CHƯƠNG 7: NỘP HẾT GIA SẢN ĐỂ CHỨNG MINH TRONG SẠCH
Sau khi tôi rời Nhiếp Chính Vương phủ để trở về Lệnh gia, Tiêu Lăng Ngự không hề nghỉ ngơi.
Anh lập tức giao chiếc khăn lụa đen giả dính m.á.u kia cho tổng quản Thẩm thúc.
Gương mặt anh lạnh như băng, trực tiếp hạ lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra toàn bộ nguồn gốc của nó.
Bọn họ phải lật tung từng manh mối, truy tìm hành tung của bà t.ử mặc áo xám từng lẻn vào Lệnh phủ.
Kẻ viết bức thư nặc danh với lời lẽ mập mờ, x.úc p.hạ.m danh tiết hoàng thất cũng phải bị lôi ra ánh sáng.
Cẩm Y Vệ nhận mệnh lệnh mật, lập tức chia quân tỏa đi khắp nơi để tra xét tiệm thêu đã làm nhái gia huy chim ưng hắc kim.
Nguồn gốc của loại chỉ vàng rẻ tiền lưu thông ngoài chợ và danh tính kẻ bỏ tiền thuê người làm giả đều được đưa vào tầm ngắm.
Tiêu Lăng Ngự đứng trước bản đồ phân bố lực lượng của Cẩm Y Vệ, sắc mặt thâm trầm đáng sợ.
Anh chỉ để lại một câu nói ngắn gọn, dứt khoát trước khi bọn họ xuất phát:
"Bổn vương chỉ muốn nhìn thấy chứng cứ xác thực, không muốn nghe bất kỳ sự suy đoán vô căn cứ nào."
Mọi mắt xích trong kế hoạch ly gián của kẻ giấu mặt đều nhanh ch.óng bị kiểm soát dưới lưới bủa vây của Cẩm Y Vệ.
Hiệu suất làm việc của Cẩm Y Vệ vô cùng kinh người, họ nhanh ch.óng tìm ra tiệm thêu nhỏ nằm hẻo lánh ở vùng ngoại thành Kinh Bắc.
Chủ tiệm thêu vừa nhìn thấy thỏi bạc lớn cùng thẻ bài hắc kim của Cẩm Y Vệ, liền sợ tới mức quỳ sụp xuống đất khai nhận ngay lập tức.
Gã run rẩy thú nhận rằng cách đây ba ngày, có một tỳ nữ che kín mặt mang số lượng bạc rất lớn đến thuê làm gấp một chiếc khăn.
Hình thêu gia huy chim ưng hắc kim trên khăn được sao chép từ một bức vẽ thô bằng mực trên giấy, không phải mẫu chuẩn của hoàng thất.
"Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân chỉ nhận tiền làm thuê, hoàn toàn không biết chiếc khăn này dùng để mưu hại Nhiếp Chính Vương!"
Cùng lúc đó, bà t.ử mặc áo xám từng vào nội viện Lệnh phủ cũng bị Cẩm Y Vệ phục kích, bắt sống ngay tại trận khi đang định bỏ trốn.
Túi bạc nặng trĩu do Cố Dao Thanh ban thưởng vẫn còn giấu nguyên trong n.g.ự.c áo, chưa kịp tiêu một đồng nào.
Trước những chứng cứ sắt đá đặt ngay trước mặt, bà t.ử không dám mở miệng chối cãi, khóc lóc thú nhận toàn bộ quá trình bị mua chuộc.
Cái tên Cố Dao Thanh lần đầu tiên xuất hiện một cách chính thức, rõ ràng trong tờ biên bản lời khai đóng dấu tay đỏ ch.ói.
Chuỗi chứng cứ logic đã hoàn thành, âm mưu đê hèn của nữ phụ bị phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng pháp luật, không thể chối cãi.
Tại phủ Tam hoàng t.ử, Cố Dao Thanh đang đứng trước một lò than nhỏ, sắc mặt vẫn còn lộ vẻ tái nhợt vì nhiễm lạnh dưới hồ.
Nàng ta dùng một chiếc kẹp sắt, đang vội vã sai tỳ nữ thân cận ném những tờ giấy nháp viết bản thảo thư nặc danh còn sót lại vào lửa tiêu hủy.
“Mau đốt sạch đi, tuyệt đối không được để lại bất kỳ dấu vết nào.” Nàng ta thấp giọng đốc thúc, ánh mắt đầy vẻ lo lắng khôn nguôi.
"Rầm!"
Cửa chính của viện lạc đột ngột bị Cẩm Y Vệ đạp vỡ tung, một đội binh sĩ mặc giáp trụ hắc kim lạnh lùng ập vào như vũ bão.
Bọn họ ra tay vô cùng nhanh gọn, trực tiếp dùng nước dập tắt lò than, thu giữ toàn bộ phần giấy nháp chưa kịp cháy hết.
Mẫu chỉ vàng thô lậu cùng cuộn vải lụa đen giấu dưới gầm giường cũng bị lôi ra ánh sáng, tỳ nữ thân cận của ả lập tức bị trói c.h.ặ.t.
Tiêu T.ử Hạo nghe thấy tiếng động lớn, ôm cánh tay bị bẻ gãy gập hôm qua hớt hải chạy tới định dùng quyền thế hoàng t.ử để ngăn cản.
Thế nhưng, chỉ huy Cẩm Y Vệ không một chút nể tình, lạnh lùng rút ra thánh lệnh điều tra đặc cách do Hoàng đế đóng dấu ngọc tỷ ban xuống. Hắn trố mắt nhìn, cơ thể run lên vì bất lực, hoàn toàn không dám có hành động chống lệnh.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Dao Thanh bị áp giải đi trong sự hoảng loạn, sắc mặt của tra nam ngày càng trở nên khó coi, nhục nhã.
Tại khoảng sân rộng lớn trước cổng phủ Tam hoàng t.ử, Cẩm Y Vệ đã cho tập trung rất đông dân chúng và quan viên đến xem xét.
Bản lời khai đóng dấu tay đỏ ch.ói của chủ tiệm thêu và bà t.ử mặc áo xám được chỉ huy Cẩm Y Vệ dứt khoát đọc lớn trước bàn dân thiên hạ.
Chiếc khăn tay màu đen nhái gia huy chim ưng cùng đống giấy nháp thư nặc danh được mang ra đặt cạnh nhau để đối chứng công khai.
Chỉ huy Cẩm Y Vệ cất giọng đanh thép, tuyên bố tội trạng rõ ràng từng chữ:
"Cố Dao Thanh lòng dạ độc ác, phạm tội giả mạo đồ dùng hoàng thất, cố ý vu khống Nhiếp Chính Vương, làm tổn hại thanh danh hoàng tộc!"
"Theo hình luật của triều đình Đại Tiêu, chứng cứ rành rành, tội danh thành lập, hình phạt phải chịu ba mươi trượng công khai!"
Tiêu T.ử Hạo đứng bên cạnh nhìn thấy người tình bị đè xuống ghế gỗ, vội vàng lên tiếng xin giảm nhẹ hình phạt vì lý do thân thể yếu ớt.
Nhưng chỉ huy Cẩm Y Vệ lạnh lùng phớt lờ lời cầu xin của hắn, dứt khoát vung tay ra hiệu cho thuộc hạ thi hành án ngay tại chỗ.
"Bụp! Bụp! Bụp!"
Tiếng gậy gỗ nặng nề đập liên tiếp xuống vang lên chát chúa giữa sân phủ, hòa lẫn với tiếng khóc thét t.h.ả.m thiết của đóa trà xanh Cố Dao Thanh. Dân chúng xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều chỉ trỏ khinh bỉ, nhận ra bộ mặt thật l.ừ.a đ.ả.o, đê hèn của nàng ta bấy lâu nay.
Tại sảnh chính rộng lớn và xa hoa của Nhiếp Chính Vương phủ, bầu không khí lại vô cùng yên tĩnh và ấm áp.
Tôi vừa thong thả bước chân vào cửa phủ, Tiêu Lăng Ngự đã đứng dậy bước tới đón, ánh mắt nhìn tôi vô cùng ôn nhu.
Anh nắm lấy tay tôi dẫn lại ghế ngồi, giọng điệu vô cùng bình thản nói một câu ngắn gọn:
"Chuyện chiếc khăn giả dính m.á.u dơ bẩn kia đã kết thúc hoàn toàn rồi."
Anh không hề kể chi tiết về quá trình Cẩm Y Vệ bắt người hay hình phạt ba mươi trượng t.h.ả.m khốc của Cố Dao Thanh ngoài sân phủ Tam hoàng t.ử.
Anh tự tay rót cho tôi một chén trà nóng, nhàn nhạt nói tiếp: "Kẻ giăng bẫy đã phải nhận hậu quả thích đáng, nàng không cần bận tâm nữa."
Tôi nhướng mày nhìn anh, khẽ cười như không cười hỏi ngược lại một câu đầy tính chất trêu chọc:
"Vương gia tự mình hành động nhanh gọn như vậy, sao trước khi xử lý không thèm hỏi qua ý kiến của vị Vương phi tương lai này?"
Tiêu Lăng Ngự đối diện với ánh mắt của tôi, khóe môi khẽ cong lên một độ cong vô cùng vững chãi, kiên định:
"Những chuyện bẩn thỉu, mưu mô thấp hèn ở bên ngoài là trách nhiệm của bổn vương, ta tự có nghĩa vụ phải quét sạch cho nàng."
"Nhiệm vụ của nàng là sống thật vui vẻ tự tại, ta tuyệt đối không cho phép loại người đó làm nàng phải phiền lòng dù chỉ một chút."