CHƯƠNG 10: BẢN ĐỒ "VÔ TÌNH" BỊ ĐÁNH CẮP

Sau vụ náo loạn tại Kinh Bắc Trà Lâu, Cẩm Y Vệ không hề lơi lỏng phe phản diện.

Một mạng lưới tai mắt dày đặc tiếp tục âm thầm bám sát phủ Tam hoàng t.ử.

Buổi tối, thư phòng Nhiếp Chính Vương phủ chìm trong ánh nến thâm trầm.

Một bóng đen từ góc tối hiện thân, quỳ một gối, dâng lên tập mật báo mới nhất.

Hắn báo cáo rằng những ngày qua, người của Tiêu T.ử Hạo liên tục lởn vởn quanh Binh bộ.

Có kẻ giả dạng thành gã sai vặt, nhiều lần dò hỏi cấu trúc nơi cất giữ bản đồ biên phòng Kinh Bắc.

Có kẻ lại tìm đến xưởng giấy của triều đình, cố tình dò hỏi mua loại giấy quân dụng đặc chế.

Thậm chí, bọn chúng đã bí mật tiếp cận với vài viên quan nhỏ trông coi kho quân cơ.

Tiêu Lăng Ngự ngồi sau bàn mun, nghe xong những lời này, nét mặt không hề có một chút bất ngờ.

Anh khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, nhàn nhạt hỏi: "Bọn chúng tiếp xúc từ lúc nào? Tần suất bao nhiêu?"

Tổng quản Thẩm thúc bước lên, trình ra một quyển sổ nhỏ ghi chép vô cùng tỉ mỉ, rõ ràng.

Mọi hành tung, thời gian và địa điểm của người phủ Tam hoàng t.ử đều được lưu lại không sót một nét mực.

Tất cả các đầu mối bấy lâu nay đều đang đồng loạt chỉ về cùng một hướng duy nhất.

Tiêu T.ử Hạo đang âm thầm chuẩn bị một âm mưu lớn, một quân bài lật kèo mang tính sinh t.ử.

Tiêu Lăng Ngự không tự mình đưa ra quyết định, anh ngay lập tức mời tôi đến thư phòng.

Anh thong thả đẩy toàn bộ báo cáo điều tra của Cẩm Y Vệ sang trước mặt tôi.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cầm lấy từng tờ giấy, tập trung đọc vô cùng kỹ lưỡng.

Ánh mắt tôi lướt qua danh sách các quan viên và những địa điểm mà thuộc hạ của tra nam đã tiếp cận.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tiêu Lăng Ngự, khẽ nhướng mày, phân tích một cách dứt khoát:

"Hành tung của bọn chúng đều liên quan trực tiếp đến sơ đồ bố phòng và quân doanh biên cương."

"Nếu lần này bọn chúng chỉ muốn dùng mưu hèn kế bẩn để bôi nhọ thanh danh cá nhân của ta hay của ngài, thì không cần tốn công đụng vào quân sự."

"Động vào tài liệu mật của quốc gia, mục đích của bọn chúng lớn hơn nhiều bấy lâu nay."

Tiêu Lăng Ngự nhìn tôi, khẽ gật đầu, ánh mắt thâm sâu đầy vẻ tán thưởng trước sự nhạy bén của tôi.

"Nàng đoán đúng rồi." Anh nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói lạnh đi vài phần.

Hai chiếc bụng đen nhìn nhau, trong đầu đều cùng lúc nghĩ đến một khả năng duy nhất.

Một tội danh có thể khiến một gia tộc lập tức bị tru di cửu tộc, vạn kiếp bất phục.

Tội thông địch phản quốc.

Không khí trong thư phòng vương phủ lập tức chìm vào một sự trầm tịch đầy căng thẳng, nghiêm túc.

Tôi đặt tập hồ sơ mật báo xuống bàn mun, khẽ cong môi, nhàn nhạt đưa ra một câu hỏi đầy tính chất khiêu khích:

"Vương gia, nếu đối phương đã tốn bao công sức muốn lấy được bản đồ biên phòng của ngài, vậy chúng ta nên làm thế nào?"

Tiêu Lăng Ngự tựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một tia giễu cợt đầy sảng khoái, nhấp một ngụm trà.

Anh nhìn tôi, câu trả lời vô cùng dứt khoát, thản nhiên:

"Nếu hắn đã muốn lấy đến như vậy, thì cứ để hắn lấy."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen thâm sâu của anh trong vài giây ngắn ngủi, rồi lập tức bật cười thành tiếng đầy hiểu ý.

Sự thông minh và sắc bén của đôi phu thê này khiến cho mọi lời giải thích dài dòng bấy lâu nay đều trở nên thừa thãi.

Chúng tôi đều hiểu rõ, cách tốt nhất để đối phó với kẻ địch đang điên cuồng chính là không cần ngăn cản hành động của chúng.

Chúng ta chỉ cần thay đổi hoàn toàn bản chất của thứ mà đối phương đang thèm khát muốn có được mà thôi.

Một chiếc bẫy rập khổng lồ, mang tính chất quyết định sinh t.ử bắt đầu được hai người đồng lòng giăng ra.

Tiêu Lăng Ngự quay sang ra hiệu cho Thẩm thúc: "Đi chuẩn bị món đồ kia đi, con mồi sắp sửa c.ắ.n câu rồi."

Chưa Đầy một khắc sau, Thẩm thúc đã cung kính mang tấm bản đồ biên phòng thật, có đóng dấu đỏ của Binh bộ tiến vào mật thất.

Tiêu Lăng Ngự trải tấm bản đồ da dê đặc chế ra mặt bàn lớn, đưa tay chỉ vào những vị trí chiến lược quan trọng.

Anh thấp giọng giải thích cho tôi hiểu rõ về các ký hiệu quân sự, các tuyến đường vận lương và hướng tiếp viện thực tế.

Tôi nhận lấy b.út mực từ tay Thẩm thúc, bắt đầu tự tay phụ trách việc sao chép lại một bản sao hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, dưới sự hướng dẫn của Tiêu Lăng Ngự, tôi đã cố tình thay đổi vài chi tiết cốt lõi trên bản vẽ mới.

Hai người chúng tôi phối hợp ăn ý, cùng nhau vạch lại hướng đi của ba tuyến đường hành quân chính ngoài Kinh Thành.

Vị trí của bốn doanh trại đóng quân chủ lực ở biên cương cũng được dời chệch đi vài dặm so với thực tế.

Hướng tiếp viện khẩn cấp bị thay đổi hoàn toàn, đồng thời tôi còn bổ sung thêm vài ký hiệu quân sự giả mạo do Tiêu Lăng Ngự nghĩ ra.

Bề ngoài của tấm bản đồ mới này, từ chất liệu giấy, màu mực cho đến con dấu đỏ, đều giống bản thật đến mười phần.

Nếu không phải là tướng lĩnh cốt cán trực tiếp cầm quân ở biên phòng, tuyệt đối không một ai có thể nhìn ra sự khác biệt chí mạng này.

Một tấm bản đồ thông địch giả mạo hoàn chỉnh đã được hai chiếc bụng đen gài bẫy tạo ra một cách vô cùng hoàn hảo.

Sau khi làm xong bản đồ giả, Tiêu Lăng Ngự dẫn tôi quay trở lại thư phòng chính để tiếp tục diễn kịch.

Anh cố ý cầm lấy cuộn bản đồ giả, đưa cho tổng quản Thẩm thúc và dặn dò bằng giọng điệu vô cùng rõ ràng, trịnh trọng.

"Thẩm thúc, tấm bản đồ phòng thủ biên phòng Kinh Bắc này vô cùng hệ trọng, ngươi hãy cất kỹ vào ngăn tủ thứ ba ở giá sách bên trái."

Giọng nói của anh không cao không thấp, nhưng đủ để lọt vào tai tên thị vệ đang đứng cung kính canh giữ ngay ngoài cửa lớn.

Tên thị vệ mới vào phủ này khẽ cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng đầy vẻ tham lam và chột dạ.

Hắn hoàn toàn không biết rằng mọi biểu cảm nhỏ nhặt của mình từ bấy lâu nay đều đã nằm trong sự kiểm soát của vương phủ.

Hắn chính là kẻ đã bị tiền bạc của phủ Tam hoàng t.ử mua chuộc, nội gián được cài cắm để chờ đợi thời cơ này.

Ngay khi buổi chiều buông xuống, tên nội gián liền tìm cớ rời vị trí, nhanh ch.óng truyền tin mật ra ngoài một cách lén lút.

Mọi hành động gián điệp của hắn đều diễn ra một cách vô cùng trơn tru, thuận lợi đúng như kế hoạch giăng bẫy dự tính.

Tiêu Lăng Ngự vẫn bình thản ngồi phê duyệt sớ như không có chuyện gì xảy ra, Thẩm thúc cũng phối hợp diễn nét cẩn mật.

Cả Nhiếp Chính Vương phủ bề ngoài vẫn duy trì sự yên ắng, tạo điều kiện tuyệt đối cho thích khách ra tay hành động.

Tại phủ Tam hoàng t.ử, tên thuộc hạ thân tín phụ trách liên lạc với nội gián hớt hải chạy vào mật phòng báo tin vui.

Hằn quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu T.ử Hạo và Cố Dao Thanh, cất giọng đầy vẻ đắc ý, phấn khởi:

"Chúc mừng điện hạ, chúc mừng cô nương! Nội gián từ vương phủ vừa truyền tin chắc chắn về."

Chương 10 - Vương Gia Tự Trọng, Ta Là Thím Thập Nhất Của Chàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia