Với tư cách là tân Nhiếp Chính Vương phi vừa được sắc phong, ta khoác lên mình bộ phượng quan hồng y rực rỡ, đầu đội trâm cài bằng vàng dòng đính dạ minh châu nặng đến mức muốn gãy cổ, hiên ngang đi bên cạnh Tiêu Lãnh Cảnh bước vào sảnh Thái Hòa.
Cả đại điện đang ồn ào bỗng chốc im phang phắc.
Tất thảy quan viên đều trố mắt nhìn vị vương phi từ trên trời rơi xuống của Diêm Vương sống.
Và người sốc nhất không ai khác chính là tiểu hoàng đế Tiêu Vô Ưu.
Ngài ấy đang cầm ly rượu, vừa ngước mắt lên nhìn thấy ta, sắc mặt lập tức tái nhợt như tờ giấy.
Bàn tay ngài ấy run lẩy bẩy, ly rượu rơi xoảng xuống đất. Ngài ấy chỉ tay vào mặt ta, giọng lắp bắp nghẹn ngào:
"Cứu... cứu trẫm với! Yêu... yêu quái hoàng thúc, sao thúc lại rước cái nữ thích khách múa gớm ghiếc kia vào đây? Hộ giá! Hộ giá!"
Tiêu Lãnh Cảnh sắc mặt không đổi, thong thả hất tà áo ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên tay phải long ngọa, kéo ta ngồi xuống bên cạnh. Hắn nhướng mày, hắng giọng một cái lạnh ngắt:
"Hoàng thượng cẩn ngôn! Đây là Nhiếp Chính Vương phi do đích thân bản vương chọn lựa, là hoàng thẩm của ngài. Gặp trưởng bối, sao còn không mau hành lễ?"
Tiểu hoàng đế hóa đá.
Ngài ấy ấm ức đến mức muốn khóc, nhưng nhìn ánh mắt sắc như d.a.o cạo của hoàng thúc, ngài ấy đành nuốt ngược nước mắt vào trong, ngoan ngoãn chắp tay cúi đầu:
"Trẫm... thỉnh an hoàng thẩm."
"Giao diện là mẫu nghi thiên hạ, nhưng hệ điều hành của ta vẫn là Huyết Hổ sát thủ!"
Ta nhếch mép cười đắc ý, vung tay áo hệt như một vị đại tỷ giang hồ:
"Miễn lễ! Cẩu... à nhầm, hoàng thượng cháu ngoan, lát nữa ăn nhiều một chút, đừng có chui xuống gầm bàn nữa nhé!"
Tiểu hoàng đế rùng mình một cái, triệt để câm nín.
Nửa tháng sau, vương phủ đón một vị khách không mời mà đến.
Đang nằm dài trên nhuyễn tháp ở hoa viên, há miệng chờ Tiêu Lãnh Cảnh đích thân bóc vỏ nho đút cho ăn, ta chợt nghe tiếng la hét ồn ào ngoài cửa.
Yến Tùy tay cầm kiếm, mặt lạnh như tiền, đang xách cổ một lão già gầy gò râu ria lởm chởm ném cái bịch xuống sân.
Lão già đó không ai khác chính là vị sư phụ báo thủ của ta — Tư Đồ Vạn Lạc!
Hóa ra lão già này ở trên núi hết tiền, tính toán thời gian thấy đồ đệ chắc đã ám sát thành công, bèn vác mặt xuống kinh thành định đòi tiền thưởng từ thế lực thù địch của Tiêu Lãnh Cảnh.
Ai ngờ vừa thò mặt đến cổng thành đã bị Yến Tùy tóm gọn.
Sư phụ lồm cồm bò dậy, xoa xoa cái m.ô.n.g ê ẩm.
Lão vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là cảnh tượng chấn động: Đồ đệ cưng Khương Lạc Sơ của lão đang mặc lụa là gấm vóc, tay đeo vòng ngọc bích đắt tiền, lại còn đang nhai ch.óp chép quả nho do chính tay mục tiêu ám sát — Tiêu Lãnh Cảnh — đút cho!
Lão sư phụ trợn tròn mắt, mồm há hốc. Nhưng gừng càng già càng cay, tốc độ lật mặt của lão quả nhiên vô địch thiên hạ.
Lão lập tức quỳ sụp xuống đất, lê lết bằng đầu gối đến trước mặt Tiêu Lãnh Cảnh, vẻ mặt vô cùng nịnh nọt và chân thành:
“Vương gia bệ hạ, xin ngài minh xét! Lão hủ đây nào có ý định ám sát ngài.”
" Ngài nhìn xem, lão hủ cố tình dạy con nhóc Lạc Sơ này điệu múa xấu nhất trần đời, lại lén trao đổi t.h.u.ố.c mê thành cực phẩm hợp hoan tán, mục đích chính là để nối dây tơ hồng, làm Nguyệt lão se duyên cho hai vị đó đấy ạ!"
"Lão đúng là ân nhân của ngài cơ hội ghê!" — Ta suýt thì phụt cả quả nho ra ngoài. Da mặt của lão già này đúng là dày ngang ngã ba thành thành phố!
Tiêu Lãnh Cảnh từ tốn rút một chiếc khăn lụa lau sạch ngón tay, hắn rũ mắt nhìn lão sư phụ đang quỳ run rẩy dưới đất, khóe môi nhếch lên một nụ cười khiến người ta lạnh toát sống lưng:
"Thì ra là Nguyệt lão se duyên. Đã có công lớn, Yến Tùy, thưởng cho vị này một trăm thỏi vàng dòng."
Sư phụ nghe đến vàng, hai mắt sáng quác lên, liên tục dập đầu tạ ơn:
"Tạ ơn vương gia ban thưởng! Tạ ơn vương gia!"
Tiêu Lãnh Cảnh khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng bồi thêm một câu chí mạng:
“Nhưng mà Nguyệt lão đã có công se duyên thì cũng phải nếm thử trái cấm. ”
"Ép lão ta uống cạn mười lọ Nhất Túy Thiên Thu loại chưa hết hạn, sau đó đem một trăm thỏi vàng buộc quanh cổ lão, ném thẳng lão vào chuồng lợn nái lớn nhất ngoài thành cho ta, giao cho mấy vị nương nương lợn nái chăm sóc lão thật tốt!"
"Sư phụ..."
Ta sững sờ mất ba giây. Sau khi não bộ phân tích xong sự kết hợp giữa xuân d.ư.ợ.c và lợn nái, lão hét lên một tiếng thê t.h.ả.m, mặt cắt không còn một giọt m.á.u:
"Không! Đồ nhi cứu ta! Lạc Sơ cứu vi sư, vi sư không muốn làm mã t.ử của lợn nái đâu! Oa oa oa..."
Ta bịt tai, quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ không quen biết.
Yến Tùy không chút lưu tình, xách ngược cổ áo lão sư phụ lôi sền sệt ra ngoài, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp bầu trời kinh thành.
Hoa viên vương phủ ngập tràn ánh nắng ấm áp, hoa đào nở rộ, từng cánh hoa mỏng manh bay lả tả trong gió, rơi xuống vạt áo cẩm bào của nam nhân đang ngồi tựa lưng vào đình viện.
Ta nhón lấy một miếng bánh củ mài nhét vào miệng, tựa cằm lên vai Tiêu Lãnh Cảnh, cảm thán một câu từ tận đáy lòng:
"Vương gia, ngài nói xem, may mà ta ám sát thất bại, nếu không làm sao ta có thể gả cho một phu quân tuyệt sắc lại giàu nứt đố đổ vách thế này được cơ chứ? Ta đúng là sát thủ may mắn nhất trần đời!"
Tiêu Lãnh Cảnh bật cười, tiếng cười trầm thấp từ tính vang lên bên tay ta.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng bóp lấy chiếc cằm nhỏ đã bắt đầu có chút thịt của ta, ánh mắt đong đầy sự sủng nịnh vô tận. Hắn hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt lên ch.óp mũi ta:
"Nha đầu ngốc."
Giọng hắn trầm ấm, dịu dàng đến tan chảy:
"Cả đời này nàng không cần phải làm Huyết Hổ hay sát thủ gì cả. Nàng chỉ được phép dùng duy nhất một thân phận, đó là làm vương phi của ta. Và nhiệm vụ duy nhất của nàng..."
Hắn kề môi sát tai ta, hơi thở ấm nóng mơn trớn vành tay khiến ta ngứa ngáy:
"...là ám sát trái tim bổn vương mỗi ngày."
Ta đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch như trống chầu, nhưng cái miệng mỏ hỗn thì vẫn không chịu thua:
"Ám sát trái tim ngài thì được, nhưng lỡ ám sát xong đói bụng thì ngài phải thưởng cho ta thêm hai đĩa đùi gà quay đấy nhé!"
Tiêu Lãnh Cảnh cười lớn, ôm siết ta vào lòng:
"Được, cho nàng tất cả!"