Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ tán thưởng:
“Khi đó, những người xung quanh đều sợ hãi quyền quý, chỉ có mình nàng dám đứng ra chỉ thẳng mặt tên quan tham kia mà mắng nhiếc không kiêng dè.”
“Nàng mắng rất có học thức, không một từ tục tĩu nhưng khiến hắn cứng họng, không thể phản bác được lời nào.”
“Từ hôm đó, ta đã ghi nhớ kỹ ba chữ Lệnh Dung Hoàn vào trong lòng.”
Tiêu Lăng Ngự thu lại bức tranh, nhìn tôi nói tiếp:
“Nhưng ngay sau đó, ta biết được nàng đã có thánh chỉ ban hôn với Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo từ trước.”
“Ta là hoàng thúc của hắn, vì giữ đúng lễ nghi phép tắc của hoàng thất, ta chưa từng xuất hiện trước mặt nàng dù chỉ một lần.”
“Ta chọn cách đứng từ xa quan sát, giữ đúng ranh giới của một trưởng bối.”
Tôi im lặng nghe anh kể xong chuyện cũ, trong lòng có chút chấn động trước sự thâm trầm của người đàn ông này.
Tôi nhướng mày nhìn anh, đưa ra một câu hỏi giả thiết:
“Nếu bản hôn ước cũ kia không bị hủy bỏ, nếu đêm qua cô ta không diễn trò, ngài định sẽ thế nào?”
Tiêu Lăng Ngự đáp lại ngay lập tức, không một chút do dự hay suy nghĩ:
“Ta sẽ không tranh đoạt.”
“Nếu nàng sống tốt, nếu hắn đối xử t.ử tế với nàng, Tiêu Lăng Ngự ta cả đời này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng.”
Anh tiến lại gần hơn một bước, giọng nói tràn đầy sự kiên định vững chãi:
“Nhưng nếu hắn có mắt như mù, dám phụ lòng nàng, dám để nàng phải chịu uất ức dù chỉ một chút.”
“Bổn vương sẽ danh chính ngôn thuận xuất hiện, dùng mười dặm hồng trang đón nàng về phủ của ta.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, im lặng mất vài giây để tiếp nhận sự thật này.
Vị Nhiếp Chính Vương lạnh lùng, tàn nhẫn trong lời đồn của dân chúng, hóa ra lại là một kẻ biết giữ lễ nghĩa và thâm tình đến mức này.
Anh không chọn cách cướp đoạt mù quáng, mà lựa chọn tôn trọng cuộc sống của tôi trước, chỉ ra tay khi tôi thật sự cần một chỗ dựa.
Tôi thu lại sự xúc động trong lòng, khẽ bật cười hờ hững, tiếp tục hỏi bằng giọng trêu chọc:
“Vương gia nói nghe hay lắm, nhưng tính tình ta rất tệ, nếu sau này ta ở bên ngoài gây họa lớn thì sao?”
Tiêu Lăng Ngự nhướng mày, khẽ cười nhạt: “Nàng cứ việc gây họa, bổn vương ở phía sau chống lưng cho nàng.”
“Nếu ta ở trên phố đ.á.n.h người, đ.á.n.h cả hoàng thân quốc thích thì sao?” Tôi nhìn anh.
Tiêu Lăng Ngự chắp tay sau lưng, thản nhiên đáp: “Ta sẽ sai Cẩm Y Vệ thu thập và đưa đầy đủ chứng cứ phạm tội của kẻ đó cho nàng, để nàng đ.á.n.h cho danh chính ngôn thuận.”
Tôi bật cười thành tiếng, nghiêng đầu nhìn anh: “Vương gia thật biết cách chiều chuộng, ngài không đưa gậy cho ta luôn sao?”
Tiêu Lăng Ngự cũng khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ dung túng: “Nếu Vương phi cần, bổn vương tự tay đưa gậy cũng được, không có gì khó khăn cả.”
Sự phối hợp ăn ý của hai chiếc bụng đen khiến bầu không khí trong thư phòng bỗng nhiên trở nên vô cùng nhẹ nhàng, hài hước.
Chúng tôi không nói lời yêu đương thề non hẹn biển, nhưng từng câu thoại đều thể hiện sự thấu hiểu tuyệt đối.
Tôi nhận ra gả cho người đàn ông này, bản thân tôi sẽ được tự do tự tại làm chính mình, không cần phải giả vờ rộng lượng giả tạo như trước.
Tiêu Lăng Ngự thu lại nụ cười trên môi, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn một chút, anh thấp giọng nói:
“Ba năm qua ở biên cương, ta không chỉ đ.á.n.h trận, mà còn âm thầm điều tra được không ít chuyện cũ ở kinh thành.”
“Trong đó có những bí mật liên quan trực tiếp đến Lệnh gia của nàng, và cả Cố gia nữa.”
“Hiện tại có một thế lực ngầm vẫn luôn nhằm vào nàng và gia tộc của nàng, chuyện đêm qua chỉ là màn khai vị mà thôi.”
Tôi nghe xong lời cảnh báo của anh, gương mặt không hề lộ vẻ hoảng hốt hay tò mò gặng hỏi.
Tôi biết anh có những nguồn tin mật chưa thể tiết lộ hoàn toàn ở thời điểm hiện tại.
Tôi thản nhiên nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt đáp lại một câu:
“Khi nào đến thời điểm thích hợp nên biết, vương gia tự khắc sẽ nói cho ta biết, ta không vội.”
“Kẻ muốn hại ta bấy lâu nay nhiều vô số kể, nhưng chưa có ai có thể lành lặn rời đi từ tay Lệnh Dung Hoàn này cả.”
Tiêu Lăng Ngự nhìn vẻ mặt sắc bén, tự tin của tôi, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng kịch liệt.
Anh nhận ra tôi không phải kiểu nữ t.ử cần được bảo vệ trong l.ồ.ng kính, mà là một con chim ưng có thể cùng anh đứng trên đỉnh cao triều đình.
Tôi đặt chén trà xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt anh, bắt đầu đưa ra những điều kiện rõ ràng cho liên minh này:
“Vương gia, từ hôm nay trở đi, ta và ngài là người cùng một thuyền.”
“Ta có một nguyên tắc: Sau này nếu giữa hai chúng ta có bất kỳ hiểu lầm nào, tuyệt đối không được chiến tranh lạnh.”
“Không được nghe lời gièm pha từ miệng người ngoài, có nghi ngờ gì phải trực tiếp gặp đối phương hỏi thẳng mặt.”
Tiêu Lăng Ngự gật đầu ngay lập tức, đồng ý không một chút do dự: “Được, ta hứa với nàng.”
Anh nhìn tôi, cũng đưa ra một điều kiện ràng buộc của riêng mình:
“Ta cũng có một yêu cầu: Sau này dù có chuyện gì xảy ra, nàng tuyệt đối không được tự mình một mình mạo hiểm.”
“Nàng phải nhớ kỹ, hiện tại sau lưng nàng còn có Nhiếp Chính Vương phủ, có Tiêu Lăng Ngự ta chống lưng.”
Hai chúng tôi nhìn nhau chăm chú, sau đó cùng bật cười thành tiếng đầy sảng khoái.
Bản giao ước ngầm này được thiết lập vô cùng nhanh ch.óng, đặt nền móng vững chắc cho niềm tin tuyệt đối giữa hai người.
Không một đóa trà xanh hay tra nam nào có thể có cơ hội xen vào giữa để ly gián mối quan hệ của chúng tôi.
Tiêu Lăng Ngự thong thả đi tới bàn trà, tự tay rót đầy hai chén trà xanh thanh khiết còn nghi ngút khói.
Nơi này không có rượu hỷ, cũng chưa đến ngày làm lễ hợp cẩn chính thức theo đúng nghi thức thành thân.
Anh nâng một chén trà lên ngang n.g.ự.c, đôi mắt thâm sâu nhìn thẳng vào tôi, cất giọng rõ ràng:
“Hôm nay không có rượu kết tóc làm phu thê.”
“Chúng ta dùng chén trà này, trước hết làm đồng minh kết minh sinh t.ử.”
Tôi cũng thong thả đứng dậy, bước tới trước mặt anh, dứt khoát nâng chén trà còn lại lên.
Tôi nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ kiêu ngạo, kiên định:
“Được, dùng trà thay rượu.”
“Từ ngày hôm nay trở đi, ta và ngươi chính thức kết thành đồng minh.”
“Trên triều đình hay dưới hậu cung, hai chúng ta cùng tiến cùng lùi, không ai được phản bội.”
“Cạch!” Hai chén sứ chạm vào nhau phát ra một tiếng động thanh thúy vang lên giữa thư phòng tĩnh mịch.
Chúng tôi cùng nâng chén uống cạn trà trong một hơi, chính thức thiết lập mối quan hệ đồng minh vững như bàn thạch.
Đúng lúc hai người đặt chén trà xuống.
Thẩm thúc gõ cửa.
"Vương gia."
"Lệnh phủ vừa có người bí mật đưa tới một hộp gấm."
Tiêu Lăng Ngự và Lệnh Dung Hoàn nhìn nhau.
Dung Hoàn khẽ cười.
"Xem ra..."
"Có người sốt ruột hơn chúng ta."