Ngay giây tiếp theo, vài vị võ tướng thô lỗ ở phía sau không nhịn được, liền vội vàng cúi đầu nín cười đến mức bả vai run bần bật.

“Phụt — !”

Tiêu T.ử Hạo uất hận công tâm, tức giận đến mức khí huyết nghịch lưu, trực tiếp phun ra một ngụm m.á.u tươi ngay giữa triều rồi ngã quỵ xuống đất.

Tiêu Lăng Ngự đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, khóe môi anh chỉ khẽ nhếch lên một chút đầy vẻ giễu cợt, hoàn toàn thỏa mãn.

Rời khỏi đại điện, Tiêu Lăng Ngự nghiêng đầu nhìn Lệnh Dung Hoàn.

"Muốn về Lệnh phủ..."

Anh khẽ dừng lại.

"Hay về nhà?"

Lệnh Dung Hoàn nhìn cỗ xe mang huy hiệu Nhiếp Chính Vương phủ trước điện.

Khóe môi nàng chậm rãi cong lên.

CHƯƠNG 4: ĐÊM ĐỊNH TÌNH CỦA PHU THÊ "BỤNG ĐEN"

Sau khi nhận được chỉ dụ tứ hôn ngay giữa triều đường, Tiêu Lăng Ngự không để tôi một mình đi xe ngựa trở về Lệnh phủ.

Anh bước từng bước dài ra khỏi điện Kim Loan, trực tiếp đi bên cạnh tôi và đưa tay ra hiệu đầy trân trọng.

Anh đích thân mời tôi bước lên chiếc xe ngựa sang trọng nhất của Nhiếp Chính Vương phủ đang đợi sẵn trước thềm điện.

Tôi không từ chối, thản nhiên nhấc tà áo bước lên xe, Tiêu Lăng Ngự cũng thong thả bước vào theo ngay sau đó.

Hai người ngồi đối diện nhau trong không gian rộng rãi của khoang xe.

Bên trong xe ngựa vô cùng yên tĩnh, rèm lụa dày rủ xuống cách biệt hoàn toàn với những tiếng xì xào hóng hớt của bá quan bên ngoài.

Tiêu Lăng Ngự lười biếng tựa lưng vào nệm gấm, đôi mắt thâm sâu nhìn thẳng vào gương mặt bình thản của tôi.

Anh đột ngột cất giọng trầm thấp, chủ động hỏi một câu:

“Có hối hận không?”

Tôi không vội trả lời, thong thả rót một chén trà từ chiếc ấm bằng t.ử sa đặt trên bàn nhỏ giữa hai người, khẽ nhấp một ngụm.

Tôi ngước mắt nhìn anh, cười nhạt: “Vương gia nghĩ thần nữ nên hối hận cái gì?”

“Gả cho ta.” Tiêu Lăng Ngự nói ngắn gọn, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi như muốn nhìn thấu tâm tư.

Tôi khẽ cong môi, đặt chén trà xuống bàn, nụ cười mang theo sự sắc sảo thường ngày:

“Ta chỉ sợ mình chọn muộn một bước, để tra nam chiếm mất thời gian vô ích mà thôi.”

Xe ngựa di chuyển vững vàng qua các con phố lớn rồi nhanh ch.óng dừng lại trước một phủ đệ uy nghiêm.

Cửa lớn của Nhiếp Chính Vương phủ lúc này đã được mở rộng hoàn toàn từ hai phía.

Thẩm thúc, vị tổng quản lâu năm của vương phủ, đang đứng đầu hàng dẫn theo toàn bộ gia nhân, hộ vệ cung kính nghênh đón.

Không một ai gọi tôi là “Lệnh tiểu thư” như cách người ngoài cung vẫn gọi.

Ngay khi gót hài của tôi vừa chạm xuống thềm đá vương phủ, tất cả đồng thanh quỳ sụp xuống, hô lớn vang dội:

“Nghênh đón Vương phi nương nương giá lâm!”

Tôi khẽ nhướng mày, khựng lại một nhịp rồi quay sang nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh.

Tiêu Lăng Ngự vẫn giữ gương mặt bình thản, chắp tay sau lưng, nhàn nhạt lên tiếng:

“Không cần nhìn ta, sớm muộn gì bọn họ cũng phải gọi như vậy, tập dần từ bây giờ là vừa.”

Tôi nghe xong, không hề lên tiếng chỉnh lại danh xưng của bọn họ, cũng chẳng có chút ngượng ngùng nào của nữ t.ử mới gả.

Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng với Thẩm thúc một cái, rồi thong thả bước qua ngưỡng cửa lớn, chính thức đặt chân vào vương phủ.

Vị thế của tôi tại nơi này đã được xác lập một cách tuyệt đối ngay từ những giây đầu tiên.

Thẩm thúc dẫn đường đưa chúng tôi đi thẳng về phía thư phòng nằm ở khu vực yên tĩnh nhất của phủ.

Tôi bước vào bên trong, đưa mắt nhìn quanh một vòng để quan sát cách bài trí ở nơi này.

Thư phòng vô cùng rộng lớn, chất đầy sổ sách quân vụ và binh thư, không hề có bất kỳ món đồ trang trí xa hoa, phiền toái nào.

Tôi hoàn toàn không tỏ ra khách sáo hay khép nép như một vị khách mới đến.

Tôi thong thả đi tới trước chiếc bàn gỗ mun lớn nhất, tự nhiên kéo ghế chủ vị rồi ngồi xuống.

Động tác của tôi vô cùng dứt khoát, ung dung tự tại như thể đây chính là phòng làm việc của mình bấy lâu nay.

Thẩm thúc đứng ở cửa nhìn thấy cảnh tượng này thì mặt mũi thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, suýt chút nữa đã giật mình kêu lên.

Chiếc ghế đó từ trước đến nay chỉ có một mình Nhiếp Chính Vương được ngồi, chưa từng có ai dám bén mảng tới gần.

Thế nhưng Tiêu Lăng Ngự bước vào nhìn thấy, không những không giận mà khóe môi còn khẽ cong lên một độ cong đầy dung túng.

Anh đi tới đứng trước bàn, nhìn tôi rồi thản nhiên nói: “Chiếc ghế này vốn dĩ được làm ra là để dành cho nữ chủ nhân của vương phủ.”

Tôi chống cằm nhìn anh, cười như không cười: “Vương gia cưới ta về, là đang muốn thử thách ta sao?”

“Không.” Tiêu Lăng Ngự lắc đầu, ánh mắt thâm trầm: “Ta chỉ đang tự thử thách ánh mắt nhìn người của chính mình mà thôi.”

Tiêu Lăng Ngự khẽ ra hiệu bằng tay, Thẩm thúc lập tức hiểu ý, nhanh ch.óng dẫn toàn bộ gia nhân lui ra ngoài và đóng c.h.ặ.t cửa lại.

Trong thư phòng rộng lớn lúc này chỉ còn lại hai người chúng tôi đối diện nhau.

Tôi thu lại nụ cười cợt nhả, nhìn thẳng vào mắt anh, trực tiếp hỏi thẳng vào chủ đề chính:

“Bây giờ không có người ngoài, Vương gia có thể nói thật cho ta biết, vì sao người được chọn lại là ta?”

“Lệnh gia có binh quyền, nhưng Tam hoàng t.ử cũng có thể có nó, ngài không cần phải đắc tội với hắn chỉ vì một nữ t.ử.”

Tiêu Lăng Ngự không trả lời ngay câu hỏi của tôi.

Anh chậm rãi đi tới bên giá sách, lấy ra một chiếc hộp gỗ dài, mở ra và rút ra một bức họa đã cũ.

Anh trải bức họa lên mặt bàn trước mặt tôi.

Tôi cúi đầu nhìn, trên tranh vẽ cảnh một thiếu nữ mặc nam trang, đứng giữa con phố đông đúc đang chống nạnh mắng xối xả một tên quan tham ô.

Nét vẽ tuy đơn giản nhưng khắc họa vô cùng sống động thần thái hung hãn, sắc bén của thiếu nữ đó.

Tôi nhìn kỹ gương mặt trong tranh, trong lòng thoáng qua một sự bất ngờ kinh ngạc.

Đó chính là tôi của ba năm trước.

Tiêu Lăng Ngự nhìn biểu cảm của tôi, lúc này mới chậm rãi cất giọng trầm thấp kể lại chuyện cũ:

“Ba năm trước, ta cải trang vi hành tuần tra các khu phố ở phía ngoại thành Kinh Bắc.”

“Đúng lúc chứng kiến cảnh tượng nàng đứng ra bảo vệ một đôi mẫu t.ử nghèo khổ đang bị đám thuộc hạ của quan phủ ức h.i.ế.p.”