Tôi dùng hai ngón tay nhẹ nhàng nhấc một góc sạch của chiếc khăn tay lên, đưa lên gần mũi khẽ ngửi một cái.
Mùi m.á.u khô bám trên vải đã rất nhạt, nhưng ngược lại, mùi t.h.u.ố.c nhuộm vải mới và mùi chỉ thêu lại nồng nặc một cách bất thường.
Tôi khẽ nhíu mày, trong lòng lập tức dâng lên một sự nghi vấn, cảm thấy chiếc khăn này có quá nhiều điểm không hợp lý.
Tỳ nữ thân cận nhìn thấy sắc mặt tôi trầm xuống, liền run rẩy đưa tay lấy bức thư nặc danh phía dưới lên mở ra đọc.
Nội dung bên trong bức thư được viết bằng những lời lẽ vô cùng mập mờ, ẩn ý sâu xa và đầy tính khiêu khích.
Kẻ viết thư khẳng định chắc chắn rằng Tiêu Lăng Ngự bấy lâu nay ở biên cương từng có mối quan hệ mập mờ, bất chính với Cố Dao Thanh.
Bức thư nhấn mạnh chiếc khăn tay thêu gia huy này chính là minh chứng cho “một đêm xuân mặn nồng” giữa hai người bọn họ ở mật thất.
Vết m.á.u khô bám trên khăn tay chính là chứng cứ sắt đá, không thể chối cãi cho sự trong trắng của Cố cô nương đã trao cho vương gia.
Toàn bộ bức thư cố tình dùng những lời lẽ nửa thật nửa giả, mập mờ đ.á.n.h lận con đen để dắt mũi người đọc.
Kẻ viết thư tuy không nhắc thẳng ba chữ Cố Dao Thanh, nhưng từng câu chữ, tình tiết đều hướng dư luận về phía cô ta.
Tỳ nữ của tôi đọc xong bức thư thì hai mắt đã đỏ hoe vì hoảng loạn và lo sợ cho tương lai của chủ t.ử.
Cô ta sợ tôi vừa mới thoát khỏi vũng bùn mang tên Tiêu T.ử Hạo, lại bước chân rơi thẳng vào một hố sâu lừa dối khác của vị hoàng thúc.
Tôi thản nhiên đưa tay nhận lấy bức thư từ tay cô ta, đọc lại một lượt từ đầu đến cuối, sắc mặt không một chút thay đổi.
Tỳ nữ thân cận vô cùng sốt ruột, cô ta vội vàng tiến lại gần, thấp giọng hỏi tôi bằng giọng run rẩy:
“Tiểu thư... chuyện này phải làm sao đây? Chúng ta có cần lập tức báo cho lão gia và phu nhân biết không?”
“Vương gia hóa ra lại là loại người như vậy sao? Hay là chúng ta dâng tấu lên hoàng thượng xin hủy bỏ hôn sự này ngay lập tức?”
Tôi chậm rãi đặt bức thư nặc danh xuống bàn đá, nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, phong thái vô cùng ung dung.
Thấy tôi vẫn thản nhiên uống trà, tỳ nữ càng thêm phần sốt ruột đến mức dậm chân: “Tiểu thư, người nói gì đi chứ!”
Tôi nhìn cô ta, nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Người ta chỉ gửi đến một chiếc khăn rách, ta liền phải hoảng loạn hủy hôn sao?”
Tỳ nữ thân cận nghe xong câu hỏi liền nghẹn lời, ngây người ra nhìn tôi, không biết phải trả lời thế nào.
Tôi khẽ cười nhạt, nói tiếp bằng giọng giễu cợt: “Nếu ta chỉ vì một bức thư nặc danh mà đùng đùng nổi giận đòi hủy hôn sự.”
“Thì bản tiểu thư có khác gì tên tra nam Tiêu T.ử Hạo nghe vài tiếng khóc lóc của Cố Dao Thanh liền định tội ta đêm qua?”
Tỳ nữ nghe đến đây thì lập tức tỉnh ngộ, cúi đầu im lặng, không dám tùy tiện thốt ra những lời nóng nảy nữa.
Tôi không chọn cách tin tưởng mù quáng vào bức thư, nhưng cũng không vội vàng phủ nhận sự tồn tại của nó.
Tôi thừa hiểu chuyện này cần chứng cứ rõ ràng để chứng minh đúng sai, tuyệt đối không thể để cảm xúc nhất thời dắt mũi.
Tôi dùng hai ngón tay cầm chiếc khăn lụa đen lên một lần nữa, đưa ra trước ánh sáng hoàng hôn để quan sát thật kỹ.
Tôi tập trung ánh mắt nhìn vào từng đường kim mũi chỉ thêu hình gia huy chim ưng hắc kim ở góc khăn.
Hình dáng con chim ưng thêu trên khăn nhìn thoáng qua thì khá giống, nhưng đường chỉ thêu lại vô cùng thô cạch, thiếu đi sự tinh tế.
Hơn nữa, màu vàng của chỉ thêu sáng bóng một cách quá mức, rõ ràng là loại chỉ rẻ tiền lưu thông ngoài chợ, không phải đồ tiến cống.
Chất liệu vải lụa đen làm khăn cũng có phần hơi cứng và ráp tay, không phải loại lụa thượng hạng thường dùng trong hoàng thất.
Tôi nhớ lại chiếc khăn tay mà Tiêu Lăng Ngự đã dùng để lau tay ở đại điện Kim Loan sáng ngày hôm nay.
Chiếc khăn của anh làm bằng lụa Thục Cẩm mềm mại như nước, đường thêu gia huy bằng chỉ vàng ròng nội cung ẩn hiện vô cùng tinh tế.
Cảm giác và chất lượng của hai chiếc khăn tay này hoàn toàn khác nhau một trời một vực, không thể đ.á.n.h đồng.
Thế nhưng, tôi vẫn không tự mình đưa ra kết luận cuối cùng rằng chiếc khăn này chắc chắn là đồ giả mạo.
Tôi đặt chiếc khăn trở lại vào trong hộp gấm, nhàn nhạt buông một câu: “Chiếc khăn này có điểm rất kỳ lạ.”
Tỳ nữ thân cận vội vã hỏi: “Lạ ở điểm nào thưa tiểu thư?” Tôi khẽ cười: “Muốn biết lạ ở đâu, phải đi hỏi chính chủ mới rõ được.”
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi đình viện, trong đầu bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện giữa hai người ở thư phòng vương phủ hôm qua.
Khi đó, tôi và Tiêu Lăng Ngự đã cùng nhau thiết lập những nguyên tắc rõ ràng cho liên minh phu thê này.
Hai bên đã thống nhất: Nếu sau này giữa hai người có bất kỳ hiểu lầm hay nghi vấn nào, tuyệt đối không được chiến tranh lạnh.
Không được nghe lời gièm pha phiến diện từ miệng người ngoài, có chuyện gì phải trực tiếp gặp đối phương để hỏi thẳng mặt.
Tôi không có thói quen tự mình ngồi một chỗ đoán mò, càng không muốn tự làm khổ bản thân vì âm mưu ly gián của kẻ khác.
Nghĩ đến đó, tôi dứt khoát đưa tay đóng c.h.ặ.t nắp chiếc hộp gấm lại, gài chốt khóa một cách dứt khoát.
Tỳ nữ thân cận thấy hành động của tôi, liền đi theo phía sau, tò mò hỏi: “Tiểu thư, người định làm gì tiếp theo?”
Tôi quay đầu lại nhìn cô ta, gương mặt nở một nụ cười vô cùng sắc bén, ra lệnh ngắn gọn: “Sai người chuẩn bị xe ngựa cho ta.”
Tỳ nữ trợn tròn mắt, kinh ngạc hỏi lớn: “Tiểu thư... người định tự mình mang món đồ này đến Nhiếp Chính Vương phủ sao?”
Tôi khẽ cười thành tiếng, giọng điệu đầy vẻ sảng khoái: “Không đến đó thì đến đâu? Chẳng lẽ ta phải ngồi ở nhà khóc lóc với chiếc khăn rách này à?”
Hành động dứt khoát, đi ngược lại số đông của tôi khiến tỳ nữ lập tức câm lặng, vội vàng chạy đi chuẩn bị xe ngựa.
Xe ngựa của Lệnh phủ đã được chuẩn bị sẵn sàng trước cổng lớn, con ngựa khẽ hí lên một tiếng trong chiều muộn.
Tôi ôm chắc chiếc hộp gấm nhỏ trong lòng, thong thả bước lên xe dưới sự hộ tống của hộ vệ thân tín.
Tỳ nữ ngồi bên cạnh vẫn không giấu nổi sự lo lắng trên gương mặt, cô ta ghé sát lại gần, nhỏ giọng hỏi nhỏ:
“Tiểu thư... nếu đến đó hỏi chuyện, mà Vương gia thật sự từng có chuyện mập mờ với Cố cô nương thì người tính sao?”
Tôi dựa lưng vào thành xe ngựa, sắc mặt vô cùng bình thản, nhàn nhạt đáp lại một câu dứt khoát:
“Hỏi xong sự thật rồi tính tiếp, bản tiểu thư không thích tốn thời gian ngồi một chỗ đoán mò tâm tư kẻ khác.”
“Ta lại càng không có thói quen tự làm bản thân đau lòng chỉ vì một bức thư nặc danh nực cười từ một kẻ giấu mặt.”
Xe ngựa chậm rãi bánh lăn, rời khỏi khuôn viên Lệnh phủ, đi thẳng về phía đại lộ dẫn tới Nhiếp Chính Vương phủ.
Tên thuộc hạ của Cố Dao Thanh đứng ở góc đường nhìn thấy cỗ xe ngựa mang huy hiệu Lệnh gia rời đi, mắt lóe lên tia đắc ý.
Hắn tưởng rằng tôi đã hoàn toàn mắc bẫy ly gián, lập tức quay người chạy thục mạng về biệt viện để báo tin vui cho chủ t.ử.
Bên trong khoang xe ngựa yên tĩnh, tôi cúi đầu nhìn chiếc hộp gấm trong tay, khóe môi chậm rãi cong lên một độ cong lạnh lẽo.
Tôi khẽ thì thầm một câu nói nhỏ: “Muốn dùng trò mèo này để ly gián Lệnh Dung Hoàn ta? Ít nhất cũng phải hiểu rõ bộ não của ta trước đã.”
Xe ngựa của Lệnh phủ dừng trước Nhiếp Chính Vương phủ.
Dung Hoàn ôm hộp gấm bước xuống.
Nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển lớn trước cổng, khẽ cười.
“Có chuyện thì hỏi.”
“Ta rất muốn biết, Vương gia định giải thích đêm xuân nào cho ta.”