CHƯƠNG 9: "MỎ HỖN" QUÝ PHÁI ĐẠI NÁO KINH BẮC TRÀ LÂU

Kinh Bắc Trà Lâu hôm nay chật kín người.

Từ đại sảnh tầng một cho đến các gian phòng bao trên tầng hai, không còn một chỗ trống.

Khắp nơi, người ta đều đang xôn xao bàn tán về vụ bê bối của Lệnh gia và đại tiểu thư Lệnh Dung Hoàn.

Một gã hóng hớt lên tiếng, giọng đầy giễu cợt: "Nghe nói vị đại tiểu thư kia vì vinh hoa mà không tiếc quyến rũ hoàng thúc."

Kẻ bên cạnh liền thở dài, lắc đầu tiếc nuối: "Lệnh gia danh tiếng trăm năm, không ngờ lại dạy dỗ ra một nữ nhi lăng loàn đến thế."

Có người tin sái cổ vào những bài thơ bài vè ngoài phố, nhưng cũng có kẻ bán tín bán nghi, cảm thấy sự việc có điểm kỳ lạ.

Giữa đám đông ồn ào ấy, tôi thong thả bước vào trong bộ nam trang màu xanh đậm, mái tóc buộc cao tiêu sái.

Tôi cầm chiếc quạt giấy xếp, bước đi ung dung, hoàn toàn không một ai nhận ra thân phận thật sự.

Tỳ nữ thân cận cũng cải nam trang, ôm một bọc nhỏ khẽ run rẩy đi ngay phía sau lưng tôi.

Tôi đi thẳng tới vị trí gần sân khấu trung tâm nhất, ngoảnh mặt ra hiệu cho gã tiểu nhị đang đứng ngơ ngác.

Tôi thản nhiên ngồi xuống ghế gỗ, vung quạt giấy lên che nửa mặt, cất giọng vô cùng thong thả:

"Tiểu nhị, dâng lên một bình trà ngon nhất của tiệm, thêm hai đĩa bánh ngọt."

Gã tiểu nhị vội vã chạy đi, tôi tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn toàn bộ cục diện xung quanh.

Trên sân khấu cao của trà lâu, một gã văn nhân mặc áo dài đứng đầu cuộc ngâm thơ bỗng bước ra.

Gã hắng giọng thật lớn, cầm tờ giấy tuyên thành dứt khoát đọc vang bài thơ châm biếm thứ nhất.

Giọng gã oang oang, từng lời thơ thốt ra đều hướng mũi dùi sỉ nhục vào ba chữ Lệnh Dung Hoàn.

Nội dung bài thơ mạt sát tôi là kẻ tham quyền cố vị, ham phú quý vinh hoa của Nhiếp Chính Vương phủ.

Gã dùng những từ ngữ thô bỉ để chê bai tôi nhẫn tâm ruồng bỏ vị hôn phu thanh mai trúc mã là Tam hoàng t.ử.

Thậm chí, bài thơ còn cay độc cáo buộc Lệnh gia vì muốn bán con cầu vinh nên mới dung túng cho hành động lăng loàn.

"Hay! Thơ làm rất hay! Rất đúng thực tế!"

Khách uống trà dưới lầu nghe xong liền liên tục vỗ tay rầm rộ, có kẻ còn đứng bật dậy hò reo cổ vũ nồng nhiệt.

Tôi ngồi yên vị tại chiếc bàn sát sân đài, tay thong thả nâng chén trà nóng khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

Gương mặt tôi vẫn duy trì sự bình tĩnh đến đáng sợ, không một chút biểu cảm tức giận hay hoảng hốt.

Tôi không nói, không cười, chỉ lặng lẽ lắng nghe từng câu từng chữ bẩn thỉu đang chĩa vào gia tộc mình.

Gã văn nhân đứng trên sân đài thấy phản ứng của đám đông dưới lầu vô cùng nồng nhiệt, liền càng thêm đắc ý.

Gã lật sang trang giấy thứ hai, tiếp tục cất giọng ngâm nga bài thơ châm biếm tiếp theo với thái độ ngạo mạn.

Bài thơ lần này mức độ bôi nhọ càng tăng lên, trực tiếp công kích thẳng vào danh tiết của một nữ t.ử khuê các.

Gã dùng những từ ngữ ám muội để vu khống tôi là kẻ vô liêm sỉ, dùng thủ đoạn đê hèn để quyến rũ trưởng bối trong hoàng thất.

"Nữ nhân Lệnh gia không biết lễ nghĩa phép tắc, trơ trẽn bám lấy Nhiếp Chính Vương để mưu cầu vương phi!"

Tiếng ngâm thơ của gã vừa dứt, các vị thiên kim công t.ử ngồi trong trà lâu càng cười lớn một cách vô cùng khinh bỉ.

"Đúng là loại ác phụ trơ trẽn, Tam điện hạ từ hôn nàng ta là hoàn toàn chính xác!"

Tỳ nữ thân cận ngồi bên cạnh tôi tức đến mức hai mắt đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t lấy tay áo tôi, toàn thân run bần bật.

Tôi vẫn duy trì tư thế ung dung, vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô ta để trấn an, sắc mặt bình thản như mặt nước hồ đóng băng.

Sự im lặng của tôi khiến gã văn nhân trên đài tưởng tôi chỉ là một vị công t.ử nhát gan, càng thêm điên cuồng khoa chân múa tay.

Gã văn nhân đắc thắng, dứt khoát lật sang tờ giấy bản thảo thứ ba, chuẩn bị tung ra đòn chí mạng cuối cùng.

Lần này, nội dung bài thơ không còn dừng lại ở việc bôi nhọ cá nhân tôi, mà trực tiếp đụng chạm đến thể diện của Lệnh gia.

Bài phú ngang nhiên cáo buộc Lệnh gia bấy lâu nay là kẻ phản bội triều đình, ăn bổng lộc hoàng gia nhưng lòng dạ không trung thành.

"Lệnh gia cậy binh quyền biên cương để ép buộc hoàng thất, mưu đồ bất chính!"

Lời vô căn cứ này vừa thốt ra, ánh mắt tôi lập tức co rút lại, sát khí lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng.

Tôi chậm rãi đặt mạnh chén sứ xuống mặt bàn đá, phát ra một tiếng "cạch" vô cùng đanh thép, vang dội.

Tiếng động không lớn nhưng mang theo nội lực thâm sâu, trực tiếp cắt ngang tiếng cười nói hỗn loạn của cả trà lâu.

Trong nháy mắt, toàn bộ Kinh Bắc Trà Lâu bỗng nhiên rơi vào trạng thái im phăng phắc, tất cả mọi người đều sững sờ quay đầu nhìn về phía tôi.

Tôi thong thả đứng dậy, gạt tà áo nam trang, dứt khoát bước từng bước vững chãi tiến thẳng lên phía trên sân đài.

Tôi đứng thẳng lưng trên sân khấu, đối diện trực diện với gã văn nhân cầm đầu, gương mặt không một chút giận dữ.

Tôi không mở miệng mắng c.h.ử.i vô học, chỉ nhàn nhạt nhìn vào xấp bản thảo trên tay gã, thong thả hỏi đúng một câu:

"Mấy bài thơ, bài phú bôi nhọ vừa rồi, là do chính ngươi tự tay viết ra sao?"

Gã văn nhân nhìn thấy tôi chỉ là một tiểu công t.ử mảnh mai, liền hất cằm, vỗ n.g.ự.c tự tin đáp đầy kiêu ngạo:

"Đúng vậy! Thơ văn của ta đều dựa trên sự thật, có gì sai sao?"

Tôi khẽ cười nhạt một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ, dứt khoát nhổ ra một chữ:

"Sai."

Không để gã kịp phản ứng, tôi tiến lên, giật lấy tờ bản thảo rồi chỉ thẳng vào từng hàng chữ, lớn tiếng bóc trần:

"Chữ thứ ba dòng thứ nhất sai luật bằng trắc của thơ cổ, câu thứ hai niêm luật hoàn toàn bị gãy, đối仗 thì thô lậu như văn xuôi!"

"Gieo vần thì cưỡng ép, điển tích điển cố về lòng trung thành của cổ nhân bị ngươi râu ông nọ cắm cằm bà kia một cách nực cười!"

"Thành ngữ 'Vong ân phụ nghĩa' ngươi viết sai mất một chữ, trích dẫn sách sử Đại Tiêu thì lộn xộn, hiểu sai hoàn toàn ý nghĩa của thánh hiền!"