"Còn một tin vui nữa cho huynh đây."

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cười híp mắt: "Ả thiên kim thật Lục Y Y kia, vừa được Thái t.ử phong làm Trắc phi rồi."

"Vở kịch tìm lại huyết mạch của bọn họ, diễn đến bước này coi như viên mãn."

Cố Hoài Cẩn quăng mật báo sang một bên, hoàn toàn không thèm quan tâm đến ả Trắc phi mới phong kia.

Hắn chỉ nhìn ta, ánh mắt sâu hoắm như muốn nhìn thấu tâm can ta:

"Họ diễn xong rồi, giờ đến lượt chúng ta."

"A Dao, nàng có dám cùng ta đ.á.n.h một ván cược lớn không?"

Ta hừ một tiếng, đứng dậy phủi phủi vạt áo:

"Huynh đừng dùng kế khích tướng với ta."

"Bàn cờ này của huynh, ta không những dám đ.á.n.h, mà còn phải thắng thật đẹp mắt."

Cố Hoài Cẩn nhìn ta, nụ cười trên môi mỗi lúc một đậm, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng:

"Được, nghe lệnh Thiên tôn."

"Vậy tiếp theo, ta phải giả chế t thế nào cho giống đây?"

Ta nhìn vết thương đang kết vảy trên n.g.ự.c hắn, trong lòng đã có một kế hoạch vô cùng "tổn thọ" dành cho phủ Thái t.ử.

09.

Kế hoạch giả ch ết bắt đầu vận hành ngay trong đêm.

Ta sai người thả tên thống lĩnh cấm quân bị bắt sống về kinh thành.

Tất nhiên, trước khi thả, ta đã cho gã uống một loại đan d.ư.ợ.c khiến gã tin sái cổ rằng mình vừa chứng kiến Cố Hoài Cẩn tắt thở, xác bị ném xuống vực sâu nuôi hổ.

Nhị đương gia đứng bên cạnh nhìn tên thống lĩnh chạy trối c.h.ế.t, không nhịn được mà gãi đầu:

"Đại ca, làm vậy có lừa được Thái t.ử cáo già không?"

Ta vỗ bồm bộp vào vai gã, cười đầy gian xảo:

"Hắn không tin cũng phải tin, vì mật thám của ta sẽ giúp hắn tin."

Cùng lúc đó, mạng lưới tình báo vùng biên của ta bắt đầu rải tin đồn khắp các t.ửu lầu kinh kỳ.

Chuyện Nhiếp chính vương t.ử trận, vương phủ nghèo rớt mồng tơi vì bị đại tiểu thư cuỗm hết gia sản chạy trốn, truyền đi với tốc độ ch.óng mặt.

Trong phòng, Cố Hoài Cẩn đang ngồi khoanh chân trên giường điều tức, nghe thấy tin đồn thì suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma.

Hắn mở mắt, dở khóc dở cười nhìn ta:

"A Dao, nàng bôi nhọ danh tiếng của ta thì thôi đi, sao còn phải nhấn mạnh chuyện nàng cuỗm hết gia sản của ta?"

Ta thản nhiên ngồi gọt táo, ném một miếng vào miệng hắn để chặn họng:

"Huynh thì biết cái gì."

"Thái t.ử tính tình đa nghi, nếu ta không mang tiếng là kẻ tham tiền ôm của chạy trốn, gã sẽ nghi ngờ ta đang bí mật nuôi quân."

"Giờ trong mắt gã, huynh đã c.h.ế.t, ta thì là một mụ đàn ông nông cạn chỉ biết ôm vàng đi bụi."

Cố Hoài Cẩn nhai miếng táo, ánh mắt nhìn ta bỗng trở nên thâm trầm lạ thường.

Hắn đột ngột vươn tay nắm lấy cổ tay ta, kéo nhẹ một cái làm con d.a.o gọt táo suýt quẹt vào tay hắn.

"Ta không tiếc tiền, vàng bạc của phủ Nhiếp chính vương vốn dĩ đều là của nàng."

"Nhưng ta thắc mắc, sau khi xong chuyện, vị bà trùm tình báo này có định quay về làm Vương phi của ta không?"

Hơi thở của hắn vây lấy ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

Tim ta lại đập loạn nhịp, mặt nóng bừng lên như lửa đốt.

Ta vội vàng rút tay về, trừng mắt nhìn hắn:

"Coi tiền đồ của huynh kìa, đại sự chưa thành đã nghĩ đến chuyện cưới xin."

"Lo mà dưỡng thương đi, ba ngày nữa chúng ta sẽ bí mật hồi kinh."

Cố Hoài Cẩn dựa vào thành giường, nụ cười sủng nịnh ghìm c.h.ặ.t trên môi:

"Được, tất cả đều nghe theo Vương phi."

Ta quay mặt đi chỗ khác để giấu gò má đang đỏ ửng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào kỳ lạ.

Thái t.ử Tiêu Dực, gã cứ việc ăn mừng cho đã đời đi.

Ba ngày nữa, ta và ca ca nuôi sẽ tặng gã một món quà bất ngờ đến bật ngửa.

10.

Ba ngày sau.

Một cỗ xe ngựa bình thường, nhìn bề ngoài chẳng có gì nổi bật, lẳng lặng lăn bánh rời khỏi biên thùy.

Bên trong xe, không gian rộng rãi được lót bằng những t.h.ả.m lông thú mềm mại nhất.

Cố Hoài Cẩn mặc một bộ y phục bằng lụa trắng, sắc mặt tuy vẫn hơi nhợt nhạt nhưng thần thái đã khôi phục lại vài phần ung dung, tôn quý vốn có.

Hắn nửa nằm nửa ngồi, một tay chống đầu, ánh mắt không rời khỏi ta dù chỉ một giây.

Ta bị hắn nhìn đến mức nổi cả da gà, liền ném một quyển sổ bọc da dê vào mặt hắn:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Xem thông tin đi."

Cố Hoài Cẩn chuẩn xác bắt lấy quyển sổ, mở ra xem, chân mày khẽ nhướng lên đầy kinh ngạc.

Bên trong ghi chép tỉ mỉ từng chân rết, từng phủ quan lại ở kinh thành đã bị Thái t.ử mua chuộc trong ba ngày qua.

Hắn lật từng trang, giọng điệu mang theo sự tán thưởng không hề che giấu:

"Mạng lưới của nàng rải người vào cả cấm vệ quân hoàng cung sao?"

Ta hếch cằm, tự hào hớp một ngụm trà:

"Huynh tưởng hai năm qua ta chỉ biết tiêu tiền của huynh thôi à?"

"Tiền của huynh, ta đều dùng để mua chuộc những kẻ mê tiền, nuôi dưỡng những kẻ trung thành."

Cố Hoài Cẩn khép quyển sổ lại, bỗng nhiên rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài tấc.

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, giọng nói trầm thấp, mang theo chút quyến rũ c.h.ế.t người:

"A Dao của ta giỏi giang như vậy, xem ra sau này ta chỉ có thể dựa dẫm vào nàng rồi."

Mặt ta lại bắt đầu nóng lên, vội đẩy cái đầu đang ghé sát của hắn ra:

"Dẹp bộ mặt lưu manh đó đi. Lo mà nghĩ xem đêm mai làm thế nào để vào cung đi kìa."

Theo tình báo mới nhất, đêm mai chính là đại thọ của Hoàng đế, cũng là thời điểm Thái t.ử định ra tay ép cung.

Cố Hoài Cẩn ngồi thẳng dậy, ánh mắt lười biếng lúc nãy lập tức biến mất, thay vào đó là một tia khát m.á.u lạnh lẽo.

"Đêm mai, ta sẽ cho gã biết thế nào là từ thiên đường rơi xuống địa ngục."

Ta nhìn sườn mặt góc cạnh của hắn, trong lòng khẽ run lên một cái.

Vị ca ca nuôi này của ta, một khi đã nghiêm túc thì đáng sợ vô cùng.

Nhưng mà, ta thích.

4 - Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia