CHƯƠNG 5: CHIÊU TRÒ “KHĂN GẤM DÍNH MÁU” LỖI THỜI
Cố Dao Thanh nằm trên chiếc giường hẹp bên trong biệt viện nhỏ dành cho việc dưỡng thương.
Sắc mặt cô ta tái nhợt, hơi thở hỗn loạn sau hai lần liên tiếp bị đạp thẳng xuống hồ nước lạnh thấu xương.
Thế nhưng, ngay khi nghe được tin tức Lệnh Dung Hoàn được ban chỉ tứ hôn với Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự, sự tức giận đã lấn át toàn bộ đau đớn trên cơ thể.
Cô ta điên cuồng bóp nát chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, năm ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Tỳ nữ tâm phúc quỳ bên cạnh, thấp giọng run rẩy báo cáo thêm tin tức từ bên ngoài cung:
“Tiểu thư... hiện tại cả kinh thành đều đang cười nhạo Tam điện hạ.”
“Họ cười ngài ấy có mắt như mù, tự hủy hôn sự tốt, còn bị gọi là cháu trai ngay giữa điện Kim Loan trước bá quan.”
Cố Dao Thanh nghe xong thì l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh mắt tràn đầy sự oán hận khôn nguôi.
Cô ta cho rằng tất cả vinh quang, địa vị Nhiếp Chính Vương phi đó vốn dĩ phải thuộc về mình, chính Lệnh Dung Hoàn đã cướp mất.
Cô ta không tin Tiêu Lăng Ngự thật lòng thích một nữ nhân hung hãn như tôi.
Trong suy nghĩ của cô ta, nam nhân quyền cao chức trọng trên đời này đều không sạch sẽ, đều có những bí mật dơ bẩn.
Cô ta lập tức ra lệnh cho tỳ nữ sai người đi tìm một thợ thêu giỏi nhất ở phía ngoài thành.
Ả bắt buộc tên thợ thêu phải nhái lại thật chuẩn xác hình gia huy chim ưng hắc kim của Nhiếp Chính Vương phủ.
Cô ta còn tự tay chuẩn bị vài giọt m.á.u khô, bôi lên chiếc khăn thêu xong để làm giả chứng cứ.
Sau đó, Cố Dao Thanh tự mình viết một bức thư nặc danh với lời lẽ vô cùng mập mờ, ẩn ý sâu xa.
Ả muốn Lệnh Dung Hoàn phải nghi ngờ Tiêu Lăng Ngự, phải tự tay hủy hoại mối hôn sự lớn này trước ngày đại hôn.
Buổi chiều yên tĩnh, ánh hoàng hôn buông xuống bức tường cao của Lệnh phủ.
Tại khu vực cổng sau của phủ đệ, một bà t.ử mặc bộ áo vải màu xám cũ kỹ đang chậm rãi đi tới.
Bà ta ôm sát trong lòng một chiếc hộp gấm nhỏ được bọc kín bằng một lớp vải lụa thô.
Bà ta đi thẳng đến trước mặt tên gia đinh đang canh giữ cổng sau, cố tình hạ thấp giọng nói:
“Lão thân có một món quà nhỏ, muốn gửi chúc mừng hôn sự lớn của đại tiểu thư Lệnh gia.”
Tên gia đinh nhìn thấy chiếc hộp gấm tuy bọc lụa thô nhưng bên trong lộ ra những đường viền rất tinh xảo.
Hắn không dám tự tiện giữ lại lễ vật của người ngoài, liền hỏi: “Ai gửi? Tên họ là gì để ta vào báo?”
Bà t.ử kia khẽ xua tay, vẻ mặt tỏ ra vô cùng bí ẩn: “Chủ nhân của lão thân nói không tiện lộ danh tính ở thời điểm này.”
“Chỉ cần đưa tận tay đại tiểu thư, tự khắc nương nương sẽ hiểu rõ lòng thành của chủ t.ử ta.”
Ở một góc khuất nơi con hẻm đối diện cách đó không xa, một người của Cố Dao Thanh đang âm thầm quan sát toàn bộ quá trình.
Hắn thấy bà t.ử thành công tiếp cận liền thu mình lại vào bóng tối.
Bà t.ử mặc áo xám được gia đinh dẫn đường, bắt đầu bước qua cửa nhỏ để đi vào khu vực nội viện của Lệnh phủ.
Trên suốt quãng đường di chuyển, bà ta liên tục đảo mắt nhìn quanh, bước đi có phần vội vã và chột dạ rõ rệt.
Bên trong tay áo rộng của bà ta đang giấu một túi bạc nặng trĩu do Cố Dao Thanh ban thưởng.
Mọi hành động lén lút, bất thường đó đều chứng minh rõ ràng bà ta đã bị tiền bạc làm mờ mắt, chấp nhận bán mạng làm việc ác.
Tại khu vực đình viện riêng biệt của Lệnh Dung Hoàn, không khí vô cùng thư thái.
Tôi đang ngồi tựa lưng vào ghế đá, thong thả uống trà và thưởng thức vài món bánh ngọt do nhà bếp chuẩn bị.
Kể từ sau khi thánh chỉ tứ hôn của Hoàng đế được ban xuống triều đường, Lệnh phủ liên tục tiếp đón vô số người đến gửi lễ vật chúc mừng.
Tỳ nữ thân cận của tôi bưng chiếc hộp gấm bước vào đình, ban đầu cũng chỉ tưởng đây là quà tặng bình thường của một vị quan viên nào đó.
Bà t.ử mặc áo xám đi theo phía sau, lập tức quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng cao chiếc hộp gấm lên đỉnh đầu.
Bà ta cất giọng run rẩy nhưng lời nói lại vô cùng trơn tru theo đúng kịch bản đã tập từ trước:
“Đại tiểu thư, chủ nhân của lão thân dặn dò rất kỹ, món đồ này bắt buộc phải đưa tận tay người, không được qua tay người khác.”
Tôi vẫn ngồi yên trên ghế, không vội vàng đưa tay ra nhận lấy chiếc hộp gấm kia.
Tôi nhấp một ngụm trà thanh mát, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua gương mặt đang cúi thấp của bà ta, hỏi: “Chủ nhân của ngươi là ai?”
Bà t.ử dập đầu, giọng điệu kiên quyết: “Xin tiểu thư rộng lượng, chủ nhân thân phận đặc thù, thật sự không thể tiết lộ danh tính.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của bà ta trong vài giây ngắn ngủi, khóe môi khẽ nhếch lên một tia giễu cợt.
Tôi không hề nổi giận, không vạch trần sự dối trá của bà ta, cũng chẳng thèm buông lời làm khó một kẻ sai vặt.
Tôi ra hiệu cho tỳ nữ thân cận: “Nhận lấy đi, thưởng cho bà ta vài đồng bạc vụn rồi cho người lui xuống.”
Bà t.ử mặc áo xám nhận được bạc thưởng, liền vội vàng dập đầu tạ ơn rồi nhanh ch.óng lui ra ngoài theo lối cổng sau.
Sau khi bóng dáng bà ta hoàn toàn biến mất khỏi khuôn viên đình viện, tỳ nữ thân cận định đưa tay mở ngay chiếc khóa trên hộp gấm.
Tôi đưa một bàn tay ra, khẽ chặn động tác của cô ta lại, giọng nói vô cùng bình thản:
“Đừng vội mở.”
Tôi quay sang dặn dò một tên hộ vệ thân tín đang đứng ẩn nấp ở góc đình: “Ngươi âm thầm đi theo bà t.ử lúc nãy, xem bà ta rời Lệnh phủ thì đi gặp ai, ở đâu.”
Tên hộ vệ lập tức lĩnh mệnh, thân hình chớp mắt một cái đã biến mất sau bức tường viện.
Tỳ nữ thân cận lúc này mới giật mình nhận ra chiếc hộp gấm này có điểm vô cùng bất thường, vội vàng rụt tay lại.
Tôi thong thả cầm chiếc hộp gấm lên, đặt nó ngay ngắn trên mặt bàn đá lạnh ngắt trước mặt.
Tôi không vội vàng mở khóa, mà đưa mắt quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhặt bên ngoài từ ổ khóa, vải bọc cho đến dấu tay trên nắp hộp.
Chiếc hộp gấm này tuy được bọc bằng lụa thô bên ngoài để ngụy trang, nhưng góc hộp rất sắc nét, rõ ràng là đồ mới làm, không giống đồ cũ cất giữ lâu năm.
Hơn nữa, trên lớp vải bọc còn thoang thoảng vương lại một mùi hương son phấn rẻ tiền, nồng nặc đến mức khó ngửi.
Tôi khẽ cười nhạt một tiếng, nhàn nhạt lên tiếng: “Kẻ gửi món đồ này đến, chắc chắn là một nữ nhân.”
Nói xong, tôi mới chậm rãi đưa một ngón tay ra, gạt chốt khóa và mở nắp chiếc hộp gấm ra.
Nắp hộp gấm vừa mở ra, đập vào mắt chúng tôi là một chiếc khăn tay làm bằng chất liệu tơ lụa màu đen.
Ở phía góc dưới của chiếc khăn, một hình thêu gia huy chim ưng hắc kim hiện lên vô cùng rõ ràng và sắc nét.
Bất kỳ ai ở kinh thành này nhìn vào cũng đều biết, đó chính là dấu hiệu đặc trưng độc quyền của Nhiếp Chính Vương phủ.
Thế nhưng, điều đáng chú ý chính là trên mặt chiếc khăn lụa đen ấy lại dính vài giọt m.á.u đã khô cứng, chuyển sang màu nâu đen.
Phía dưới chiếc khăn tay dính m.á.u còn đặt một bức thư nặc danh được gấp lại làm tư một cách cẩn thận.
Tỳ nữ thân cận của tôi vừa nhìn thấy những giọt m.á.u khô trên khăn, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch vì hoảng sợ.
Tôi vẫn duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối, không hề đưa tay ra chạm trực tiếp vào vết m.á.u bẩn thỉu kia.