thẩm thúc đã thong thả bước vào thư phòng để báo cáo tình hình thực tế.
Tiêu Lăng Ngự vẫn đang ngồi yên vị sau bàn mun, tay lười biếng lật mở từng quyển tấu sớ dưới ánh nến thâm trầm.
Tôi ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, tay nâng chén trà ấm khẽ nhấp một ngụm, phong thái vô cùng bình tĩnh, thản nhiên.
Thẩm thúc khom người, cất giọng vô cùng đều đều, báo cáo: "Vương gia, vương phi, tên chuột nhắt kia đã trộm bản đồ giả rời phủ rồi."
Tiêu Lăng Ngự nghe xong, gương mặt không hề có một nét bất ngờ hay hoảng hốt nào, anh thậm chí không thèm ngẩng đầu lên khỏi trang sớ.
Tôi cũng khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, đặt chén trà xuống bàn đá, mọi chuyện đều đang diễn ra hoàn toàn đúng theo kịch bản gài bẫy.
Thẩm thúc cúi đầu, thấp giọng hỏi thêm ý kiến: "Vương gia, ám vệ đang bám sát phía sau hắn, có cần hạ lệnh vây bắt ngay ngoài phố không?"
Tiêu Lăng Ngự khẽ lắc đầu một cái đầy dứt khoát, nhàn nhạt buông ra một câu: "Chưa đến lúc đ.á.n.h rắn, cứ để hắn mang đồ về phủ."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ sắc sảo: "Đúng vậy, muốn bắt được con cá lớn thực sự ẩn nấp phía sau bấy lâu nay."
"Thì việc chúng ta cần làm bây giờ chính là phải kiên nhẫn thả sợi dây dài, để con mồi tự đắc ý đem mạng đến nộp."
Tên thích khách dạ hành phi thân qua cửa sổ, quỳ sụp xuống nền nhà phủ Tam hoàng t.ử, hai tay dâng lên cuộn bản đồ da dê.
Tiêu T.ử Hạo vội vàng giật lấy cuộn bản đồ, dứt khoát trải rộng ra mặt bàn gỗ mun dưới ánh đèn dầu leo lét để kiểm tra.
Hắn đưa ngón tay miết mạnh lên chất liệu giấy quân dụng đặc chế, mắt nhìn chằm chằm vào con dấu ngọc ấn đỏ ch.ói của Binh bộ ở góc.
Con dấu nguyên vẹn, nét mực thâm trầm, mọi chi tiết bên ngoài đều chứng minh đây chính là tài liệu mật quốc gia không thể làm giả.
Cố Dao Thanh ngồi bên cạnh, nhìn thấy tấm bản đồ hoàn chỉnh thì gương mặt vặn vẹo bỗng nhiên dâng lên sự kích động, điên cuồng tột độ.
Nàng ta cười lớn một cách vô cùng sảng khoái, đắc ý: "Ha ha ha! Tiêu Lăng Ngự, Lệnh Dung Hoàn! Lần này các ngươi c.h.ế.t chắc rồi!"
"Có thứ này trong tay, ngày mai dâng lên ngự tiền, tội thông địch phản quốc này sẽ khiến Lệnh gia bị tịch thu gia sản, tru di cửu tộc!"
Tiêu T.ử Hạo nhìn con dấu đỏ, nỗi lo sợ bấy lâu nay trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn buông lỏng, gương mặt lộ rõ vẻ ngạo mạn.
Hai kẻ cặn bã cùng nhau bật cười lớn thành tiếng sau chuỗi ngày dài bị tôi vả mặt nhục nhã ê chề trước dân chúng kinh thành.
Bọn chúng hoàn toàn không hề biết rằng bản thân đang ôm c.h.ặ.t một quả b.o.m nổ chậm do chính tay hai chiếc bụng đen gài bẫy tặng cho.
Âm mưu bẩn thỉu của phe phản phái đã chính thức bước sang giai đoạn cuối cùng, tự mình bước chân đi thẳng vào cửa t.ử.
Tại khu vực sân sau vắng lặng của Nhiếp Chính Vương phủ, gió đêm thổi qua làm những cánh hoa mai khẽ rơi rụng trên thềm đá.
Tiêu Lăng Ngự và tôi đứng sóng đôi bên cạnh nhau dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tà áo hắc bào và triều phục khẽ quyện vào nhau.
Anh nghiêng đầu nhìn thẳng vào góc nghiêng thanh tú, bình thản của tôi, trầm giọng hỏi lại một câu quen thuộc:
"Dung Hoàn, con cá lớn đã c.ắ.n câu, âm mưu mưu phản này một khi khai màn sẽ không còn đường lui, nàng có hối hận không?"
Tôi khẽ lắc đầu một cái đầy dứt khoát, vung chiếc quạt giấy xếp lên che nửa mặt, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm sắc bén:
"Trong từ điển của Lệnh Dung Hoàn ta, từ trước đến nay chưa từng tồn tại hai chữ hối hận hay sợ hãi trước kẻ thù."
"Nếu muốn bắt được con cáo già tinh khôn bấy lâu nay, thì việc đầu tiên là phải để cho nó tưởng rằng mình đã ăn được con gà béo."
Tiêu Lăng Ngự nhìn bản đồ giả vừa bị lấy đi, khẽ đặt quân cờ cuối cùng xuống bàn cờ cổ, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười thâm sâu.
Anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt nhìn về phía phủ Tam hoàng t.ử, nhàn nhạt buông ra ba câu ngắn gọn đầy uy lực:
"Ngày mai."
"Đại triều."
"Sẽ rất náo nhiệt."
Cố Dao Thanh vuốt ve tấm bản đồ, nở nụ cười đầy đắc ý.
"Lần này..."
"Ta xem các ngươi còn sống được bao lâu."
Ở một nơi khác, Tiêu Lăng Ngự khép quyển tấu sớ lại, bình thản nói với Dung Hoàn:
"Đến lúc..."
"Thu lưới rồi."