CHƯƠNG 3: CHÀO THÍM NHỎ ĐI CHÁU TRAI!

Chuyện xảy ra ở Ngự uyển đêm qua đã truyền khắp kinh thành chỉ sau một đêm.

Tin đồn chia thành hai phe rõ rệt, lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.

Kẻ thì nói đại tiểu thư Lệnh gia ghen tuông độc ác, người lại bảo có ẩn tình phía sau.

Hoàng đế nổi giận lôi đình vì thể diện hoàng thất bỗng nhiên trở thành đề tài bàn tán cho dân chúng.

Ngay trong đêm, ông ra lệnh triệu tập một buổi thiết triều khẩn cấp vào sáng sớm hôm sau.

Điện Kim Loan buổi sớm ngập trong bầu không khí vô cùng nặng nề và ngột ngạt.

Tam hoàng t.ử Tiêu T.ử Hạo lúc này đang quỳ gối chính giữa đại điện rộng lớn.

Một cánh tay của hắn đã được quấn băng vải trắng xóa, gương mặt lộ rõ vẻ chật vật và oán hận.

Tôi đứng ở phía bên trái điện, tà áo triều phục phẳng phiu, sắc mặt không một chút gợn sóng.

Văn võ bá quan đứng ở hai bên đều cúi đầu im lặng, không một ai dám mở miệng trước.

Bọn họ đều hiểu rõ, buổi thiết triều hôm nay sẽ quyết định số phận hôn sự của hai nhà Lệnh – Hoàng thất.

Hoàng đế ngồi trên long tọa cao cao, sắc mặt âm trầm quét nhìn một lượt xuống phía dưới.

Ông đập mạnh tay xuống thành ghế, trầm giọng ra lệnh bắt đầu nghị sự.

Tiêu T.ử Hạo thấy Hoàng đế ra lệnh, liền lập tức chủ động dập đầu dâng tấu cáo buộc trước.

Hắn ôm cánh tay bị thương, giọng điệu vô cùng nghẹn ngào, chất chứa đầy sự uất ức giả tạo:

“Phụ hoàng! Lệnh Dung Hoàn lòng dạ độc ác, tính tình kiêu ngạo ngông cuồng, không xem ai ra gì.”

“Nàng ta cậy thế tướng phủ, nhiều lần ra tay hãm hại Dao Thanh, đêm qua còn đẩy nàng ấy xuống hồ nước lạnh.”

Hắn ngước lên nhìn Hoàng đế, dứt khoát đưa ra thỉnh cầu lớn nhất của mình từ đêm qua đến giờ:

“Nữ nhân như vậy sao có thể làm hoàng t.ử phi? Con xin phụ hoàng lập tức hủy bỏ bản hôn ước này!”

“Đồng thời, Dao Thanh có ơn cứu mạng con, con xin phụ hoàng ban chỉ cho phép con cưới nàng ấy vào phủ.”

Nghe thấy lời cầu xin của Tiêu T.ử Hạo, một số đại thần đứng trong điện bắt đầu nhíu mày lộ vẻ không đồng tình.

Có vị trưởng bối bước ra, lên tiếng phản đối: “Tam điện hạ, việc này chưa hề được điều tra rõ ràng đúng sai.”

“Người chỉ dựa vào lời nói một phía mà đòi hủy bỏ hôn ước do hoàng thượng ban chỉ, việc này quá mức nóng vội rồi.”

Hoàng đế ngồi trên cao vẫn không đưa ra kết luận ngay, ông quay sang nhìn thẳng vào người tôi.

Ông trầm giọng hỏi: “Lệnh Dung Hoàn, nàng có điều gì muốn biện giải trước triều đình không?”

Tôi thản nhiên đứng thẳng lưng, đối diện với ánh mắt của thiên t.ử, khẽ cúi đầu đáp ngắn gọn:

“Thần nữ không có gì để nói.”

Lời tôi vừa dứt, cả đại điện Kim Loan bỗng nhiên rơi vào một sự trầm tịch đến đáng kinh ngạc.

Bá quan văn võ còn chưa kịp hiểu vì sao tôi lại từ bỏ cơ hội thanh minh, thì từ bên ngoài vang lên tiếng hô lớn.

Tiếng của nội thị truyền tin mang theo nội lực thâm hậu, vang vọng khắp các ngõ ngách cung điện:

“Nhiếp Chính Vương giá lâm — !”

Bốn chữ này vừa thốt ra, toàn bộ bá quan hai bên đồng loạt xoay người, vội vàng cúi đầu cung kính.

Ngay cả Hoàng đế đang ngồi trên long tọa cũng vô thức ngồi thẳng lưng lên, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc.

Từ phía cửa điện rực rỡ ánh bình minh, Tiêu Lăng Ngự thong thả bước từng bước vào bên trong.

Anh mặc một bộ hắc bào thêu kim long, khí thế lạnh lùng như băng giá, áp đảo toàn bộ không gian triều đình.

Mọi người ở hai bên tự động lùi lại nhường đường, không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

Tiêu T.ử Hạo đang quỳ giữa điện cũng vô thức cúi thấp đầu xuống, toàn thân căng thẳng kịch liệt.

Từng bước chân của Tiêu Lăng Ngự giẫm trên nền đá hoa cương phát ra âm thanh trầm đục, đầy uy lực.

Sự xuất hiện của anh khiến bầu không khí trong điện Kim Loan lập tức thay đổi hoàn toàn, ngột ngạt đến ngộp thở.

Tiêu T.ử Hạo thấy Tiêu Lăng Ngự bước tới bên cạnh, liền nén đau đớn, vội vàng bước lên định hành lễ.

Nhìn thấy chú ruột, hắn giống như tìm được chỗ dựa, nóng nảy muốn lên tiếng cáo trạng tôi thêm lần nữa.

Thế nhưng vì quá nôn nóng, hắn vô tình bước chệch chân, chắn ngay trước lối đi của vị hoàng thúc quyền lực.

Tiêu Lăng Ngự hoàn toàn không dừng lại, gương mặt không một chút cảm xúc, cũng chẳng thèm nhìn hắn.

Anh chỉ khẽ vung tay áo hắc bào một cái nhẹ nhàng nhưng mang theo một luồng kình lực vô hình cực mạnh.

“Bịch!”

Tiêu T.ử Hạo không kịp đề phòng, cả cơ thể lảo đảo rồi ngã nhào ra nền đá lạnh ngắt, vô cùng chật vật.

Cả đại điện Kim Loan trong nháy mắt im phăng phắc, đến một tiếng thở mạnh cũng không ai dám phát ra.

Tiêu Lăng Ngự thong thả rút khăn lụa trắng ra lau sạch từng ngón tay, giọng điệu vô cùng bình thản vang lên:

“Đứng chắn đường trưởng bối ngay giữa triều đình, ai dạy ngươi lễ nghi phép tắc này?”

Tiêu T.ử Hạo bò dậy, mặt mũi đỏ bừng lên vì xấu hổ và nhục nhã trước mặt văn võ bá quan.

Nhưng đối diện với Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, hắn chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng, không dám ho he cãi lại nửa lời.

Tiêu Lăng Ngự lau tay xong, liền thong thả tiến lên phía trước, chắp tay hành lễ theo đúng nghi thức với Hoàng đế.

Hoàng đế ngồi trên long tọa vội vàng đưa tay ra hiệu, giọng điệu vô cùng khách khí: “Hoàng thúc miễn lễ.”

Hai người đứng trước long tọa trao đổi với nhau vài câu ngắn gọn về tình hình quân vụ ở biên cương.

Sau vài câu xã giao, Hoàng đế nhìn Tiêu Lăng Ngự, trầm giọng hỏi vào thẳng chủ đề chính:

“Hoàng thúc đột ngột tham triều ngày hôm nay, chẳng lẽ là vì chuyện tranh chấp ở Ngự uyển tối qua mà đến?”

Tiêu Lăng Ngự đứng thẳng lưng, thần sắc thâm trầm, nhàn nhạt đáp lại hai từ:

“Một nửa.”

Câu trả lời lấp lửng này khiến cả triều đình bỗng nhiên ngạc nhiên, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang, hoài nghi.

Không một ai có thể hiểu được ẩn ý thật sự trong lời nói của vị Nhiếp Chính Vương phúc hắc này là gì.

Tiêu T.ử Hạo cũng ngước mắt lên nhìn, trong lòng dâng lên một dự cảm vô cùng bất an khôn xiết.

Tiêu Lăng Ngự khẽ xoay người, đưa mắt nhìn sang phía tôi đang đứng ở bên cạnh.

Ánh mắt anh rất bình tĩnh, thâm sâu như đầm nước lạnh, nhìn thẳng vào mắt tôi một cách công khai.

Tiêu Lăng Ngự không để mọi người phải đoán lâu, anh thong thả lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộ phù vàng ròng.

Cùng với đó là cuộn thánh chỉ ban thưởng quân công tích lũy nhiều năm qua ở miền biên viễn Kinh Bắc.

Anh đặt hai thứ đó lên khay gốm của thái giám dâng lên, rồi ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, cất giọng rõ ràng:

“Phụ hoàng, bổn vương nguyện ý dùng toàn bộ quân công hiển hách nhiều năm qua để đổi lấy một thỉnh cầu.”

“Cùng với sính lễ mười dặm hồng trang, bổn vương muốn chính thức cầu cưới đại tiểu thư Lệnh gia — Lệnh Dung Hoàn.”

Anh dừng lại một chút, dứt khoát tuyên bố: “Bổn vương muốn lập nàng làm Nhiếp Chính Vương phi duy nhất.”

Cả đại điện Kim Loan trong nháy mắt c.h.ế.t lặng hoàn toàn, tiếng hít khí lạnh vang lên đồng loạt từ phía bá quan.

Một vị đại thần thuộc phe cánh của Tam hoàng t.ử vội vàng bước ra, lớn tiếng lên tiếng phản đối:

“Vương gia! Chuyện này không hợp lễ nghi! Lệnh đại tiểu thư vốn dĩ đã có hôn ước với Tam điện hạ từ trước!”

Tiêu Lăng Ngự quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao quét qua người vị đại thần đó, nhàn nhạt đáp:

“Hôn ước chưa thành thân, hai bên chưa hề bái đường thành thân, có gì mà không thể hủy bỏ?”

Lời nói ngang tàng, đầy quyền uy của anh khiến vị đại thần kia lập tức cứng họng, không một ai dám ho he phản bác thêm nửa chữ.

Hoàng đế ngồi trên long tọa khẽ vuốt cằm, ông thừa hiểu địa vị của Nhiếp Chính Vương lớn đến mức nào.

Hơn nữa, chính Tiêu T.ử Hạo là kẻ đòi hủy hôn ước trước, chuyện này hoàn toàn có thể dàn xếp ổn thỏa.

Hoàng đế quay sang nhìn tôi, trầm giọng hỏi trước mặt triều đình: “Lệnh Dung Hoàn, ý con thế nào về việc này?”

Tôi đứng yên tại vị trí của mình, hoàn toàn phớt lờ gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận của Tiêu T.ử Hạo.

Tôi không thèm nhìn hắn lấy một cái, mà dời thẳng ánh mắt sang đối diện với Tiêu Lăng Ngự.

Nhìn thấy sự kiên định và nét nuông chiều kín đáo trong mắt anh, tôi khẽ cong môi, quỳ xuống hành lễ:

“Thần nữ nguyện ý lĩnh chỉ.”

Tiêu T.ử Hạo đứng bên cạnh nghe xong liền biến sắc kịch liệt, gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.

Hắn điên cuồng gào lên, muốn bước lên để ngăn cản: “Phụ hoàng! Không được! Nàng ta là...”

Nhưng Hoàng đế đã không cho hắn cơ hội nói tiếp, ông vung tay áo, dứt khoát tuyên chỉ ban ra:

“Tam hoàng t.ử đức hạnh có sai sót, từ hôm nay hủy bỏ hôn ước cũ giữa hắn và Lệnh gia.”

“Ban chỉ tứ hôn cho Nhiếp Chính Vương Tiêu Lăng Ngự và Lệnh Dung Hoàn, hôn sự chính thức thành lập!”

Sau khi Hoàng đế tuyên chỉ ban hôn, bá quan văn võ hai bên liền vội vàng đồng loạt quỳ sụp xuống đất lĩnh chỉ.

Thế cục triều đình thay đổi, tôi đã chính thức trở thành vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Nhiếp Chính Vương.

Tiêu Lăng Ngự thong thả bước lại gần bên cạnh tôi, thân hình cao lớn của anh che khuất tầm mắt của người khác.

Anh cúi người xuống, ghé sát tai tôi, cất giọng nói rất nhỏ, âm thanh trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“Ba năm nay, ở biên cương Kinh Bắc, ta vẫn luôn âm thầm điều tra vài chuyện cũ liên quan đến nàng.”

Tôi khẽ chớp mắt, trong lòng thoáng qua một sự ngạc nhiên nhưng gương mặt vẫn duy trì vẻ thản nhiên.

Tiêu Lăng Ngự nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt thâm trầm đầy sát khí:

“Có người đã nợ nàng một mạng, nợ nàng một ân tình lớn, sau này ta sẽ cùng nàng đòi lại toàn bộ không thiếu một xu.”

Tôi nhìn anh, biết anh đang nhắc đến bí mật về ân nhân cứu mạng năm xưa, liền không hỏi thêm điều gì.

Tôi khẽ gật đầu một cái, xem như đã tiếp nhận lời hứa hẹn đầy trọng lượng này của vị phu quân tương lai.

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười vô cùng dung túng, rồi đứng thẳng người dậy trước sự chứng kiến của bá quan.

Tiêu T.ử Hạo quỳ ở một góc bên cạnh, cả cơ thể hắn hoàn toàn c.h.ế.t lặng như một bức tượng đá không còn tri giác.

Hắn trố mắt nhìn cuộn thánh chỉ màu vàng ròng vừa được thái giám giao vào tay tôi, đầu óc trống rỗng.

Hắn chưa từng nghĩ bản thân sẽ mất đi Lệnh Dung Hoàn và thế lực của Lệnh gia một cách nhanh ch.óng đến như vậy.

Ngay khi hôn ước mới vừa được định đoạt, bá quan văn võ trong điện liền đồng loạt thay đổi thái độ quay xe.

Bọn họ vây quanh Tiêu Lăng Ngự và tôi, liên tục thốt ra những lời chúc tụng hoa mỹ, nịnh bợ lộ liễu.

Không còn một ai đứng về phía Tam hoàng t.ử, cũng chẳng có ai thèm bố thí cho hắn một ánh mắt thương hại.

Tiêu T.ử Hạo nhìn quanh một lượt, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn nếm trải cảm giác bị cô lập hoàn toàn.

Hắn nhận ra, từ ngày hôm nay trở đi, bản thân hắn đã chính thức trở thành trò cười lớn nhất cho cả kinh thành hóng hớt.

Sự kiêu ngạo của một hoàng t.ử bị giẫm đạp không thương tiếc, hai tay hắn nắm c.h.ặ.t thành quyền, run lên bần bật vì nhục nhã.

Tôi cầm chắc cuộn thánh chỉ tứ hôn trong tay, sau đó thong thả xoay người lại.

Tôi bước từng bước khoan thai, đi đến đứng định vị ngay trước mặt Tiêu T.ử Hạo đang t.h.ả.m hại dưới đất.

Gương mặt tôi nở một nụ cười vô cùng dịu dàng, thanh khiết, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đẹp đẽ.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đang đỏ ngầu vì uất hận của hắn, chậm rãi cất giọng nói rõ ràng từng chữ:

“Tam điện hạ, chúc mừng ngài.”

“Vị hoàng t.ử phi chính thất trắc phi của ngài cũng đã chọn xong rồi, ngài mau ch.óng lui xuống đi.”

Tôi dừng lại một chút, nụ cười trên môi càng thêm phần chế giễu khinh bỉ, cười như không cười nói tiếp:

“Ngài đứng ở đây mãi làm gì, đừng làm lỡ dở đại lễ sắc phong vị thế mới của...”

“Thím thập nhất của chàng.”

Cả đại điện Kim Loan rộng lớn bỗng nhiên im lặng một nhịp trước câu nói hiểm độc của tôi.