Ta chắp tay sau lưng, đứng nhìn hắn sặc sụa mà đắc ý vô cùng: 

"Thấy chưa? Sức mạnh tàng hình kết hợp với nội công của ta đã phát ra một luồng hàn khí vô hình, khiến tên Diêm Vương này trúng gió độc rồi sặc nước bọt, hắn hoàn toàn không biết ta đang đứng sờ sờ ngay trước mặt hắn, kế hoạch quá hoàn hảo!"

Với nụ cười đắc thắng của kẻ mạnh, ta thong thả vòng ra phía sau lưng Tiêu Lãnh Cảnh, vươn cánh tay ngọc ngà, lén lút dốc cạn lọ t.h.u.ố.c Nhất Túy Thiên Thu vào trong ấm trà ngọc bích của hắn.

 Sau khi chút cạn giọt cuối cùng, ta lùi lại ba bước, khoanh tay đứng chờ đợi một màn trình diễn đi vào lòng đất của vị Nhiếp Chính Vương khét tiếng.

Tiêu Lãnh Cảnh vẫn ngồi đó, tay cầm cuốn sách, nhưng ánh mắt hắn lại chẳng hề đặt lên những con chữ. 

Ta thấy yết hầu hắn trượt lên trượt xuống liên tục, hơi thở dường như cũng nặng nề hơn: 

"Thấy chưa? Thuốc chưa uống mà sắc khí vô hình của ta đã ép hắn đến mức nghẹt thở rồi, Huyết Hổ quả nhiên là đỉnh ch.óp của giới sát thủ!"

Ta thầm đắc ý, lén lút vận nội công, hắt một luồng gió nhẹ đẩy chén trà về phía trước mặt hắn, kết hợp với âm thanh thì thầm ma quái mà ta học được từ mấy bà đồng dưới chân núi:

"Uống đi... uống đi cho mát dạ, uống xong ngủ một giấc ngàn thu..."

Tiêu Lãnh Cảnh khẽ rủ mắt nhìn chén trà tỏa hương thanh nhã.

 Hắn ngước lên, ánh mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn thẳng vào vị trí ta đang đứng, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười cực kỳ tà mị.

Hắn biết thừa trong trà có gia vị ta vừa bỏ vào. 

Mùi vị lạ lùng thế kia, sao qua mặt được một kẻ ăn xương nằm gió, bị hạ độc như cơm bữa như hắn? 

Nhưng hắn lại muốn xem con thỏ ngốc mặc bộ giáp tàng hình thiếu vải trầm trọng này rốt cuộc định dở trò mèo gì?

Hơn nữa, cổ họng hắn lúc này thực sự rất khô khốc. 

Cảnh tượng lấp ló ban nãy quả thực có sức sát thương mạnh hơn bất kỳ loại ám khí nào. Hắn ngửa cổ một hơi cạn sạch chén trà ngọc bích.

Ta sướng đến rơn cả người: "Thành công rồi!"

Ta bắt đầu lẩm nhẩm đếm ngược trong đầu, nhịp chân gõ cuồng cộp: "Ba... hai... một... gục!"

Nhưng Tiêu Lãnh Cảnh không gục. 

Hắn vẫn ngồi chiễm chệ trên ghế, chỉ là cuốn sách trên tay hắn đã bị vò nát đến nhăn nhúm. 

Đôi mắt đen láy thường ngày phẳng lặng như mặt hồ tĩnh mịch, giờ đây vằn lên những tia m.á.u đỏ rực. 

Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, nặng nề, phả ra từng luồng khí nóng hổi. 

Làn da tái nhợt của hắn lúc này ửng đỏ một cách bất thường, những giọt mồ hôi li ti rịn ra trên vầng trán cao rộng, trượt dọc xuống thái dương, làm ướt đẫm cổ áo cẩm bào.

Ta bắt đầu thấy có gì đó sai sai:

 "Ủa, sư phụ bảo Nhất Túy Thiên Thu là t.h.u.ố.c cực mạnh cơ mà, một giọt ngủ ba ngày, thế này là thế nào? Chẳng lẽ uống vào phải khởi động gân cốt cho nóng máy rồi mới ngủ?"

Ngay lúc ta đang đứng ngẩn tò te, Tiêu Lãnh Cảnh đột ngột đứng phật dậy, chiếc ghế bị lực đạo của hắn hất văng ra sau, đổ sầm xuống đất. 

Hắn sải bước dài, mang theo một luồng nhiệt khí hừng hực tiến thẳng về phía ta. Ánh mắt hắn lúc này không còn là vẻ trào phúng lạnh nhạt nữa, mà là ánh mắt của một con dã thú đang bị bỏ đói nhốt trong l.ồ.ng sắt, vừa nhìn thấy con mồi béo ngậy, ánh mắt muốn nuốt chừng người khác.

"Khương — Lạc — Sơ!" 

Giọng hắn khàn đặc gằn từng chữ tựa như đang nghiến răng kenh két, 

 "Ngươi cho bản vương uống cái quỷ gì vậy?"

Ta giật b.ắ.n mình, hoảng sợ lùi lại: 

"C.h.ế.t mồ, hắn gọi tên ta, hắn nhìn thấy ta! Cái áo giáp tàng hình c.h.ế.t tiệt này hết tác dụng rồi sao?"

Ta lúng túng lùi đến mức lưng đập cái rầm vào cây cột, không còn đường lùi nữa. 

Hai tay ta run lẩy bẩy, vội vàng lôi cái lọ t.h.u.ố.c rỗng từ trong ống tay áo ra, nheo mắt nhìn thật kỹ dưới ánh trăng. 

Ánh sáng lờ mờ soi tỏ nhãn mác của lọ t.h.u.ố.c. Bên dưới chữ to đùng "Nhất Túy Thiên Thu" là một dòng chữ nhỏ xíu nhỏ bằng con kiến viết bằng nét chữ nguệch ngoạc vô liêm sỉ của lão sư phụ:

"Tên giang hồ cực phẩm: Hợp Hoan Tán — đệ nhất xuân d.ư.ợ.c! Dùng một giọt sục hỏa đốt người, dùng cả lọ, nếu trong vòng một ngày một đêm không giải độc sẽ bạo thể mà vong. Khuyến cáo: Hàng quá hạn sử dụng, cẩn thận kẻo tác dụng phụ!"

Ta đứng hình mất năm giây, sét đ.á.n.h ngang tai, não bộ ta đình công toàn tập:

 "Trời ơi sư phụ! Lão già l.ừ.a đ.ả.o nhà ông, ông bán t.h.u.ố.c dỏm thì thôi đi, đằng này đưa t.h.u.ố.c mê lại nhầm sang xuân d.ư.ợ.c! Ông muốn đồ đệ của ông đi ám sát hay đi bồi ngủ vậy? Quả này thì toang... toang thật rồi!"

Ta ngước mắt lên, Tiêu Lãnh Cảnh đã ép sát vào người ta.

 Khoảng cách giữa hai chúng ta lúc này chưa tới nửa tấc, hơi nóng hầm hập từ thân thể hắn phả thẳng vào mặt ta, mang theo mùi long diên hương xen lẫn một cỗ d.ụ.c vọng nguyên thủy đến đáng sợ.

Hai tay hắn chống mạnh lên cây cột đình, khóa c.h.ặ.t ta vào giữa l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn.

 Ánh mắt hắn quét dọc từ trên xuống dưới bộ huyễn ảnh sa mỏng tang hở hang mà ta đang mặc:

"Mặc thành thế này, lại còn hạ loại độc d.ư.ợ.c dơ bẩn này..."

Hắn cười khẩy, nhưng tiếng cười lại khàn đục, ngập tràn sự nguy hiểm,

 "Sát thủ các các nàng dạo này dùng mỹ nhân kế để ám sát sao hả?"

Mặt ta đỏ bừng. 

Ta cuối cùng cũng hiểu ra vì sao ban nãy tên Yến Tùy lại ôm mặt bỏ chạy thục mạng — hóa ra không phải ta tàng hình, mà là ta đang mặc đồ lót chạy lung tung quanh phủ!

Nhục nhã! Nỗi nhục này làm sao gột rửa đây?

Ta lắp bắp, xua tay loạn xạ trước n.g.ự.c:

"Hiểu... hiểu lầm! Là lỗi kỹ thuật! Bọn ta làm việc rất chuyên nghiệp, tuyệt đối không dùng chiêu trò hèn hạ này! Ngài... ngài cứ từ từ nhịn một lát, ta đi gọi vài vị nha hoàn xinh đẹp tới giải độc cho ngài ngay đây!"

Ta vừa định lách người chui qua cánh tay hắn để tẩu thoát thì một bàn tay to lớn nóng rực đã siết c.h.ặ.t lấy eo ta, kéo giật ta áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc đang phập phồng dữ dội của hắn.

"Không cần..."

Hơi thở của hắn phả vào bên tai ta, làm ta tê dại cả nửa bán cầu não:

"Thuốc do nàng hạ, ngọn lửa do nàng châm, giờ nàng định phủi tay bỏ chạy sao?"

Chương 6 - Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia