Tôi nhìn Cố Dao Thanh đang uống nước ừng ực dưới kia, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn đám đông đang đờ đẫn xung quanh.
Tôi cất giọng rõ ràng, thanh âm truyền khắp ngự uyển:
"Nãy là ngươi tự diễn, tự ngã xuống hồ để vu oan cho ta."
"Lúc đó ta đứng cách ngươi ba bước, tay còn chưa chạm vào vạt áo của ngươi."
Tôi dừng lại một chút, khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ chế giễu khinh bỉ:
"Nhưng lần này... mọi người nhìn cho kỹ, là ta đạp thật."
"Lệnh Dung Hoàn ta từ nhỏ đến lớn ghét nhất là việc phải chịu tiếng oan uổng từ kẻ khác."
"Đã mang tiếng ác ghen tuông hại người, thì ta cũng nên làm cho đáng, làm cho thật, nếu không thì chẳng phải là lỗ vốn lắm sao?"
Câu nói ngạo nghễ, dứt khoát của tôi vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.
Đám đông quần chúng đứng xung quanh nghe xong liền đồng loạt c.h.ế.t lặng, không một ai biết nên phản ứng thế nào.
Có vị công t.ử hóng hớt nghe vậy thì hít sâu một hơi lạnh, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ bàng hoàng.
Vài vị thiên kim tiểu thư lúc nãy mắng tôi hăng hái nhất, bây giờ lại bắt đầu nhìn Cố Dao Thanh dưới hồ bằng ánh mắt có phần khác đi.
Họ đột nhiên nhận ra, phong cách ra tay thật sự của tôi dứt khoát như vậy, hoàn toàn khác hẳn màn ngã nhẹ nhàng đầy kỹ xảo lúc đầu của Cố Dao Thanh.
“Dao Thanh! Mau cứu người!” Tiêu T.ử Hạo gầm lên, giọng nói đã hoàn toàn lạc đi vì tức giận.
Mấy tên thái giám vừa mới leo lên bờ còn chưa kịp ráo nước, lại phải c.ắ.n răng nhảy ùm xuống hồ lần thứ hai để vớt người.
Cảnh tượng bên bờ hồ một lần nữa rơi vào hỗn loạn, nhưng lần này, trong đám đông quần chúng đã bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to với hướng đi hoàn toàn khác trước.
Một vị đại thần đứng phía sau khẽ lay tay đồng liêu, thấp giọng nói: "Này, ngươi nhìn xem, cú đạp vừa rồi của Lệnh đại tiểu thư mạnh mẽ như vậy."
"Nếu lúc đầu nàng ấy thật sự đẩy Cố cô nương, thì sao bây giờ còn phải tức giận ra tay đạp lần nữa trước mặt chúng ta?"
Một vị phu nhân khác cũng gật gù nghi ngờ: "Đúng thế, nhìn tư thế ngã vừa rồi khác hẳn lần trước. Lần trước chén trà rơi trước rồi người mới ngã sau, giống như cố tình chọn góc vậy."
"Chẳng lẽ lúc đầu là Cố cô nương tự mình diễn trò để vu oan thật sao?"
Những tiếng bàn tán truyền vào tai Cố Dao Thanh vừa được kéo lên bờ, khiến sắc mặt đang trắng bệch của cô ta thoáng cứng đờ lại.
Cô ta run rẩy quấn chăn, răng đập vào nhau lập cập, ánh mắt lóe lên sự hoảng hốt vì nhận ra kế hoạch của mình đã bị hành động điên rồ của tôi làm cho chệch hướng.
Tiêu T.ử Hạo ôm lấy cô ta, nghe thấy tiếng xì xào xung quanh liền nổi trận lôi đình, nhưng hắn không biết phải phản bác thế nào, càng thêm điên cuồng.
Tiêu T.ử Hạo quay phắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, hắn vẫn không chịu chấp nhận sự thật này.
Hắn cho rằng hành động của tôi là sự khiêu khích trắng trợn đối với uy nghiêm của một hoàng t.ử như hắn.
Hắn ôm c.h.ặ.t Cố Dao Thanh, lớn tiếng quát: "Lệnh Dung Hoàn, nàng quá kiêu ngạo rồi! Nàng tưởng có Lệnh gia chống lưng thì có thể đổi trắng thay đen, muốn làm gì thì làm sao?"
"Nàng hành hung người khác trước mặt ta, coi thường hoàng gia, ta tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho loại ác phụ như nàng!"
Tôi nhìn hắn đứng đó gào thét như một con thú dữ, chỉ thấy vô cùng nực cười và rẻ tiền.
Tôi tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng đối diện với hắn, thản nhiên lên tiếng:
"Tam điện hạ, ngài không cần ở đây hét lớn làm gì. Ta nói rồi, ta không cần người khác phải tin ta."
"Người tin nàng ấy là đủ rồi. Đầu óc ngài sinh ra chỉ để làm cảnh, nàng ấy nói gì ngài tin nấy, ta giải thích với ngài chẳng phải là lãng phí nước bọt sao?"
Tôi nhún vai, giọng điệu đầy vẻ bất cần: "Ngài muốn nghĩ ta độc ác cũng được, muốn nghĩ ta tàn nhẫn cũng xong, tùy ngài."
Tiêu T.ử Hạo nghe xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, mặt đỏ gay vì tức giận trước thái độ ngạo nghễ của tôi. Hắn chưa từng thấy nữ nhân nào bị hoàng t.ử trách phạt mà còn dám kiêu căng, bật lại gắt đến như vậy.
Sự kiêu ngạo của hắn bị tôi giẫm đạp không thương tiếc trước mặt bá quan, không khí giữa hai người căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, sắp sửa đứt đoạn.
Tiêu T.ử Hạo hoàn toàn mất đi lý trí, ngũ quan trên gương mặt hắn vặn vẹo vì phẫn nộ cực độ.
Hắn gầm lên một tiếng tức tối: "Đồ khốn! Hôm nay ta phải thay phụ thân nàng dạy dỗ lại loại nữ nhân ngông cuồng này!"
Nói đoạn, hắn đột ngột giơ cao một cánh tay lên, năm ngón tay xòe ra, dùng hết sức bình sinh định tát thẳng vào mặt tôi một cái thật mạnh.
Cú tát mang theo kình phong vù vù, tàn nhẫn và nhanh như chớp lao về phía gò má tôi.
Đám đông quần chúng nhìn thấy cảnh tượng này liền đồng loạt kinh hãi kêu lên, vài vị tiểu thư vội vàng che mắt lại không dám nhìn tiếp.
"Điện hạ, không nên!" Có người trong đám đông muốn lao ra ngăn cản, nhưng khoảng cách quá xa, hoàn toàn đã quá muộn.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn bàn tay đang lao tới của hắn, đôi mắt không hề chớp lấy một cái, cũng không có ý định né tránh hay lùi lại.
Ánh mắt tôi bình tĩnh đến đáng sợ, nhìn hắn như nhìn một kẻ hề nhảy nhót, trong lòng không một chút sợ hãi.
Bàn tay của Tiêu T.ử Hạo lao xuống vun v.út, mang theo sự tàn nhẫn và phẫn nộ đỉnh điểm của tra nam.
Khoảnh khắc ấy kéo dài như một thế kỷ, bàn tay hắn chỉ còn cách mặt tôi đúng một gang tay ngắn ngủi, kình phong đã làm bay vài lọn tóc bên tai tôi.
Đúng lúc bàn tay hung hãn của Tiêu T.ử Hạo sắp sửa chạm vào làn da của tôi.
Từ trong bóng tối, một bàn tay khác đột ngột xuất hiện như quỷ mị, xé rách không khí lao ra, chuẩn xác bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay của hắn.
Bàn tay đó thon dài, mạnh mẽ, bên ngoài mang một chiếc bao tay da hắc kim thêu chỉ vàng vô cùng tinh xảo.
“Rắc!”
Một tiếng động gãy xương khô khốc, giòn giã đột ngột vang lên rõ mồn một giữa không gian im lặng của ngự uyển.
Cổ tay của Tiêu T.ử Hạo lập tức bị bẻ gãy gập sang một bên theo một góc độ vô cùng kinh dị ngay giữa không trung.
“A...!!!”
Tiêu T.ử Hạo đau đớn tột cùng, lập tức phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết, vang vọng khắp cả bầu trời đêm hoàng cung.
Người bí ẩn kia khẽ hừ lạnh một tiếng, vung tay hất mạnh một cái, trực tiếp ném bay Tiêu T.ử Hạo lùi lại mấy bước, ngã nhào ra đất như một bao tải rách.
Từ đầu đến cuối, người đàn ông xuất hiện này không nói một lời nào, chỉ thong thả bước lên, đứng chắn ngay trước mặt tôi.
Không một ai trong ngự uyển có thể nhìn rõ gương mặt hay dung mạo của anh dưới lớp hắc y thâm trầm kia.
Nhưng khí thế lạnh lùng, tàn nhẫn ngút trời toát ra từ người anh lập tức khiến toàn bộ ngự uyển rơi vào trạng thái lặng ngắt như tờ, không một ai dám ho he.
Ngay cả Tiêu T.ử Hạo đang ôm cổ tay gãy lăn lộn dưới đất cũng vô thức nín bặt tiếng khóc, không dám mở miệng mắng c.h.ử.i thêm nửa lời.
Người đàn ông đứng chắn trước mặt Lệnh Dung Hoàn.
Không ai nhìn rõ dung mạo.
Chỉ có một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Muốn động đến nàng..."
"Ngươi hỏi bổn vương trước chưa?"