Ta nhìn bóng lưng che chắn trước mặt mình, bỗng thấy vừa bực vừa buồn cười.

Vị vương gia này hình như vẫn chưa nhận ra thế cục thì phải.

Ta vỗ vỗ vai hắn, nhẹ nhàng kéo hắn ngồi xuống giường:

"Huynh lo dưỡng thương đi, đứng đây cản đường ta làm gì."

Nói rồi, ta dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài hành lang t.ửu lầu.

Bên dưới, ba trăm cấm quân mặc giáp sắt sáng loáng đang đằng đằng sát khí vây c.h.ặ.t đại sảnh.

Tên thống lĩnh cầm đầu ngẩng lên nhìn ta, cười khinh bỉ:

"Nhiếp chính vương cấu kết với sơn tặc mưu phản, kẻ nào chống cự, g.i.ế.c không tha!"

Ta đứng trên lầu cao, từ tốn lấy từ trong tay áo ra một chiếc còi xương nhỏ, nhẹ nhàng thổi một tiếng.

Vút! Vút! Vút!

Trong bóng tối, hàng loạt bóng đen như quỷ mị từ trên mái nhà và rừng trúc xung quanh đáp xuống.

Không phải sơn tặc, mà là mạng lưới t.ử sĩ ám sát tinh nhuệ nhất vùng biên viễn do ta đích thân huấn luyện.

Mưa tên tẩm độc như thác đổ trút xuống, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên tục.

Chưa đầy nửa tách trà, ba trăm cấm quân tinh nhuệ đã gục ngã hơn một nửa, số còn lại bị trói gô như bánh chưng.

Tên thống lĩnh lúc nãy còn hống hách, giờ đã bị nhị đương gia đạp quỳ rạp dưới đất.

Cố Hoài Cẩn tựa vào cửa phòng, chứng kiến toàn bộ màn t.h.ả.m sát gọn gàng này thì ngây người ra.

Thanh đoản kiếm trên tay hắn "loảng xoảng" rơi xuống đất.

Hắn nhìn ta đầy phức tạp, khóe môi giật giật:

"A Dao... đây là đám sơn tặc đáng thương mà nàng nói sao?"

Ta quay đầu lại, chớp chớp mắt đầy vô tội:

"Thì đúng mà. Có điều, bọn họ đều gọi ta là đại ca."

07.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng vùng biên viễn gay gắt xiên qua khe cửa, rọi thẳng vào mặt Cố Hoài Cẩn.

Hắn vừa động đậy, cơn đau từ vết thương trước n.g.ự.c đã khiến hắn hít vào một ngụm khí lạnh.

Ta bưng một bát cháo hành nóng hổi bước vào, trên mặt nở nụ cười mà ta tự thấy là dịu dàng như nước:

"Vương gia tỉnh rồi à? Mau ăn cháo cho nóng."

Cố Hoài Cẩn nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn nụ cười "chuẩn mực" của ta, mày hắn giật giật.

Hắn không ngu.

Mấy năm ở vương phủ, mỗi lần ta gây họa hoặc muốn xin tiền mua trang sức, ta đều cười y hệt thế này.

Hắn cảnh giác nhìn ta: "Trong này bỏ t.h.u.ố.c độc gì?"

Ta lập tức thu lại nụ cười, đặt mạnh bát cháo xuống bàn kêu cạch một tiếng:

"Đúng thế đấy. Thuốc độc mạn tính, uống vào là biến thành thái giám, xem huynh còn đoạn tụ được nữa không."

Cố Hoài Cẩn bật cười, nhưng nụ cười chạm đến vết thương khiến hắn khẽ ho hai tiếng.

Hắn tựa lưng vào thành giường, ánh mắt đầy vẻ dung túng:

"A Dao, nàng vẫn giận ta chuyện tờ thông cáo sao?"

Ta hừ một tiếng, ngồi xuống ghế bên cạnh, khoanh tay trước n.g.ự.c:

"Không dám. Vương gia mưu sâu kế hiểm, dùng một tờ thông cáo vừa bảo vệ được ta, vừa dụ được Thái t.ử ra tay."

"Chỉ là ta không ngờ, đường đường là Nhiếp chính vương đại danh đỉnh đỉnh, lại bị người ta đuổi g.i.ế.c đến mức suýt biến thành con nhím."

Cố Hoài Cẩn thở dài, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc:

"Thái t.ử lần này điên rồi. Hắn cấu kết với thế lực ngoại bang, dùng độc môn ám sát ta."

"Nếu không phải ta mạng lớn, e rằng đã không thể sống sót để nghe nàng cà khịa."

Hắn nhìn ta, giọng bỗng thấp xuống, mang theo chút thăm dò:

"Nhưng ta thực sự tò mò, mạng lưới gián điệp của nàng từ đâu mà có?"

"Ngay cả ám vệ tinh nhuệ nhất của ta cũng không tra ra tung tích của ba trăm t.ử sĩ đêm qua."

Ta nhấc một ngón tay lên lắc lắc, đắc ý nói:

"Huynh lo dưỡng thương đi. Ở kinh thành huynh là vương, nhưng ở mảnh đất biên giới này, ta mới là trời."

"Binh quyền của huynh bị tước, nhưng mạng lưới tình báo của ta thì phủ khắp thiên hạ."

Cố Hoài Cẩn nhìn điệu bộ vênh váo của ta, ánh mắt không hề có chút đề phòng nào, ngược lại tràn ngập ý cười.

Hắn bỗng vươn tay, nắm lấy ngón tay đang lắc lư của ta, kéo nhẹ một cái.

"Được, nàng là trời."

"Vậy xin hỏi Thiên tôn, bao giờ thì nàng chịu cứu thể xác tàn tạ này của ta?"

Hơi thở của hắn vương trên mu bàn tay ta, ngứa ngáy đến mức tim ta bỗng đập lệch một nhịp.

Ta thẹn quá hóa giận, giật tay lại, múc một thìa cháo hành đầy ắp nhét thẳng vào miệng hắn:

"Ăn cháo đi! Lắm lời."

Cố Hoài Cẩn bị nghẹn, ho sù sụ nhưng ánh mắt nhìn ta vẫn sủng nịnh như cũ.

Bầu không khí ngọt ngào mờ ám chưa duy trì được bao lâu, nhị đương gia lại lật đật chạy vào phá bĩnh:

"Đại ca! Kinh thành có biến lớn rồi!"

08.

Nhị đương gia chạy vào thở không ra hơi, đưa tới một mật báo vừa ráo mực.

Ta nhận lấy, lướt nhanh qua vài dòng, chân mày ngày càng nhíu c.h.ặ.t.

Cố Hoài Cẩn thấy sắc mặt ta thay đổi, lập tức thu lại vẻ cợt nhả lúc nãy.

"Kinh thành xảy ra chuyện gì?"

Ta ném mật báo lên giường cho hắn, nhếch môi cười một tiếng đầy giễu cợt:

"Chúc mừng Vương gia, Thái t.ử ở kinh thành đã phát tang cho huynh rồi."

"Gã tuyên bố Nhiếp chính vương vì mưu phản nên đã bị cấm quân phục kích, vùi thây nơi hoang dã."

Cố Hoài Cẩn cầm tờ giấy, ánh mắt lạnh thấu xương, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên.

"Tiêu Dực quả nhiên không đợi nổi."

"Hắn phát tang cho ta, bước tiếp theo chính là bức cung thoái vị, danh chính ngôn thuận đăng cơ."

Ta chống cằm, dùng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, trong đầu bắt đầu nhảy số liên tục.

Quyền mưu của triều đình, tính ra cũng chỉ là một bàn cờ cá cược xem ai ra tay tàn nhẫn hơn mà thôi.

3 - Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia