Tôi ném mạnh tờ giấy xuống đất, cười mỉa: "Một kẻ ngay cả luật thơ cơ bản nhất còn không nắm vững, mà cũng dám tự xưng là văn nhân sáng tác thơ phú sao?"

Toàn bộ Kinh Bắc Trà Lâu trong nháy mắt c.h.ế.t lặng hoàn toàn, đám đông há hốc miệng nhìn gã văn nhân đang cứng họng, mặt mũi xám ngoét.

Tôi không thèm nhìn gương mặt đang vặn vẹo của gã, thong thả vung quạt giấy ra, cất giọng rõ ràng ngâm lại bản sửa đổi.

Chỉ bằng cách thay đổi vỏn vẹn vài từ ngữ, chỉnh lại niêm luật và đối vần theo đúng quy cách của thơ cổ chính thống.

Bài thơ sau khi sửa đổi lập tức mang một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, khí thế hào hùng, bóp nghẹt tác phẩm rác rưởi của gã.

Nội dung bài thơ quay sang ca ngợi lòng trung kiên của Lệnh gia, đồng thời châm biếm kẻ tiểu nhân ghen tị hèn mọn sau lưng.

Ý thơ sắc bén, từ ngữ tinh tế đến mức khiến các vị khách uống trà dưới lầu lập tức rần rần dâng lên một nỗi khâm phục.

"Hay! Bài thơ này sửa lại quá mức xuất sắc! Khí chất hoàn toàn vượt trội!"

Một vị lão học giả ngồi ở góc phòng bao đột ngột đứng bật dậy, đồng loạt vỗ tay kịch liệt tán thưởng tài năng của tôi.

Nhiều người bắt đầu nhận ra vị tiểu công t.ử đứng trên đài này sở hữu học vấn thâm sâu vô cùng đáng nể, không phải người thường.

Màn bóc trần bằng kiến thức thực tế của tôi đã trực tiếp đập tan cái mác "văn nhân" giả tạo của đám người được thuê mướn.

Tôi đứng trên đài cao tỏa sáng rực rỡ, hoàn toàn dùng chính thực lực của mình để vả mặt phe phản phái một cách sảng khoái.

Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt đang đỏ gay vì nhục nhã của gã văn nhân cầm đầu.

Tôi khẽ nhếch môi, cất giọng mỉa mai đầy sắc bén trước toàn thể đám đông đang vây xem:

"Ngươi có biết trên đời này, điều đáng sợ và nực cười nhất của một kẻ tự xưng là đọc sách thánh hiền là gì không?"

Không một ai trong trà lâu dám lên tiếng trả lời câu hỏi của tôi, không gian im lặng như tờ.

Tôi cười nhạt một tiếng, dứt khoát nhổ ra câu trả lời:

"Đó chính là bản thân dốt nát, học vấn nông cạn, nhưng lại vì mấy đồng bạc bẩn thỉu mà chấp nhận bán rẻ liêm sỉ để đi bôi nhọ thanh danh người khác."

"Ăn cơm chúa múa tối ngày, loại văn nhân cặn bã như các ngươi đúng là làm ô uế ba chữ thánh hiền!"

"Ha ha ha!"

Lời mắng c.h.ử.i có học thức, sắc lẹm của tôi vừa dứt, cả đại sảnh Kinh Bắc Trà Lâu lập tức bùng nổ một trận cười ầm ĩ.

Dân chúng xung quanh bắt đầu quay sang chỉ trỏ khinh bỉ đám văn nhân nghèo đang quỳ rạp trên đài, nhận ra bọn chúng chỉ là lũ làm thuê đê tiện.

Màn "mỏ hỗn quý phái" của tôi đã chính thức lột sạch lớp mặt nạ tự cao tự đại của bọn chúng ngay chốn đông người.

Gã văn nhân cầm đầu bị tôi làm nhục công khai trước mặt bao người, liền hoàn toàn mất hết lý trí, nổi trận lôi đình.

Gương mặt gã vặn vẹo vì thẹn quá hóa giận, gã đập mạnh tay xuống bàn, điên cuồng gào thét gọi thuộc hạ:

"Đồ khốn kiếp! Ngươi dám sỉ nhục danh dự của văn nhân chúng ta! Hôm nay ta phải phế mạng ngươi!"

"Bảo kê đâu! Mau đóng c.h.ặ.t toàn bộ cửa lớn của trà lâu lại cho ta, tuyệt đối không được để tên tiểu t.ử này rời khỏi đây lành lặn!"

Ngay lập tức, hơn mười tên bảo kê hung hãn cầm theo gậy gộc từ phía sau hậu đài lao ra, bao vây c.h.ặ.t chẽ quanh sân khấu.

Bọn chúng nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t các lối ra vào của Kinh Bắc Trà Lâu, không khí trong sảnh lập tức trở nên vô cùng căng thẳng, nguy hiểm.

Tỳ nữ của tôi sợ hãi hét lên một tiếng, vội vàng chạy lên đài chắn trước mặt tôi, sắc mặt trắng bệch.

Tôi vẫn đứng yên vị tại chỗ, bàn tay cầm quạt giấy khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt không một chút sợ hãi.

Tôi biết rõ, với mạng lưới ám vệ của Tiêu Lăng Ngự giăng sẵn xung quanh bấy lâu nay, bọn chúng hoàn toàn đang tự tìm đường c.h.ế.t.

Đúng lúc đám bảo kê hung hãn định vung gậy gộc lao vào tấn công tôi.

"Ầm — !"

Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên, cánh cửa gỗ lớn dày cộp của Kinh Bắc Trà Lâu bị một lực lượng cực mạnh đạp vỡ tung thành nhiều mảnh nhỏ.

Sát khí lạnh lẽo thấu xương từ bên ngoài ùa vào, khiến toàn bộ căn phòng bỗng nhiên rùng mình, im bặt tiếng động.

Tiêu Lăng Ngự mặc một bộ chiến giáp hắc kim uy nghiêm, tay cầm bảo kiếm, thong thả sải bước chân dài đi thẳng vào bên trong.

Phía sau lưng anh là hàng trăm binh sĩ Cẩm Y Vệ giáp trụ sáng loáng, đằng đằng sát khí bao vây toàn bộ trà lâu.

Tiêu Lăng Ngự không thèm liếc mắt nhìn đám đông đang kinh hãi quỳ rạp hai bên, đôi mắt sâu thẳm chỉ khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng nam trang của tôi.

Anh dừng bước chân giữa đại sảnh, cất giọng trầm thấp, lạnh lùng hỏi đúng một câu đầy uy lực áp đảo:

"Ai cho phép các ngươi đóng cửa vương phi của bổn vương?"

Không một ai trong trà lâu dám mở miệng trả lời câu hỏi của anh, đám bảo kê hung hãn lập tức buông thõng gậy gộc, sợ tới mức nhũn nhủn cả chân tay.

Tiêu Lăng Ngự thong thả bước lên sân đài, đứng định vị ngay bên cạnh bảo vệ tôi, ánh mắt nhìn gã văn nhân cầm đầu như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t.

Anh khẽ vung tay áo hắc bào, nhàn nhạt buông ra một mệnh lệnh dứt khoát:

"Bắt hết lại cho bổn vương."

Cẩm Y Vệ lập tức lao lên như vũ bão, thô bạo đè rạp toàn bộ đám văn nhân nghèo và bảo kê xuống đất, trói c.h.ặ.t t.a.y ra sau.

Bọn họ nhanh ch.óng tiến hành khám xét người ngay tại trận, thu giữ được hàng loạt bằng chứng sắt đá không thể chối cãi.

Hàng chục rương thỏi bạc trắng loang loáng, cùng tờ giấy bản thảo thuê mướn thêu dệt tin đồn có đóng dấu tay của phủ Tam hoàng t.ử đều bị tịch thu.

Danh sách ghi chép tên tuổi của những văn nhân nhận tiền làm thuê cũng bị lôi ra ánh sáng triều đình.

Tiêu Lăng Ngự thong thả đi tới bên cạnh tôi, cầm chiếc ô che mưa khẽ nghiêng sang che cho tôi, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều nhìn tôi hỏi:

"Vương phi nương nương, màn kịch múa b.út mắng người hôm nay, nàng đã chơi đùa thỏa thích đủ chưa?"

Tôi khẽ cụp quạt giấy lại, nở một nụ cười vô cùng rực rỡ, sảng khoái đáp:

"Chưa thèm đủ lắm, nhưng nhìn đống bằng chứng này, hôm nay tạm thời như vậy đi."

Hai chúng tôi cùng nhau thong thả bước chân rời khỏi Kinh Bắc Trà Lâu trong sự kính sợ, ngưỡng mộ tuyệt đối của đám đông dân chúng xung quanh.

Sau lưng chúng tôi, toàn bộ đám văn nhân cặn bã bị Cẩm Y Vệ áp giải đi lập tức biến dư luận kinh thành bắt đầu đảo chiều hoàn toàn.

Đêm hôm đó.

Một phong thư mật được đưa vào phủ Tam hoàng t.ử.

Tiêu T.ử Hạo đọc xong.

Sắc mặt trắng bệch.

Trong thư chỉ có một câu.

"Đánh dư luận... cũng thua."