Xa Rời

Chương 1

Bác sĩ nói tôi chỉ còn sống được nhiều nhất là một trăm ngày.

Ngay khoảnh khắc tờ giấy kết luận run rẩy trong tay tôi, màn hình điện thoại bỗng sáng lên, là tin nhắn của Tống Dực.

Tống Dực: "Hoa cẩm tú cầu ở ban công nở rồi. Chiều nay anh về sớm đón em đi ăn thịt nướng nhé. Em thích quán cũ ở ngõ Tam Lý phải không?"

Tôi nhìn dòng chữ ngắn ngủi nhấp nháy trên màn hình rồi lại nhìn tờ giấy xét nghiệm mỏng tang đang run lên trong tay mình.

Bốn chữ u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối được in đậm đen kịt như một vết sẹo xấu xí, vạch trần mọi ảo vọng về tương lai của tôi một cách tàn nhẫn nhất.

Căn phòng khám nhỏ nồng mùi giấy cũ và t.h.u.ố.c sát trùng.

Vị bác sĩ già đối diện đẩy gọng kính lão lên sống mũi, giọng ông đều đều, mang theo sự thương hại đã được tiết chế tối đa của một người chứng kiến quá nhiều sinh ly t.ử biệt.

Bác sĩ: "Cô Lâm, khối u đã di căn sang gan và hạch. Thể trạng của cô hiện tại rất yếu, phẫu thuật không còn mang lại nhiều ý nghĩa nữa. Hóa trị có thể kéo dài thời gian thêm một chút nhưng sẽ rất đau đớn, cô phải suy nghĩ thật kỹ."

Tôi nghe giọng mình cất lên khô khốc và xa lạ, cứ như thể người đang hỏi không phải là tôi mà là một linh hồn nào đó vừa bị rút cạn sự sống.

Lâm Nặc: "Một chút là bao lâu hả bác sĩ?"

Bác sĩ: "Nếu lạc quan, nếu đáp ứng t.h.u.ố.c tốt, có thể là ba đến bốn tháng. Còn nếu không can thiệp gì..."

Ông ngừng lại một nhịp, ánh mắt trĩu nặng nhìn người con gái gầy gò trước mặt.

Bác sĩ: "Cô nên báo cho người nhà. Những ngày tháng cuối cùng này, đừng để bản thân phải chịu đựng một mình. Cô còn trẻ quá."

Tôi gật đầu một cách máy móc, không nhớ mình đã bước ra khỏi phòng khám bằng cách nào.

Hành lang bệnh viện Ung Bướu nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng và mùi của sự tuyệt vọng đặc quánh.

Những người bệnh mặc đồ sọc xanh trắng đi lướt qua tôi, có người khóc lóc vật vã, có người đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, trên tay là những túi t.h.u.ố.c giảm đau liều cao.

Tôi đưa tay ôm lấy bụng mình, nơi đó một mầm mống độc ác đang âm thầm cắm rễ, ngày đêm bò rút sinh lực của tôi.

Vậy mà suốt nửa năm qua tôi chỉ nghĩ đó là căn bệnh đau dạ dày mãn tính do những năm tháng làm việc bạt mạng cùng Tống Dực gây ra, do những bữa cơm ăn vội lúc nửa đêm và những đêm thức trắng làm proposal.

Ra khỏi cổng bệnh viện, không khí lạnh lẽo của tháng mười một Bắc Kinh phả vào mặt khiến tôi rùng mình.

Gió bấc quất vào da thịt buốt giá.

Đường phố vẫn tấp nập, xe cộ lại qua như mắc cửi, tiếng còi xe inh ỏi.

Thế giới này vẫn ồn ào và rực rỡ, không vì một người sắp c.h.ế.t là tôi mà dừng lại dù chỉ một giây.

Tôi mở điện thoại, ngón tay dừng lại thật lâu trên khung chat với Tống Dực, avatar của anh vẫn là tấm ảnh tôi chụp lén anh đang ngủ gục trên bàn làm việc ba năm trước.

Chúng tôi đã ở bên nhau bảy năm.

Bảy năm từ lúc hai bàn tay trắng, chia nhau từng bát mì tôm trong căn phòng trọ chưa đầy mười lăm mét vuông cúp điện giữa mùa hè hầm hập, quạt không chạy, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn ôm nhau cười ngốc nghếch.

Cho đến khi anh trở thành giám đốc điều hành của một công ty khởi nghiệp đang trên đà niêm yết, còn tôi lùi về làm một người vợ hiền hậu, lui về hậu phương lo toan cho anh từng bữa ăn giấc ngủ, từng chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu.

Chúng tôi đã hứa với nhau rất nhiều điều, những lời hứa mà tôi đã từng tin là vĩnh cửu.

Hứa rằng khi công ty lên sàn, anh sẽ bù đắp cho tôi một hôn lễ rực rỡ nhất tại hòn đảo lộng gió ở Nam bán cầu, nơi có hoa cẩm tú cầu nở quanh năm.

Hứa rằng năm sau chúng tôi sẽ sinh một đứa con gái, anh bảo con gái nhất định phải giống tôi, ngoan ngoãn và kiên cường.

Nhưng giờ đây mọi lời hứa đều hóa thành tro bụi, theo tờ giấy chẩn đoán mỏng tang này.

Tôi nhớ lại ánh mắt đỏ ngầu và dáng vẻ tiều tụy đến mức gần như phát điên của Tống Dực vào ba năm trước khi mẹ anh qua đời vì bệnh u.n.g t.h.ư phổi.

Hơn một năm dòng dã, anh túc trực trong bệnh viện, bán đi chiếc xe duy nhất, dốc cạn tiền tiết kiệm, chứng kiến người mẹ mình yêu thương nhất bị những cơn đau hành hạ đến mức da bọc xương, không còn ra hình người, tiếng rên rỉ cả đêm không dứt.

Sau khi mẹ mất, anh đã ôm tôi khóc như một đứa trẻ, bờ vai rộng lớn run lên bần bật trong vòng tay tôi.

Tống Dực: "Nặc Nặc, anh sợ lắm. Anh sợ cái cảm giác bất lực nhìn người mình yêu nhất ra đi mà không làm được gì. Anh sợ bệnh viện, sợ mùi t.h.u.ố.c sát trùng, sợ tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu tít tít."

Chính vì câu nói đó, tôi không dám nói cho anh biết.

Tôi sợ anh sẽ lại một lần nữa rơi vào cơn ác mộng đó, sợ ánh mắt anh sẽ lại ngập tràn tuyệt vọng và đau đớn, sợ công ty đang ở giai đoạn gọi vốn quan trọng nhất sẽ vì tôi mà sụp đổ.

Tôi sợ trở thành gánh nặng cuối cùng kéo sụp đổ mọi cố gắng mà anh đã gồng mình gây dựng suốt bảy năm qua.

Tôi sợ anh sẽ vì thương hại mà ở lại bên tôi, rồi sau này khi tôi c.h.ế.t đi, anh sẽ sống cả đời trong dằn vặt.

Thà rằng để anh hận tôi một chút, còn hơn để anh đau đớn vì tôi.

Tôi xóa đi dòng chữ định gõ là em đang ở bệnh viện, rồi gõ lại một dòng khác, cố gắng để giọng văn thật bình thản.

Lâm Nặc: "Vâng, em biết rồi. Anh nhớ về sớm nhé, em đợi anh ở nhà. Em vừa tưới hoa xong, nở đẹp lắm."

Tôi nhắn lại như thế, rồi tắt màn hình.

Chiếc điện thoại nặng trĩu trong tay như một khối chì.

Tôi đứng giữa dòng người qua lại, ôm tập bệnh án vào n.g.ự.c, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, nóng hổi rồi lạnh ngắt trên gò má gầy guộc.

Một trăm ngày, tôi chỉ còn một trăm ngày để học cách nói lời tạm biệt với người đàn ông tôi yêu nhất, học cách sắp xếp lại cuộc đời mình, và học cách rời khỏi thế giới này một cách nhẹ nhàng nhất, không làm phiền đến ai, không để lại một vết ố nào trên tấm t.h.ả.m cuộc đời anh.

Tôi hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt, nhét tờ bệnh án vào sâu trong túi xách, bước về phía trạm xe buýt.

Nắng chiều Bắc Kinh nhàn nhạt, yếu ớt xuyên qua những tòa nhà cao tầng.

Hoa cẩm tú cầu ở ban công nhà tôi chắc hẳn đang nở rất đẹp, tôi phải về ngắm nó lần cuối, trước khi nó tàn, trước khi tôi tàn.

Chương 1 - Xa Rời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia