CHƯƠNG 8: TRA NAM GIỞ TRÒ BÔI NHỌ DANH TIẾT

Cố Dao Thanh nằm bất động trên chiếc giường hẹp bên trong phủ Tam hoàng t.ử.

Ba mươi trượng của Cẩm Y Vệ khiến phần lưng và m.ô.n.g cô ta da thịt nát bươm, m.á.u thấm đỏ cả lớp vải băng.

Cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u, gần như không thể tự mình ngồi dậy hay xoay người mà không đau đớn gào thét.

Tiêu T.ử Hạo đứng bên cạnh giường, sắc mặt của hắn hiện tại cũng chẳng khá khẩm hơn người tình là bao.

Ngay buổi chầu sớm hôm nay, Hoàng đế đã hạ chiếu thu hồi toàn bộ quyền quản lý hiệu buôn hoàng gia của hắn.

Nhiều vị đại thần vốn thuộc phe cánh của Tam hoàng t.ử nay vừa nhìn thấy bóng dáng hắn liền vội vàng lảng tránh như tránh tà.

Gia nhân, nô tỳ đi ngang qua sân viện của hắn cũng cúi đầu, ghé tai nhau bàn tán xôn xao sau lưng đầy vẻ khinh bỉ.

"Bùm!" Tiêu T.ử Hạo điên cuồng vung tay, hất vỡ tung chén t.h.u.ố.c đang bốc khói trên bàn gỗ mun xuống đất.

Lần đầu tiên trong cuộc đời cao quý của mình, vị hoàng t.ử này phải nếm trải cảm giác thất thế và nhục nhã ê chề đến mức này.

Hai người bọn họ nhìn nhau, trong lòng đều thừa biết bản thân không còn lại bao nhiêu cơ hội để lật ngược tình thế.

Không khí bên trong căn phòng ngủ rộng lớn trở nên vô cùng ngột ngạt, đè nặng lên tâm trí của hai kẻ cặn bã.

Tiêu T.ử Hạo nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bước tới bên giường nhìn gương mặt nhợt nhạt của Cố Dao Thanh, trầm giọng hỏi:

"Dao Thanh, hiện tại phụ hoàng đã chán ghét ta, bá quan xa lánh, chúng ta còn cách nào để cứu vãn thế cục không?"

Cố Dao Thanh khẽ nhắm mắt chịu đựng cơn đau rát từ vết thương, im lặng rất lâu không thèm mở miệng đáp lời.

Sau khi một hồi suy tính kỹ lưỡng, cô ta mới chậm rãi mở mắt ra, trong ánh mắt lóe lên tia độc lạt thâm sâu.

Cô ta cất giọng khàn đặc, thâm độc nói: "Điện hạ, hiện tại Lệnh gia và Nhiếp Chính Vương nắm giữ toàn bộ chứng cứ, chúng ta không thể thắng bọn họ bằng lý lẽ."

"Nhưng trên đời này, có một thứ v.ũ k.h.í không cần dùng đến đao kiếm vẫn có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một nữ t.ử, đó chính là lời đồn dân gian."

"Danh tiết của một nữ nhân khuê các còn quý hơn cả mạng sống của nàng ta gấp vạn lần."

"Chỉ cần chúng ta khiến cho cả kinh thành này tin rằng Lệnh Dung Hoàn là kẻ trơ trẽn, lăng loàn, quyến rũ trưởng bối, phản bội hôn ước."

"Thì sớm muộn gì áp lực dư luận cũng sẽ ép Lệnh gia phải chịu chung số phận nhục nhã, Nhiếp Chính Vương phủ cũng không thể chứa chấp nàng ta."

Tiêu T.ử Hạo nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy mưu mô của người tình, ánh mắt đang ảm đạm bỗng nhiên dần sáng rực lên.

Hai kẻ cặn bã lập tức dứt khoát đưa ra quyết định cuối cùng, chọn cách đ.á.n.h vào dư luận kinh thành để hủy hoại tôi.

Kinh Bắc Trà Lâu là nơi tụ tập đông đúc nhất của giới văn nhân mặc khách tại Kinh Thành phồn hoa.

Buổi tối, không khí bên trong trà lâu vô cùng náo nhiệt, tiếng gảy đàn và tiếng bình thơ vang lên không ngớt.

Tiêu T.ử Hạo mặc một bộ y phục vải thô đơn giản, cải trang kín đáo đi qua lối cửa sau để tiến thẳng lên lầu hai.

Bên trong căn phòng bao riêng tư, kín đáo nhất, lúc này đã có hơn mười vị văn nhân nghèo đang ngồi đợi sẵn từ trước.

Bọn họ có kẻ là trạng nguyên hụt nhiều năm liền thi không đỗ, có kẻ lại từng phạm lỗi lớn bị triều đình sa thải, bỏ rơi.

Tiêu T.ử Hạo bước vào, không thèm tốn thời gian chào hỏi xã giao vô ích với đám người thấp kém này.

Hắn vung tay ra hiệu, tên hộ vệ đi sau lập tức đặt mạnh một chiếc rương gỗ lớn lên mặt bàn đá.

Nắp rương mở ra, bên trong xếp đầy những thỏi bạc trắng loang loáng, tỏa ra thứ ánh sáng đầy mê hoặc dưới ánh đèn dầu.

Hắn nhìn đám văn nhân đang sáng rực mắt lên vì tham lam, lạnh lùng đưa ra duy nhất một yêu cầu ngắn gọn:

"Làm thơ. Viết vè dân gian. Sáng tác các bài phú ca d.a.o truyền miệng ngay trong đêm nay."

"Viết đến khi nào toàn bộ dân chúng từ người già đến trẻ nhỏ ở kinh thành này đều phải ghi nhớ kỹ cái tên Lệnh Dung Hoàn thì thôi."

Đám văn nhân nghèo nhìn thấy số lượng bạc lớn chất cao như núi kia, liền lập tức vứt bỏ chút liêm sỉ cuối cùng của mình.

Bọn họ nhanh ch.óng mài mực, trải giấy tuyên thành ra bàn, bắt đầu thi nhau múa b.út sáng tác một cách điên cuồng.

Người thì chọn thể loại thơ thất ngôn bát cú, kẻ viết phú dài, kẻ lại chọn sáng tác những bài ca d.a.o dân dã dễ thuộc.

Thế nhưng, dù hình thức thể hiện có khác nhau đến thế nào, thì nội dung cốt lõi của tất cả các tác phẩm đều giống nhau một khuôn mẫu.

Tất cả các bài thơ vè đều tập trung chê bai, sỉ nhục Lệnh Dung Hoàn là nữ t.ử trơ trẽn, nhẫn tâm từ bỏ tình yêu thanh mai trúc mã.

Nàng ghen tuông độc ác, vì hám danh lợi cao sang mà dùng thủ đoạn đê hèn để quyến rũ chính Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự.

Nàng ham quyền thế vương phi, ham vinh hoa phú quý của hoàng thất, hoàn toàn không xứng đáng làm nữ t.ử khuê các đoan trang.

Tiêu T.ử Hạo ngồi ở ghế chủ vị, cầm lấy từng tờ bản thảo vừa mới viết xong lên đọc, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý, thỏa mãn.

Hắn gật đầu kịch liệt, lạnh lùng cười nói: "Rất tốt! Viết gắt thêm chút nữa, ngày mai lập tức cho người truyền ra ngoài phố."

Đám văn nhân vì tiền tài làm mờ mắt, càng thêm điên cuồng hạ b.út sinh hoa, biến văn chương thành thứ v.ũ k.h.í bẩn thỉu nhất.

Mạng lưới bôi nhọ danh tiết của tôi đã được phe phản phái chuẩn bị một cách vô cùng kỹ lưỡng chỉ trong một đêm.

Chỉ sau vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi, các bài thơ vè châm biếm bẩn thỉu kia đã nhanh ch.óng truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Những gã người kể chuyện giấu mặt được thuê mướn, bắt đầu lớn tiếng đọc vang các bài thơ này ngay giữa đại sảnh các trà lâu.

Những người bán hàng rong, tiểu thương ngoài chợ Kinh Thành cũng truyền miệng nhau một cách vô cùng hào hứng, nhanh ch.óng.

Đám đông dân chúng rảnh rỗi bấy lâu nay bỗng nhiên nhận được một miếng mồi ngon để bàn tán xôn xao sau lưng Lệnh gia.

Có kẻ ngu muội lập tức tin sái cổ: "Thật không ngờ đại tiểu thư tướng phủ nhìn vậy mà lòng dạ lại lăng loàn đến thế."

Kẻ có chút đầu óc thì nghi ngờ: "Chuyện này nghe có vẻ có người cố tình bôi nhọ, hôn ước là do Nhiếp Chính Vương cầu cưới mà."

Nhưng phần lớn dân chúng xung quanh chỉ chọn cách xem náo nhiệt, liên tục truyền tai nhau khiến tin đồn lan rộng với tốc độ ch.óng mặt.

Thanh danh của Lệnh gia bấy lâu nay vốn dĩ vô cùng trong sạch, nay bắt đầu bị ảnh hưởng nặng nề trước những lời gièm pha.

Lời đồn thổi giống như một loại độc d.ư.ợ.c không màu, lan tỏa khắp nơi, tạo nên một làn sóng dư luận vô cùng bất lợi cho tôi.

Chương 8 - Vương Gia Tự Trọng, Ta Là Thím Thập Nhất Của Chàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia