Phe phản phái ngồi trong phủ Tam hoàng t.ử nghe báo cáo tình hình bên ngoài, liền cười vô cùng đắc ý, tưởng mình đã nắm chắc phần thắng.
Tại khu vực biệt viện riêng của tôi bên trong Lệnh phủ, bầu không khí vẫn duy trì sự bình yên, tự tại.
Tỳ nữ thân cận của tôi hớt hải chạy xồng xộc từ phía cổng phủ vào bên trong viện, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn, lo lắng.
Cô ta vừa chạy vừa thở dốc, hai viền mắt đã đỏ hoe vì tức giận và uất ức thay cho chủ t.ử của mình.
Cô ta quỳ sụp xuống bên cạnh tôi, cất giọng khóc lóc đầy tức tối báo cáo toàn bộ sự việc nghe được ngoài phố:
"Tiểu thư! Người mau nghĩ cách đi chứ! Hiện tại đám người ngoài phố đang lan truyền những bài thơ vô cùng bẩn thỉu!"
"Bọn họ cả gan mắng nhiếc người là kẻ trơ trẽn tham tiền, mắng luôn cả Lệnh gia chúng ta gia giáo không nghiêm minh!"
Tỳ nữ thân cận vô cùng sốt ruột, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo tôi: "Tiểu thư, chúng ta báo cho Nhiếp Chính Vương phủ đi!"
"Xin vương gia lập tức phái Cẩm Y Vệ đến bắt giam hết đám văn nhân ngậm m.á.u phun người kia lại để trị tội!"
"Hoặc là chúng ta tạm thời cho đóng c.h.ặ.t cổng phủ lại để tránh thị phi, con người ngoài phố mắng mỏ gắt quá rồi!"
Cô ta lo lắng đến mức xoay người liên tục, chỉ sợ tâm trạng của tôi sẽ bị những lời đồn thổi độc địa kia làm cho tổn thương nặng nề.
Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn, tức giận đến mức phát điên của tỳ nữ, tôi vẫn ngồi yên vị trên ghế đá.
Hai tay tôi vẫn thong thả cầm kim thêu, chậm rãi đưa từng đường chỉ lên xuống trên khung vải lụa căng sẵn.
Thế nhưng, nếu nhìn kỹ vào miếng vải thô, sẽ thấy những đường kim thêu của tôi hiện tại vô cùng xiêu vẹo, lệch lạc.
Tỳ nữ thân cận đang khóc lóc bỗng nhiên khựng lại, ngơ ngác nhìn vào tác phẩm thêu thùa kỳ dị của chủ t.ử.
Cô ta thừa biết bình thường tôi vốn dĩ thêu thùa rất khéo léo, đường chỉ luôn thẳng tắp và vô cùng tinh tế, sắc sảo.
Tôi dừng tay kim, cúi đầu nhìn xuống hình thêu con uyên ương thêu lỗi trông giống hệt một con vịt béo trên vải.
Tôi không hề lộ ra một chút tức giận hay đau lòng nào trước những lời đồn thổi thâm độc ngoài phố bấy lâu nay.
Tôi dứt khoát ném khung thêu xuống bàn đá, khẽ cười thành tiếng đầy vẻ tự giễu, sảng khoái:
"Quả nhiên, Lệnh Dung Hoàn ta sinh ra trên đời này hoàn toàn không phù hợp với mấy món nữ công gia chánh phiền toái này."
Tôi ngẩng đầu nhìn tỳ nữ, gương mặt thản nhiên như nước, giống như bản thân hoàn toàn không phải là nạn nhân trong câu chuyện.
Sự bình tĩnh tuyệt đối của tôi khiến tỳ nữ thân cận lập tức sững sờ, quên cả việc khóc lóc uất ức thay cho tôi.
Tôi dùng ngón tay gõ gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn đá lạnh ngắt, nhướng mày nhìn thẳng vào mắt tỳ nữ.
Tôi cất giọng hỏi bằng giọng điệu vô cùng thản nhiên, chứa đựng sự tò mò nhẹ nhàng:
"Ngươi vừa mới ở ngoài phố về, nói cho ta nghe xem, đám văn nhân nghèo kia làm thơ có hay không?"
Tỳ nữ thân cận nghe xong câu hỏi kỳ dị của tôi liền hoàn toàn sửng sốt, há hốc miệng nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.
Cô ta lắp bắp: "Tiểu thư... người... người ta đang bôi nhọ danh tiết của người, sao người còn quan tâm thơ hay hay dở?"
Tôi khẽ cười nhạt một tiếng, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm sắc bén vốn có của đại tiểu thư tướng phủ:
"Ngươi thì biết cái gì, bản tiểu thư bấy lâu nay ghét nhất là việc nghe người khác mắng c.h.ử.i mình một cách vô tri."
"Mắng người, bôi nhọ danh tiếng kẻ khác cũng là một môn nghệ thuật, bắt buộc phải có học thức, có điển tích điển cố rõ ràng."
"Ta phải hỏi kỹ xem thơ văn của chúng có đủ độ sâu sắc, đủ hay để đáng cho bản tiểu thư tự mình tốn công đi một chuyến hay không."
Lời khẳng định ngạo nghễ, đầy tính kiêu ngạo của tôi khiến tỳ nữ lập tức tỉnh ngộ, hiểu rõ chủ t.ử chuẩn bị ra tay.
Tôi không chọn cách ngồi yên chịu trận ở nhà, cũng chẳng cần trốn tránh thị phi giống như loại nữ t.ử yếu đuối thường tình bấy lâu nay.
Tôi đứng dậy, dứt khoát bước chân đi thẳng vào bên trong phòng thay đồ cá nhân nằm ở phía gian sau biệt viện.
Tôi không chọn mặc những bộ váy dạ hội lộng lẫy, phiền toái dành cho thiên kim tiểu thư khuê các thường ngày nữa.
Tôi nhanh ch.óng thay lên người một bộ nam trang bằng chất liệu vải lụa màu xanh đậm vô cùng gọn gàng, dứt khoát.
Mái tóc dài được tôi dùng một dải lụa cùng màu buộc cao lên đỉnh đầu, để lộ ra vầng trán thông minh, thanh tú.
Tôi đeo thêm một chiếc quạt giấy xếp bằng xương tre bên hông, phong thái lập tức thay đổi hoàn toàn trong chớp mắt.
Khí chất đoan trang biến mất, thay vào đó là hình ảnh một vị tiểu công t.ử phong lưu, tiêu sái và vô cùng ngạo nghễ.
Tỳ nữ thân cận đứng bên cạnh nhìn thấy màn lột xác kinh điển của tôi, liền há hốc miệng, nhìn đến mức hoàn toàn ngẩn người.
Cô ta vội vàng đi theo sau, thấp giọng hỏi nhỏ: "Tiểu thư, người định tự mình đi sao? Có cần phái người sang báo cho Nhiếp Chính Vương một tiếng không?"
Tôi khẽ lắc đầu, vung quạt giấy ra che nửa mặt, cười cười đầy sắc bén:
"Không cần phiền toái đến vương phủ làm gì. Chuyện nhỏ nhặt này, Lệnh Dung Hoàn ta tự mình ra tay xử lý trước là đủ rồi."
"Đám văn nhân nghèo kia cậy chút chữ nghĩa để g.i.ế.c người bằng miệng, ta phải cho bọn họ biết thế nào là tổ sư gia ngành mắng người."
Tôi thong thả bước ra khỏi cửa lớn Lệnh phủ, nhấc tà áo bước thẳng lên chiếc xe ngựa đơn giản đã chuẩn bị sẵn.
Tôi hoàn toàn không hề biết rằng, ở các góc khuất quanh phủ đệ bấy lâu nay luôn có ám vệ thân tín của Tiêu Lăng Ngự ẩn nấp.
Hành động rời phủ trong trang phục nam trang của tôi lập tức lọt vào tầm mắt của bọn họ, tin tức nhanh ch.óng được truyền về vương phủ.
Tại thư phòng Nhiếp Chính Vương phủ, Tiêu Lăng Ngự đang ngồi phê duyệt sớ, nghe xong báo cáo của thuộc hạ liền dừng tay b.út.
Anh không hề lộ ra vẻ mặt tức giận hay có ý định điều động quân đội đến can thiệp, ngăn cản hành động ngông cuồng của tôi.
Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười vô cùng dung túng, nhàn nhạt ra lệnh cho tên thủ lĩnh ám vệ:
"Cứ để cho Vương phi nương nương tự ý chơi đùa thỏa thích theo ý muốn của nàng, bổn vương tin tưởng bản lĩnh của nàng."
"Các ngươi chỉ cần âm thầm dẫn người đi theo phía sau bảo vệ an toàn tuyệt đối cho nàng, nhớ kỹ tuyệt đối không được để nàng phát hiện ra dấu vết."
Chiếc xe ngựa của tôi chậm rãi bánh lăn trên đại lộ, đi thẳng về phía Kinh Bắc Trà Lâu dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của thế lực ngầm.
Sự tin tưởng và tôn trọng tuyệt đối của Tiêu Lăng Ngự chính là bệ đỡ vững chắc nhất cho màn phản công tiếp theo của tôi.
Xe ngựa dừng trước Kinh Bắc Trà Lâu.
Trên lầu, tiếng ngâm thơ châm biếm vang khắp đại sảnh.
Lệnh Dung Hoàn phe phẩy quạt, bước xuống xe.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
"Mắng ta..."
"Ít nhất cũng phải đọc nhiều sách hơn ta đã chứ."