CHƯƠNG 7: NÀNG ẤY HÔN LÊN CỔ NGÀI

Lời nói của Cơ Trường Phong vẫn văng vẳng bên tai ta.

Hắn nói, nếu không muốn bị người ngoài giẫm lên, phải học cách để họ cúi đầu.

Ta ngồi bên bậu cửa sổ, ngón tay miết nhẹ lên hoa văn của chiếc trâm phượng bằng vàng ròng.

Ánh sáng sớm của mùa đông rọi vào, lạnh lẽo, hắt hiu.

Sự thật tàn nhẫn bày ra trước mắt, ta không có đường lui.

Bên ngoài vương phủ, người nhà họ Lục vẫn đang nhìn vào.

Họ chờ ta gục ngã, chờ ta bị vị Vương gia "Sát thê" này khắc c.h.ế.t.

Ta bặm môi, siết c.h.ặ.t chiếc trâm trong lòng bàn tay.

Ta vẫn chưa muốn tin hắn hoàn toàn.

Kẻ thâm sâu như Cơ Trường Phong, ai biết được hắn đang mưu tính điều gì.

"Vương phi, chủ t.ử mời ngài ra hoa viên."

Tiếng của Lâm quản gia vang lên từ phía sau tấm rèm che.

Ta đặt chiếc trâm xuống bàn, chỉnh lại vạt áo thường phục.

Hắn lại có trò gì mới sao.

Cơ Trường Phong đứng dưới hành lang gỗ, vạt áo đen thêu ám văn vàng bay nhẹ.

Mặt nạ sắt che khuất dung mạo, nhưng ánh mắt hắn khi thấy ta bước tới liền dời đi.

Hắn không mang theo hộ vệ, chỉ có một mình.

"Vương gia hôm nay rảnh đến mức dẫn ta đi ngắm hoa sao?"

Ta bước đến gần, giọng nói mang theo vài phần thăm dò, đề phòng.

Hắn chắp tay sau lưng, thong thả bước đi trước.

"Bổn vương chỉ muốn nàng quen thuộc vương phủ,免得 (tránh việc) lần sau lại lạc vào cấm địa."

Ta im lặng đi sau hắn một bước.

Hoa viên của vương phủ rất rộng, có hồ sen tàn, có những rặng tre già cao v.út.

Không khí mang theo sự mập mờ ngột ngạt khó tả.

"Ta chỉ là Vương phi hợp đồng."

Ta nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, nhàn nhạt nhắc nhở.

Cơ Trường Phong khựng bước, nghiêng đầu qua lớp mặt nạ sắt nhìn ta.

"Nhưng hợp đồng chưa hết hạn."

Hắn nói xong liền tiếp tục bước đi, bước chân thong thả như đang nắm thóp được ta.

Ta tức tối mím môi, gót giày vải dậm mạnh xuống nền đá.

Người này luôn biết cách khiến ta nghẹn họng.

Trời vừa đổ một cơn mưa nhỏ, những hạt nước li ti còn đọng lại trên mái hiên cong v.út.

Lá sen dưới hồ hứng đầy nước, trĩu xuống, tỏa ra mùi hương thanh khiết nhàn nhạt.

Nền đá xanh trong hoa viên phủ một lớp rêu mỏng, trơn trượt.

"Vương phi cẩn thận."

Tiểu Đào đi phía sau khẽ lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng tai ta đang bận lùng bùng vì những câu nói châm chọc của Cơ Trường Phong.

Ta không chú ý dưới chân mình có một vũng nước nhỏ kèm theo rêu xanh.

Gót chân ta giẫm vào.

Một cảm giác hụt hẫng truyền đến, toàn thân ta mất thăng bằng, đổ rạp về phía trước.

"A!"

Ta thốt lên một tiếng hoảng hốt, hai tay theo bản năng quờ quạng vào không trung để tìm điểm tựa.

Một bàn tay to lớn, thô ráp đột ngột vươn ra, tốc độ nhanh như chớp.

Vòng eo gầy gò của ta bị một lực mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t lấy, kéo ngược trở về.

Ta không ngã xuống đất.

Nhưng ta đập thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c cứng như đá của Cơ Trường Phong.

Vì quán tính quá mạnh, hai tay ta vội vã ôm lấy cổ hắn để giữ thăng bằng.

Đầu ta chúi về phía trước, bờ môi mềm mại không tự chủ được mà lướt qua làn da cổ của hắn.

Nơi đó, cổ áo gấm màu đen hơi hé mở, lộ ra một khoảng da thịt ấm áp.

Thời gian như ngừng trôi trong tích tắc ấy.

Môi ta chạm vào da cổ hắn, cảm giác mềm mại, ấm áp trộn lẫn với mùi hương trầm lạnh nồng đượm.

Toàn thân ta đông cứng lại, đầu óc trống rỗng, không kịp phản ứng.

Tim ta đập loạn xạ, tiếng mạch đập vang lên bên tai như tiếng trống trận.

Hơi thở của hắn phả vào đỉnh đầu ta, nóng hổi, dồn dập.

Đây không phải là một sự diễn kịch, đây là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn.

Một t.a.i n.ạ.n khiến cả hai chúng ta đều mất kiểm soát.

Cơ Trường Phong đứng bất động dưới hành lang gỗ, thân hình cao lớn cứng đờ như tượng đá.

Bàn tay mang bao tay da đen đang giữ c.h.ặ.t lấy eo ta khẽ siết nhẹ lại một cái.

Sức lực từ ngón tay hắn mạnh đến mức khiến ta hơi đau, nhưng hắn không buông ra ngay.

Ánh mắt hắn sau lớp mặt nạ sắt tối sầm lại, sâu hoắm như vực sâu vạn trượng.

Yết hầu của vị Vương gia sát thê khẽ trượt lên trượt xuống một cái đầy khó khăn.

Sự trêu chọc, cao ngạo thường ngày trên người hắn biến mất hoàn toàn trong gió đông.

Không gian yên lặng đến mức nghe rõ tiếng những giọt nước mưa cuối cùng rơi từ mái hiên xuống hồ sen.

"Tõm."

Tiếng nước đ.á.n.h thức sự lý trí đang bay biến của ta.

Ta giật mình, hoảng loạn buông tay khỏi cổ hắn, lùi phắt lại phía sau hai bước.

Sự va chạm vừa rồi làm mặt ta nóng bừng lên như lửa đốt, gò má đỏ rực đến tận mang tai.

Ta đứng không vững, hai tay luống cuống đan vào nhau, lắp bắp giải thích.

"Ta… ta không cố ý. Vừa rồi chỉ là trượt chân thôi."

Càng giải thích, giọng ta càng nhỏ lại, đầu cúi gằm xuống không dám nhìn hắn.

Ta muốn tìm một cái hố trên nền đá này để chui xuống ngay lập tức.

Xấu hổ đến mức móng tay ta bấm c.h.ặ.t vào mu bàn tay.

Cơ Trường Phong nhìn dáng vẻ hoảng hốt của ta, ánh mắt trầm xuống kia dần lấy lại vẻ bình thản.

Hắn chắp hai tay sau lưng, giấu đi bàn tay vừa siết eo ta vào ống tay áo rộng.

Tiếng nhếch môi khẽ vang lên sau lớp mặt nạ sắt lạnh lẽo.

"Vương phi hôn bổn vương trước mặt hạ nhân. Chuyện này, nàng định tính thế nào?"

Giọng hắn khàn khàn hơn bình thường, mang theo một câu hỏi đầy tính trêu chọc ngược lại.

Ta ngước mắt lên, nhìn thấy mấy nha hoàn đi theo phía sau đều đã cúi gục đầu xuống n.g.ự.c.

Mặt ta càng thêm nóng bỏng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì vừa thẹn vừa tức.

Hắn rõ ràng biết ta không cố ý, vậy mà còn mặt dày nói ra những lời vô sỉ như vậy.

Ta không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Sự bình tĩnh thường ngày của Tạ Nhã Thanh ta đã bị chén trà, lọ t.h.u.ố.c và bờ môi chạm vào cổ hắn đ.á.n.h vỡ tan tành.

Ta dứt khoát xoay người, gấu váy quét qua nền đá trơn trượt, chạy trốn thục mạng về phía hậu viện.

Bước chân ta hỗn loạn, trốn tránh ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm sau lưng.

Cơ Trường Phong đứng yên dưới hành lang gỗ của hoa viên sau mưa.

Gió đông thổi qua, mang đi hơi ấm nhỏ nhoi vừa tan biến.

Hắn chậm rãi đưa bàn tay thô ráp lên, ngón tay tháo bỏ bao tay da đen, chạm nhẹ vào vùng da nơi cổ áo.

Nơi đó, dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, ẩm ướt và đôi chút run rẩy từ bờ môi của cô gái nhỏ.

Ánh mắt sau mặt nạ sắt của hắn nhìn theo bóng dáng gầy gò đang chạy trốn xa dần, thẫm lại một màu mực đậm.

Hắn khẽ nói:

"Tạ Nhã Thanh, nàng đúng là càng ngày càng biết cách làm loạn lòng người."