Tôi chưa kịp thốt ra lời trêu chọc tiếp theo, thì Tiêu Lăng Ngự đã khẽ vung tay áo ra hiệu hướng về phía cửa điện.
Tổng quản Thẩm thúc lập tức hiểu ý, dẫn theo một đội hộ vệ thân tín cường tráng, bắt đầu khiêng từng chiếc rương lớn bằng gỗ quý vào sảnh.
"Bịch!" Chiếc rương đầu tiên nặng nề đặt xuống nền đá.
"Bịch! Bịch!" Chiếc thứ hai, chiếc thứ ba tiếp tục được khiêng vào một cách vô cùng cẩn thận.
Số lượng rương gỗ cứ thế tăng lên liên tục dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi: Năm rương, mười rương, mười lăm rương...
Cuối cùng, đủ mười tám chiếc rương lớn bọc góc đồng sáng loáng được xếp thành hàng ngay ngắn, chiếm trọn một khoảng không gian đại sảnh.
Tôi ngồi trên ghế đá, trố mắt nhìn đống rương hòm chất cao như núi trước mặt, trong lòng thoáng qua một sự hoang mang khôn xiết.
Tôi quay sang nhìn thẳng vào gương mặt bình thản của Tiêu Lăng Ngự, nhướng mày hỏi: "Vương gia, ngài mang đống này ra làm gì?"
"Chẳng lẽ ngài định dùng số rương hòm này để hối lộ, lấy lòng vị Vương phi mỏ hỗn này sau vụ chiếc khăn dính m.á.u sao?"
Tiêu Lăng Ngự không trả lời, anh chỉ khẽ gật đầu với Thẩm thúc, ra hiệu bắt đầu mở rương trước sự chứng kiến của tôi.
Thẩm thúc khom người lĩnh mệnh, tự tay tiến lên phía trước, dứt khoát mở tung nắp của từng chiếc rương gỗ bọc đồng ra.
Chiếc rương đầu tiên mở ra, bên trong chất đầy những quyển sổ sách dày cộp ghi chép chi tiết về quân nhu, binh lực của toàn bộ quân doanh Kinh Bắc.
Chiếc rương thứ hai lộ ra hàng trăm tấm khế ước đất đai, khế ước sở hữu trang viên lớn nhỏ trải dài khắp các tỉnh thành trong giang sơn Đại Tiêu.
Chiếc rương thứ ba chứa đầy những chùm chìa khóa bằng đồng thau, dùng để mở các mật kho bạc, kho vàng riêng biệt của vương phủ bấy lâu nay.
Tiếp theo là các rương chứa sổ sách thu chi nội phủ, khế ước sở hữu hàng loạt hiệu buôn, cửa hàng kinh doanh lớn nhất tại Kinh Thành phồn hoa.
Mọi tài sản tích lũy cả đời, mọi nguồn thu nhập khổng lồ của vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã đều được phơi bày trọn vẹn tại đây.
Thẩm thúc mở đến rương cuối cùng, cung kính báo cáo: "Bẩm Vương phi, toàn bộ gia sản của Vương phủ đều ở đây, không thiếu một đồng."
Tôi càng nhìn càng cảm thấy bất ngờ, không ngờ người đàn ông này lại có thể minh bạch, dứt khoát đến mức độ kinh người này.
Anh không giữ lại cho mình bất kỳ một đường lui nào, đem toàn bộ tài sản, huyết mạch kinh tế của mình đặt trước mặt tôi.
Tiêu Lăng Ngự thong thả đứng dậy khỏi ghế ngồi, đưa bàn tay thon dài vào trong tay áo rộng hắc bão, lấy ra một vật trịnh trọng.
Đó chính là chiếc ấn tín bằng ngọc thạch màu xanh biếc, biểu tượng cho quyền lực tối cao của Nhiếp Chính Vương phủ danh giá.
Anh chậm rãi bước từng bước vững chãi đến đứng định vị ngay trước mặt tôi, đôi mắt thâm sâu khóa c.h.ặ.t lấy tôi.
Trước sự bàng hoàng của tổng quản Thẩm thúc và đám hộ vệ, vị vương gia kiêu ngạo ngút trời bỗng nhiên quỳ một gối xuống nền đá.
Anh nâng cao chiếc ấn tín bằng cả hai tay, đặt nó ngang tầm mắt tôi, cất giọng nói rõ ràng từng chữ, vô cùng đanh thép:
"Lệnh Dung Hoàn, từ ngày hôm nay trở đi, toàn bộ Nhiếp Chính Vương phủ này sẽ chính thức do một mình nàng quản lý."
"Lời nói của nàng chính là mệnh lệnh tối cao, người trong phủ nghe lệnh nàng như nghe lệnh của chính Tiêu Lăng Ngự ta."
"Bất kỳ ai dám có hành động trái ý, dám làm nàng không vui, nàng cứ việc dùng chiếc ấn này thẳng tay trừng trị, không cần nể tình."
Anh ngước mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy kiên định: "Kể cả ta, sau này cũng phải nghe lệnh của Vương phi."
Tôi ngồi trên ghế, nhìn người đàn ông đang quỳ một gối trước mặt mình, trong lòng dâng lên một cảm giác rung động vô cùng mãnh liệt.
Nhưng tính cách mạnh mẽ, sảng khoái vốn có không cho phép tôi lộ ra vẻ mặt thẹn thùng yếu đuối của nữ t.ử thường tình bấy lâu nay.
Tôi khẽ chớp mắt, không vội vàng đưa tay ra nhận lấy chiếc ấn tín ngọc thạch kia ngay lập tức, mà khẽ nghiêng đầu cười hỏi:
"Vương gia, ngài đem hết gia sản giao cho ta như vậy, ngài không sợ bản tiểu thư ôm hết đống vàng bạc này trốn chạy sao?"
Tiêu Lăng Ngự nghe xong câu hỏi đùa cợt của tôi, thần sắc không một chút thay đổi, vẫn duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối đến đáng sợ.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng điệu vô cùng hiển nhiên, thản nhiên đáp lại một câu chấn động:
"Vàng bạc bấy lâu nay bổn vương vất vả kiếm về, vốn dĩ mục đích duy nhất chính là để dành cho nàng tiêu xài thỏa thích."
"Nếu sau này nàng thật sự muốn mang đi, vậy nàng cứ việc mang đi hết, Tiêu Lăng Ngự ta tự khắc sẽ đi kiếm tiếp rương khác về cho nàng."
Tôi nghe xong câu trả lời vô lý nhưng đầy tính thuyết phục của anh, lập tức không nhịn được mà bật cười thành tiếng đầy sảng khoái.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nhìn thấy một vị Nhiếp Chính Vương quyền lực lại có thể nghiêm túc thốt ra những lời cưng chiều vô lý đến mức này.
Tiêu Lăng Ngự nhìn thấy nụ cười rực rỡ của tôi, liền dứt khoát đưa tay đặt chiếc ấn tín vương phủ vào lòng bàn tay tôi.
Anh đứng thẳng người dậy, trên gương mặt tuấn tú thoảng qua một nụ cười rất nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự dung túng vô điều kiện:
"Mạng của ta, tiền của ta, từ nay về sau đều giao trọn vào tay nàng quản lý."
"Sau này bổn vương ra ngoài muốn tiêu một đồng bạc vụn, có lẽ còn phải ngửa tay xin phép Vương phi nương nương ban thưởng."
Tôi ôm c.h.ặ.t chiếc ấn tín ngọc thạch mát lạnh trong lòng, cảm nhận được sức nặng của sự tin tưởng tuyệt đối mà anh dành cho mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười trên môi càng thêm phần sắc bén, kiêu ngạo: "Được, nếu vương gia đã có lòng, bản tiểu thư nhận lấy."
Tôi quay sang ra hiệu cho Thẩm thúc đóng nắp các rương gỗ lại, chính thức tiếp nhận quyền quản lý tối cao của Nhiếp Chính Vương phủ.
Mối quan hệ đồng minh của hai chiếc bụng đen lúc này đã tiến thêm một bước dài, vững chắc như bàn thạch, không thể lay chuyển.
Thẩm thúc vừa định lui ra thì một hộ vệ vội vàng chạy vào.
"Vương gia!"
"Khắp kinh thành... đã bắt đầu xuất hiện những bài thơ bôi nhọ Vương phi."
Tiêu Lăng Ngự chưa kịp lên tiếng.
Lệnh Dung Hoàn đã cầm chiếc ấn Vương phủ đứng dậy, mỉm cười.
"Đánh bằng miệng sao?"
"Vừa hay."
"Ta cũng rất biết làm thơ."