Tiêu Lăng Ngự thong thả nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt thâm trầm quay sang nhìn thẳng vào tôi.

Anh cất giọng hỏi rất nhẹ, giọng điệu mang theo sự tò mò kín đáo:

"Dung Hoàn, chiếc khăn này có gia huy của vương phủ, có cả m.á.u xuân và thư nặc danh tố cáo rõ ràng."

"Sao nàng nhìn thấy lại không hề sinh lòng nghi ngờ ta, đùng đùng nổi giận đòi hủy hôn sự giống nữ t.ử khác?"

Tôi tựa lưng vào ghế mun, thản nhiên nhấp một ngụm trà thanh mát, nhàn nhạt đáp lại:

"Vì ở chương trước, ngay tại nơi này, ta và ngài đã có một giao ước rõ ràng với nhau rồi."

"Chúng ta đã thống nhất: Có chuyện gì hay có hiểu lầm gì thì cứ mang đồ đến gặp trực tiếp đối phương mà hỏi thẳng mặt."

"Không nghe lời gièm pha phiến diện từ miệng người ngoài, lại càng không có thói quen tự mình ngồi một chỗ đoán mò."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ cười nhạt một tiếng đầy vẻ kiêu ngạo thường ngày:

"Nếu ta chỉ vì một chiếc khăn rách dính m.á.u không rõ nguồn gốc mà đã vội vàng định tội ngài."

"Thì bản tiểu thư có khác gì tên tra nam Tiêu T.ử Hạo ngu muội nghe vài lời khóc lóc của Cố Dao Thanh liền định tội ta?"

Tiêu Lăng Ngự nghe xong câu trả lời của tôi, trong đôi mắt đen sâu thẳm bỗng dâng lên một tia tán thưởng kịch liệt.

Chưa đầy một khắc sau, Thẩm thúc đã quay trở lại thư phòng với những món đồ được yêu cầu đầy đủ.

Ông mang đến ba quyển sổ kho dày cộp bìa da, một hộp gỗ đựng mẫu chỉ thêu cung đình và hai chiếc khăn thật.

Ông đặt tất cả những thứ đó lên mặt bàn gỗ mun, cung kính đứng sang một bên chờ đối chất.

Thẩm thúc lật mở từng trang sổ sách ghi chép vô cùng tỉ mỉ, rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Ông bắt đầu cất giọng giải thích rõ ràng nguồn gốc, lai lịch của từng mét vải tơ lụa được nhập vào vương phủ.

"Bẩm vương gia, vương phi, toàn bộ khăn tay của Nhiếp Chính Vương phủ bấy lâu nay đều có quy cách chế tác nghiêm ngặt."

"Tơ lụa đen làm khăn đều là loại Thục Cẩm thượng hạng do hoàng thất tiến cống từ miền Nam vào cung."

"Mỗi một chiếc khăn làm ra đều được đ.á.n.h số thứ tự rõ ràng, ghi chép tên của từng tú nương phụ trách đường thêu."

"Thời gian nhập kho, xuất kho hay ban thưởng cho ai đều được lưu lại dấu mực đỏ vô cùng cụ thể, không sai lệch một phân."

Thẩm thúc lật sổ kho ba năm gần đây, chỉ tay vào dòng chữ: "Toàn bộ số lượng khăn tay của vương gia đều đủ."

"Chưa từng có chiếc nào bị thất lạc ra bên ngoài, cũng không có ghi chép ban thưởng cho nữ t.ử họ Cố nào cả."

Mọi ghi chép logic, rõ ràng trên sổ sách đã chứng minh vương phủ quản lý vô cùng nghiêm cẩn, không có kẽ hở cho kẻ xấu lợi dụng.

Thẩm thúc thong thả đặt chiếc khăn lụa đen dính m.á.u nọ nằm cạnh hai chiếc khăn tay thật của vương phủ.

Hai thứ đặt sát nhau dưới ánh sáng rực rỡ, sự khác biệt lập tức hiển hiện rõ mồn một trước mắt chúng tôi.

Thẩm thúc đưa một ngón tay chỉ vào từng chi tiết thêu hình gia huy chim ưng hắc kim để phân tích:

"Vương phi xin nhìn kỹ, chỉ vàng thêu gia huy của vương phủ là loại chỉ vàng ròng cung đình đặc chế."

"Sợi chỉ vô cùng mảnh, màu sắc vàng trầm, khi sờ vào bề mặt thêu sẽ cảm giác mềm mại như nước."

"Còn chiếc khăn giả này dùng loại chỉ vàng thô lậu lưu thông ngoài dân gian, màu sắc sáng bóng một cách quá mức."

"Đường thêu hình con chim ưng này nhìn thoáng qua thì giống, nhưng thực chất đã bị lệch mất nửa phân so với bản mẫu chuẩn."

Ông lật mặt sau chiếc khăn lên: "Chất vải lụa thô cứng, mùi t.h.u.ố.c nhuộm vải mới vẫn còn rất nồng nặc."

"Điều này chứng tỏ chiếc khăn này vừa mới được thêu xong cách đây không lâu, tuyệt đối không phải đồ trong vương phủ bấy lâu nay."

Tôi nhìn sự khác biệt rõ ràng bằng chứng cứ logic kia, khẽ gật đầu một cái, hoàn toàn xác nhận nghi ngờ ban đầu của mình.

Đóa trà xanh Cố Dao Thanh kia quả nhiên chỉ có chút bản lĩnh làm hàng nhái rẻ tiền để đi lừa gạt kẻ ngu muội.

Thẩm thúc như chợt nhớ ra một tình tiết quan trọng bấy lâu nay, liền vội vàng khom người báo cáo thêm:

"Bẩm vương gia, lão nô nhớ ra một việc xảy ra vào khoảng ba ngày trước ở tiệm thêu trong kinh."

"Chủ tiệm thêu chuyên hợp tác chế tác y phục cho vương phủ có mật báo rằng: Có một tỳ nữ lạ mặt đến dò hỏi mẫu gia huy."

"Ả ta đưa ra một số tiền bạc lớn, yêu cầu tiệm thêu một chiếc khăn tay màu đen giống hệt quy cách của Nhiếp Chính Vương."

"Nhưng vì cảm thấy hành động của ả quá mức kỳ lạ, nghi ngờ có âm mưu nên chủ tiệm thêu đã dứt khoát từ chối không nhận."

Thẩm thúc vuốt râu nói tiếp: "Sau đó, tỳ nữ đó đã chuyển sang một tiệm thêu nhỏ, hẻo lánh nằm ở phía ngoài thành Kinh Bắc."

"Lão nô bấy lâu nay cẩn trọng nên đã cho thuộc hạ ghi chép lại diện mạo của tỳ nữ đó vào sổ đen của phủ."

Dù hiện tại tiệm thêu nhỏ kia chưa tra ra tên kẻ đứng sau thuê mướn, nhưng chứng cứ này đã đủ để chứng minh chiếc khăn được làm giả bên ngoài.

Tôi và Tiêu Lăng Ngự đưa mắt nhìn nhau chăm chú, hai chiếc bụng đen lập tức hiểu ý đối phương.

Không cần phải tốn công tra hỏi thêm, cả hai chúng tôi đều đã đoán được chính xác một trăm phần trăm kẻ chủ mưu là ai.

Ngoài đóa trà xanh Cố Dao Thanh đang điên cuồng vì mất đi hôn sự tốt kia ra, kinh thành này chẳng còn ai rảnh rỗi làm trò mèo này.

Tiêu Lăng Ngự đưa bàn tay thon dài ra, thong thả gấp chiếc khăn tay giả dính m.á.u đó lại một cách gọn gàng.

Anh đặt nó trở lại vào bên trong chiếc hộp gấm nhỏ bọc lụa thô, rồi đóng nắp hộp lại đầy dứt khoát.

Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang lóe lên tia nguy hiểm của tôi, trầm giọng hỏi:

"Dung Hoàn, chứng cứ đã rõ ràng, chiếc khăn này hoàn toàn là đồ bẩn thỉu do kẻ khác ngụy tạo để hãm hại ta."

"Nàng là Vương phi tương lai của bổn vương, nàng muốn ta xử lý đóa trà xanh thích diễn xiếc này thế nào đây?"

Tôi tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên một độ cong vô cùng rực rỡ, ánh mắt đầy vẻ hứng thú:

"Vương gia, nếu nàng ta đã tốn bao nhiêu công sức, tiền bạc để thuê người thêu khăn, viết thư nặc danh diễn kịch như vậy."

"Thì bản tiểu thư rộng lượng, cứ để cho nàng ta có cơ hội diễn trọn vẹn vở tuồng hài hước này thêm một lúc nữa đi."

Tiêu Lăng Ngự nghe xong, đôi mắt thâm sâu khẽ chớp một cái, anh nâng chén trà lên hướng về phía tôi:

"Ý của Vương phi nương nương là..."

Tôi cũng thong thả nâng chén trà của mình lên, khẽ cụng mạnh vào chén của anh phát ra một tiếng "cạch" thanh thúy:

"Tương kế tựu kế."

"Nàng ta muốn giăng bẫy ly gián, chúng ta liền giăng ngược lại một cái bẫy lớn hơn để tiễn nàng ta đi một thể."

Tiêu Lăng Ngự khép nắp hộp gấm, bình thản nói:

"Nếu nàng ta muốn xem chúng ta trở mặt..."

Dung Hoàn cười, ánh mắt đầy hứng thú.

"Vậy chúng ta diễn cho nàng ta xem."