"Đâu có dễ thế, Huyết Hổ cô nương!"

Hắn nhấc bổng ta lên như nhấc một con gà con, đôi mắt đỏ ngầu của hắn khóa c.h.ặ.t lấy ta.

 Bên trong đó không chỉ có sự thiêu đốt của xuân d.ư.ợ.c mà dường như còn có một loại khao khát cố chấp đã bị đè nén từ rất lâu.

Ta sợ hãi nhắm tịt mắt lại: "Xong rồi, đời thiếu nữ của đệ nhất sát thủ coi như chấm hết!"

Nhưng ngay lúc đó, ta ti hí mắt nhìn trộm hắn. 

Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt của Tiêu Lãnh Cảnh thực sự đẹp đến mức kinh tâm động phách. 

Sống mũi cao v.út, đường nét góc cạnh tuấn mỹ, mồ hôi rịn ra trên trán khiến hắn tăng thêm mấy phần mị hoặc hoang dã.

 Yết hầu hắn trượt lên trượt xuống, cẩm bào đen xộc xệch lộ ra vòng n.g.ự.c rắn giỏi.

Nội tâm đột ngột quay xe cái két: 

“Khoan đã, tại sao mình phải sợ? ”

"Nhìn xem hắn đẹp trai nhường này, dáng chuẩn nhường này, lại là vương gia giàu nứt đố đổ vách, tiền xài ba đời không hết, so với cái đám thảo khấu ngoài giang hồ mấy năm không tắm thì đây quả thực là một món cực phẩm!"

Nghĩ thông suốt vấn đề, lòng dũng cảm của Huyết Hổ ta lại trỗi dậy một cách vô cùng tà môn. Ta ngừng vùng vẫy, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn hắn. 

Ta vươn hai cánh tay ngọc ngà vòng qua cổ hắn, nhón chân lên, nở một nụ cười mà ta cho là tà mị và quyến rũ nhất:

"Vương gia nói đúng, sát thủ dám làm dám chịu. Nếu ngài đã khó chịu như vậy, ta đành ủy khuất bản thân, tự mình đền tội giải độc cho ngài."

Tiêu Lãnh Cảnh đang bừng bừng d.ụ.c hỏa, chuẩn bị dùng sức ép buộc con thỏ ngốc này, bỗng nhiên bị câu nói của ta làm cho cứng đờ. 

Hắn nhìn ta chằm chằm, dường như không dám tin vào tai mình — con thỏ này đang chủ động dâng mỡ đến miệng mèo!

Thấy hắn ngây người, ta tưởng hắn chê ta thiếu kinh nghiệm. 

Ta bèn học theo mấy đoạn trích trong thoại bản rẻ tiền mua ở chợ, kiễng chân lên hôn cái chụt một tiếng rõ to vào cằm hắn, rồi dùng tay sờ soạng lôi kéo vạt áo n.g.ự.c của hắn một cách vô cùng thô lỗ:

"Ngài đừng sợ, ta tuy chưa thực hành bao giờ, nhưng học lý thuyết qua sách vở cũng phong phú lắm, nhất định sẽ phục vụ ngài chu đáo!"

Tiêu Lãnh Cảnh sững sờ mất đúng ba giây, sau đó l.ồ.ng n.g.ự.c hắn rung lên, hắn bật cười — một điệu cười khàn khàn trầm thấp, ngập tràn sự sủng nịnh vô bờ bến và sự bất lực đến buồn cười trước sự ngốc nghếch đáng yêu của ta.

"Được!"

Giọng hắn khàn đi vì nhẫn nhịn đã đến giới hạn, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước:

"Vậy bản vương mạn phép để sát thủ cô nương phục vụ vậy."

Nói xong, hắn không để ta kịp phản ứng, trực tiếp bế bổng ta lên, sải bước dài mang ta xông thẳng vào tẩm điện. 

Cửa điện đóng lại cái rầm, bức màn gấm đỏ thẫm được thả xuống, che khuất ánh trăng bên ngoài. Bóng hai người in trên song cửa sổ giấy, bên trong truyền ra những âm thanh cực kỳ hỗn loạn:

"Á! Ngài làm gì vậy? Đứt cái dây áo tàng hình của ta rồi, đồ đắt lắm đó!"

"Ngốc nghếch, há miệng ra."

"Khoan, khoan... đau! Sao bảo thăng thiên êm ái lắm cơ mà, sư phụ lừa ta! Oa oa oa, ta không giải độc nữa đâu, ta muốn đi ngủ..."

Tiếng khóc la oai oái của ta dần dần bị nuốt chửng bởi những nụ hôn bá đạo và cuồng nhiệt. 

Đèn nến trong phòng phụt tắt, bóng đêm che giấu đi một đêm xuân kiều diễm nhưng cũng không kém phần gà bay ch.ó sủa.

Và ở trên nóc nhà cách đó mười trượng, Yến Tùy bịt tai nhắm mắt, cắm cúi viết vào cuốn sổ tay bát quái: 

"Ngày... tháng... năm, vương gia cuối cùng cũng bị nữ thích khách ngốc nghếch kia ăn sạch sẽ, vương phủ sắp có hỉ rồi!"

Sáng hôm sau ta tỉnh dậy, toàn thân đau nhức hệt như bị một bầy trâu rừng giẫm đạp qua lại ba ngày ba đêm. 

Khắp người ta dã rời, xương cốt kêu răng rắc, ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng thấy hao tổn nguyên khí.

Ta lờ mờ mở mắt, đập vào mặt là vòm trần nhà điêu khắc tinh xảo. Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ: áo giáp tàng hình, độc d.ư.ợ.c, xuân d.ư.ợ.c và màn lấy thân giải độc gà bay ch.ó sủa!

Ta giật mình thon thót, cúi xuống nhìn bản thân đang bị quấn c.h.ặ.t trong lớp chăn gấm thượng hạng: 

“C.h.ế.t mồ, Huyết Hổ ta vậy mà thật sự đã ăn sạch sẽ vị Diêm Vương khuynh đảo thiên hạ này rồi! ”

"Dù là hắn dụ dỗ, nhưng xét theo hiện trường thì ta giống tội phạm cưỡng bức hơn, nếu để hắn tỉnh dậy tóm được ta, chắc chắn hắn sẽ lột da ta làm trống mất!"

Chiến lược hiện tại: Tẩu vi thượng sách!

Ta nín thở rón rén nhấc từng ngón tay, định lén lút ôm đống quần áo rách nát bỏ trốn.

 Thế nhưng, chân ta chưa kịp chạm đất, một cánh tay săn chắc cường tráng đã vươn ra từ phía sau, vòng qua eo ta siết c.h.ặ.t lại.

 Một lực đạo không thể chối từ kéo giật, ta ngã ngửa lại vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp rắn giỏi của nam nhân.

"Ăn sạch sẽ bản vương rồi, giờ nàng định quỵt nợ sao?"

Giọng nói trầm khàn mang theo vài phần lười biếng và ngái ngủ vang lên sát bên tai ta.

Ta cứng đờ người nuốt nước bọt cái ực, quay đầu lại. T

iêu Lãnh Cảnh đang chống nửa người lên gối, mái tóc đen nhánh xõa tung đầy mị hoặc. 

Hắn chỉ khoác hờ một chiếc áo lụa trắng, lộ ra vòng n.g.ự.c săn chắc với vài vết cào cấu mờ mờ do chính tay ta để lại đêm qua. Nhìn hắn lúc này, mười phần thì có chín phần là yêu nghịch quyến rũ, một phần còn lại là sự nguy hiểm c.h.ế.t người.

Ta nào dám quỵt nợ, lắp bắp cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt đến mức nhăn nhúm cả mặt:

"Chẳng qua ta thấy trời đã sáng, muốn đi đun cho vương gia ấm nước pha trà bồi bổ..."

"Khỏi cần."

Tiêu Lãnh Cảnh hừ lạnh một tiếng, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy tính toán. 

Hắn vươn tay nhéo nhẹ cái má lúm đồng tiền đang cứng đờ của ta:

"Chúng ta tính toán một chút. Bản vương đường đường là Nhiếp Chính Vương Đại Uyên vạn kim chi thể, giữ mình trong sạch hai mươi lăm năm, nay lại bị một nữ thích khách đè ra cường bạo.

 Nàng nói xem, tổn thất tinh thần và thể xác này quy ra bạc trắng thì giá bao nhiêu?"

Ta trợn ngược mắt: 

"Cái gì mà cường bạo? Rõ ràng đêm qua lúc sau, hắn mới là kẻ chủ động lật ngược thế cờ cơ mà!" 

Tên Diêm Vương này quả nhiên giỏi đổi trắng thay đen, ăn vạ chuyên nghiệp!

"Vương gia, ta làm gì có tiền?"

Ta mót m.á.u moi từ trong túi áo lót ra được đúng hai đồng xu rỉ sét:

"Cả gia tài của ta chỉ có bấy nhiêu, hay là ngài coi như ta là một cơn gió thoảng qua đời ngài, ngài quên ta đi có được không?"

"Quên?"

Tiêu Lãnh Cảnh nheo mắt nguy hiểm, siết c.h.ặ.t vòng eo ta, 

"Đã không có tiền bồi thường, vậy thì lấy thân gán nợ đi."

Ta ngơ ngác: "Lấy thân gán nợ... là bắt ta làm nô tỳ quét rác sao?"

Tiêu Lãnh Cảnh thở hắt ra, đưa tay b.úng nhẹ lên trán ta, ánh mắt tràn ngập sự bất lực xen lẫn cưng chiều:

"Là làm vương phi của ta. Cả đời này ở lại vương phủ, ta bao ăn ba bữa, kho vàng kho bạc tùy nàng lấy. Thế nào?"

Nghe đến "bao ăn ba bữa" và "kho vàng kho bạc", hai mắt ta lập tức sáng rực.

 Cái gì mà giang hồ hiểm ác? Cái gì mà đệ nhất sát thủ? Sĩ diện làm sao mài ra mà ăn được? 

Đằng nào cũng đã nhúng chàm rồi, bám được cái đùi to thế này, nửa đời sau của Khương Lạc Sơ ta coi như bước lên đỉnh vinh quang, phú quý ngập mặt!

"Thành giao!"

Ta vỗ tay cái đét, không một chút liêm sỉ ôm chầm lấy cổ hắn, hôn cái chụt lên má hắn:

"Từ nay ta chính là người của vương gia! Ngài cấm được nuốt lời, cắt giảm khẩu phần ăn của ta đấy nhé!"

Tiêu Lãnh Cảnh bật cười sảng khoái, vòng tay hắn ôm trọn lấy thân ảnh nhỏ bé của ta.

 Trong đáy mắt sâu thẳm của vị quyền thần m.á.u lạnh ấy, lần đầu tiên người ta thấy ngập tràn mùa xuân ấm áp.

Ba ngày sau, hoàng cung mở tiệc lớn thết đãi công thần.

Chương 7 - Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia