Suốt ba năm ròng rã, Tạ Nhã Thanh dùng cả thanh xuân, chịu bao tủi nhục để chăm sóc đôi chân tàn phế cho đại thiếu gia Lục Triều Dương. Thế nhưng, ngày hắn đứng dậy bước đi cũng là ngày hắn quay lưng ruồng rẫy cô để cưới thiên kim phủ danh giá. Vào đúng ngày vui của hắn, Nhã Thanh bị tống lên một chiếc kiệu hoa giản dị, gả đi làm vợ kế để đổi lấy tiền tài cho kẻ bội bạc.
Người cô phải lấy là Cơ Trường Phong – Phong Vương quyền thế bậc nhất kinh thành. Thiên hạ đồn rằng ông ta mang số mệnh "Sát thê", khắc chết ba đời vợ, lại thêm dung mạo xấu xí, mặt đầy sẹo rết gớm ghiếc, quanh năm phải trốn sau chiếc mặt nạ sắt đen ngòm.
Nhã Thanh bước vào vương phủ với tâm thế chờ chết, chủ động đề xuất một bản hợp đồng hôn nhân để giữ mạng:
"Chúng ta chỉ là phu thê trên danh nghĩa. Sau này đường ai nấy đi!"
Vị Vương gia "quỷ dữ" đeo mặt nạ thản nhiên đồng ý. Nhưng kể từ ngày đó, Nhã Thanh nhận ra có gì đó... sai sai.
Ông ta không giết cô, ngược lại cứ rảnh rỗi là lại ép cô mài mực, sửa tư thế đi đứng, thậm chí còn mặt dày vô sỉ mượn cớ ngã để ôm hôn lên cổ cô!
Khi bị cô tức giận đẩy ra và mắng là kẻ đạo đức giả, vị Vương gia nào đó chỉ khẽ nhếch môi, ép sát cô vào góc tường, giọng nói trầm khàn đầy tà mị:
"Nàng là Vương phi của ta, bản vương hôn vợ mình thì có gì là không tự trọng?"
Cho đến một ngày, tên người yêu cũ tra nam chặn đường nhục mạ cô vì hám tiền mà gả cho một quái vật. Vương gia mặt nạ sắt thong thả xuất hiện, tự tay tháo bỏ lớp mặt nạ sắt.
Không có vết sẹo nào cả! Dưới lớp mặt nạ là một gương mặt nam thần cực phẩm, đẹp đến điên đảo chúng sinh, khí chất vương giả áp đảo vạn người. Hóa ra, tất cả lời đồn "sát thê", "mặt sẹo" đều là cái bẫy do chính tay ông giăng ra.
Nhã Thanh bàng hoàng nhìn nam nhân đang ôm chặt lấy eo mình, nghe ông thì thầm bên tai:
"Thanh Nhi, để rước được nàng về dinh, bản vương đã phải đóng kịch và chờ đợi nàng từ rất lâu rồi..."
------------------------------
Nhã Thanh: "Vương gia, chúng ta đã viết thỏa thuận bằng giấy tờ, nước sông không phạm nước giếng! Xin ngài tự trọng!"
Cơ Trường Phong: (Tháo mặt nạ, cười lưu manh) “Tờ giấy đó bản vương lỡ tay đốt nhóm bếp rồi. Giờ thì... ngoan nào, đổi cách xưng hô thành 'phu quân' đi chứ?"