CHƯƠNG 6: EQ ĐỈNH CAO, ĐỐI CHẤT TRỰC DIỆN

Thư phòng Nhiếp Chính Vương phủ.

Tiêu Lăng Ngự đang ngồi trước bàn gỗ mun lớn, tấu sớ chất thành từng đống cao bên cạnh.

Anh cầm b.út lông, tập trung phê duyệt từng hàng chữ ẩn chứa tình hình quân vụ mật viện Kinh Bắc.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã, một tên thị vệ thân tín gõ cửa, bước vào cung kính hành lễ.

"Vương gia, Lệnh tiểu thư đang ôm một chiếc hộp gấm đứng ngoài phủ cầu kiến."

Tiêu Lăng Ngự nghe thấy ba chữ "Lệnh tiểu thư", động tác trên tay lập tức khựng lại.

Anh đặt b.út xuống ngay lập tức, không để lại một vệt mực thừa nào trên trang giấy trắng.

"Mời nàng vào. Không, để bổn vương tự ra đón."

Tiêu Lăng Ngự đứng dậy, đẩy ghế ra sau và sải bước dài đi thẳng ra khỏi thư phòng, không một chút dây dưa.

Ngoài sân vương phủ, tôi đang ôm chiếc hộp gấm bọc lụa thô đứng đợi, sắc mặt thản nhiên.

Tiêu Lăng Ngự chủ động bước tới trước mặt tôi, đưa hai tay ra nhận lấy chiếc hộp gấm một cách tự nhiên.

"Đến sao không cho người báo trước một tiếng? Nàng đã dùng bữa trưa chưa?"

Tôi khẽ cười nhạt: "Chưa thèm ăn, bận mang một món đồ thú vị đến cho vương gia xem."

Tiêu Lăng Ngự nhướng mày, khẽ nghiêng người dẫn đường: "Vào thư phòng rồi nói tiếp."

Gia nhân xung quanh nhìn thấy cử động của anh liền tự động cúi đầu, nhanh ch.óng lui hết ra ngoài sân.

Bầu không khí giữa hai chúng tôi vô cùng tự nhiên, giống như hai người đã sống chung dưới một mái nhà từ lâu.

Tiêu Lăng Ngự dẫn tôi vào thư phòng, tự tay đóng c.h.ặ.t cửa gỗ lại để cách âm với bên ngoài.

Anh nhanh ch.óng sai người mang lên một ấm trà nóng cùng một đĩa trái cây tươi ngon vừa mới tiến cống.

Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, thong thả cầm lấy một quả quýt chín mọng.

Đầu ngón tay thon dài của anh di chuyển linh hoạt, cẩn thận gỡ sạch từng sợi xơ trắng bám trên múi quýt.

Sau khi làm sạch xong, anh đặt từng múi quýt ngay ngắn vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt tôi.

Tôi nhìn động tác chăm sóc của vị Nhiếp Chính Vương này, nhướng mày cười hỏi đầy châm chọc:

"Vương gia tiếp vị khách nào đến phủ cũng đều chu đáo, tự tay phục vụ như thế này sao?"

Tiêu Lăng Ngự không ngẩng đầu, động tác trên tay vẫn vô cùng từ tốn, bình thản đáp lại:

"Không."

"Tiêu Lăng Ngự ta bấy lâu nay ở vương phủ chỉ tiếp duy nhất một vị hôn thê mà thôi."

Tôi nghe xong liền bật cười thành tiếng, sự căng thẳng nhẹ từ chiếc hộp gấm mang tới lập tức tan biến.

Sự tự giác và cưng chiều của người đàn ông này luôn đến một cách rất tự nhiên, không hề có chút gượng gạo nào.

Tôi nhấc một múi quýt lên bỏ vào miệng, vị ngọt thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng.

Bầu không khí trong thư phòng trở nên vô cùng thư thái, nhẹ nhàng trước khi bước vào cuộc đối chất.

Tôi ăn xong múi quýt, thong thả lau sạch đầu ngón tay bằng chiếc khăn gấm bên cạnh.

Sau đó, tôi đưa tay kéo chiếc hộp gấm bọc vải lụa thô đặt ở giữa bàn mun lại gần.

Tôi chậm rãi mở nắp hộp gấm ra, tiếng khóa gạt vang lên một tiếng "cạch" khô khốc trong không gian yên tĩnh.

Tôi dùng hai ngón tay nhẹ nhàng nhấc chiếc khăn tay màu đen thêu gia huy chim ưng hắc kim dính m.á.u đặt lên bàn.

Tiếp theo, tôi lấy luôn bức thư nặc danh với lời lẽ mập mờ, ám muội kia ra.

Tôi đẩy thẳng cả hai thứ đó sang sát trước mặt Tiêu Lăng Ngự, không một chút vòng vo giấu giếm.

Tôi chống cằm nhìn anh, gương mặt nở một nụ cười đầy vẻ ẩn ý sâu xa.

Tôi cố ý hạ thấp giọng, bắt chước giọng điệu ai oán, hờn dỗi của mấy nữ t.ử trong rạp hát:

"Vương gia... ngài mau nhìn xem món đồ này xem nào."

"Ngài có thể giải thích cho vị hôn thê này biết, đây là đêm xuân mặn nồng nào không?"

Tiêu Lăng Ngự nhìn chiếc khăn lụa đen và bức thư trên bàn, ánh mắt khẽ trầm xuống một nhịp.

Nhưng gương mặt anh không hề có một chút chột dạ, hoảng hốt hay lúng túng nào của kẻ bị bắt quả tang.

Anh chỉ thản nhiên nhìn tôi, ánh mắt thâm sâu như đầm nước lạnh, khẽ nhếch môi đầy thú vị.

Tiêu Lăng Ngự đưa bàn tay thon dài ra, thong thả cầm chiếc khăn lụa đen dính m.á.u lên trước.

Anh hoàn toàn không vội vàng mở bức thư nặc danh ra đọc những lời lẽ bôi nhọ nhảm nhí bên trong.

Trước tiên, anh đưa khăn lên gần mắt, cẩn thận quan sát chất liệu vải lụa của chiếc khăn tay.

Sau đó, đôi mắt sắc bén của anh tập trung nhìn vào từng đường kim mũi chỉ thêu hình chim ưng hắc kim ở góc.

Anh dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên sợi chỉ vàng thêu gia huy, khẽ nhướng mày một cái đầy giễu cợt.

Anh lại giơ chiếc khăn lên hướng về phía ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ để xem độ thấu quang của vải.

Từ đầu đến cuối quá trình kiểm tra vật chứng, sắc mặt của vị Nhiếp Chính Vương này vẫn bình thản như nước.

Anh không hề mở miệng vội vã thanh minh, không giải thích dài dòng bằng những lời thề non hẹn biển vô ích.

Anh biết rõ đối với một nữ t.ử thông minh như tôi, chứng cứ sắt đá mới là câu trả lời tốt nhất.

Anh đặt chiếc khăn tay trở lại bàn, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, hướng ra phía cửa gọi lớn một tiếng:

"Thẩm thúc."

Cửa thư phòng lập tức được mở ra, tổng quản Thẩm thúc nhanh ch.óng bước vào bên trong, cung kính đứng đợi mệnh lệnh.

Tiêu Lăng Ngự dùng một ngón tay đẩy chiếc khăn lụa đen dính m.á.u về phía ông ta.

Anh không hề tốn thời gian giải thích nguyên nhân xuất hiện của chiếc khăn, cũng chẳng nhắc đến Cố Dao Thanh.

Anh chỉ nhàn nhạt ra lệnh bằng giọng điệu vô cùng dứt khoát, rõ ràng:

"Thẩm thúc, ngươi lập tức đến mật kho mang sổ sách ghi chép tơ lụa nhập phủ ba năm gần đây ra đây."

"Mang luôn cả mẫu chỉ vàng thêu ngự dụng và hai chiếc khăn tay thật của bổn vương tới đây đối chiếu."

Thẩm thúc nhìn lướt qua gia huy trên chiếc khăn dính m.á.u, đôi mắt già nua lập tức lóe lên một tia kinh ngạc.

Nhưng là người bên cạnh Tiêu Lăng Ngự nhiều năm, ông hiểu rõ quy củ, không dám hé răng hỏi thêm một câu nào.

Ông lập tức khom người lĩnh mệnh: "Lão nô hiểu rõ, xin vương gia và vương phi đợi một lát."

Nói xong, Thẩm thúc nhanh ch.óng lui xuống dưới, đóng cửa thư phòng lại một cách cẩn thận để bảo mật.

Tôi ngồi bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình xử lý khủng hoảng vô cùng dứt khoát này, khóe môi khẽ cong lên.

Vị phu quân tương lai này của tôi quả nhiên hành sự rất có quy củ, dùng logic để nói chuyện, rất hợp gu của tôi.

Trong không gian yên tĩnh của thư phòng lúc chờ đợi Thẩm thúc mang sổ sách tới đối chứng.