Xa Rời

Chương 11

Anh không biết tưới nước, anh quên mất nhà lạnh lắm.

Tống Dực: "Sơ Hạ à, rộng quá, lạnh quá."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát, vỡ vụn thành từng mảnh.

Tôi thu người lại thành một quả bóng nhỏ trên sàn nhà, nước mắt giàn giụa, tay vẫn bịt c.h.ặ.t miệng, lắng nghe từng lời bộc bạch xé ruột xé gan của người đàn ông tôi yêu.

Tống Dực: "Em sống có tốt không?"

Giọng anh đột nhiên nghẹn lại.

Tống Dực: "Người đàn ông đó, cái cuộc sống tự do đó có mang lại cho em những thứ em muốn không? Có mua cho em những chiếc túi hàng hiệu, có đưa em đi những nơi sang trọng không?"

Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu như đang cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong.

Tống Dực: "Sơ Hạ, anh hận em, anh thực sự rất hận em. Em tàn nhẫn lắm, em vứt bỏ bảy năm của chúng ta như vứt một đôi giày cũ. Nhưng mà tại sao anh lại nhớ em thế này? Tại sao mỗi lần nhắm mắt lại anh đều thấy em mỉm cười gọi anh về ăn cơm? Anh ốm rồi, dạ dày lại đau, đau lắm nhưng chẳng có ai nấu cháo cho anh, chẳng có ai ép anh uống t.h.u.ố.c nữa."

Lâm Sơ Hạ: "Đừng nói nữa, Tống Dực, xin anh đừng nói nữa."

Một cơn trào ngược cuộn lên từ dạ dày, tôi mở to mắt, vội vàng trườn về phía nhà vệ sinh nhưng không kịp.

Một b.úng m.á.u đen ngòm ọc ra từ miệng tôi, văng tung tóe lên màn hình điện thoại đang sáng rực, che lấp đi hai chữ chồng ngốc.

Tiếng ho khục khặc nghẹn ngào vỡ ra trong không khí.

Dù tôi đã cố gắng che miệng nhưng âm thanh ấy vẫn lọt vào micro.

Tống Dực: "Sơ Hạ, em sao thế? Tiếng gì vậy?"

Anh đột nhiên hoảng hốt, giọng nói tỉnh táo hẳn.

Tống Dực: "Em đang khóc à? Hay em đang ở đâu? Có người ức h.i.ế.p em sao? Nói cho anh biết em đang ở đâu?"

Sự hoảng loạn và lo lắng chân thành của anh là giọt nước làm tràn ly.

Lớp vỏ bọc tàn nhẫn tôi cố công xây dựng suýt chút nữa thì sụp đổ.

Tôi vươn ngón tay dính đầy m.á.u, run rẩy chạm vào nút kết thúc cuộc gọi màu đỏ trên màn hình.

Tút tút tút.

Căn phòng chìm lại vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng thở dốc đứt quãng của tôi.

Tôi vội vàng ấn tắt nguồn điện thoại, tháo thẻ sim ra, bẻ gãy nó làm đôi rồi ném vào bồn cầu xả nước.

Mọi thứ kết thúc rồi.

Đó là lần cuối cùng tôi được nghe giọng nói của anh trên cõi đời này.

Anh nghĩ tôi đang sống một cuộc đời sung sướng, xa hoa.

Anh hận tôi vì sự phản bội, như vậy là tốt nhất.

Sự hận thù sẽ là liều t.h.u.ố.c giải mạnh nhất giúp anh quên đi tôi, giúp anh tiếp tục sống kiêu hãnh như anh vốn có.

Ngày thứ chín mươi tám, Bắc Kinh chìm trong một màu trắng xóa của tuyết.

Tôi thu dọn những món đồ cuối cùng.

Thực ra chẳng có gì nhiều, chỉ là một bộ quần áo sạch sẽ nhất mà tôi giữ lại để mặc trên đường đi.

Tôi để lại toàn bộ đồ đạc, chăn màn trong phòng, chỉ mang theo chiếc túi xách nhỏ.

Bên trong túi ở ngăn sâu nhất là chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim đã xỉn màu mà tôi xỏ qua một sợi dây chuyền đeo sát trước n.g.ự.c.

Hơi lạnh của kim loại áp vào làn da gầy guộc như một lời nhắc nhở về những lời thề đã vỡ.

Tôi bước ra khỏi khu tập thể, kéo cao chiếc cổ áo phao che kín nửa khuôn mặt, đội sụp chiếc mũ len xuống.

Một chiếc taxi đã đợi sẵn ở đầu ngõ để đưa tôi đến ga tàu, thẳng tiến về vùng biển Thiên Tân.

Nơi đó có một viện chăm sóc giảm nhẹ cuối đời nhỏ bé, nơi tôi đã đăng ký dưới một cái tên giả.

Khi xe chạy qua cầu vượt khu mậu dịch quốc tế, tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xa xa, tòa nhà chọc trời nơi Tống Dực làm việc đang vươn mình kiêu hãnh giữa màn tuyết trắng.

Có lẽ lúc này anh đang đứng trong phòng làm việc ấm áp, nhìn xuống thành phố tiếp tục điều hành đế chế của mình.

Lâm Sơ Hạ: "Tạm biệt Bắc Kinh, tạm biệt tuổi trẻ của tôi, tạm biệt những năm tháng thanh xuân cơ cực mà rực rỡ nhất. Và tạm biệt anh, Tống Dực, người đàn ông em yêu bằng cả sinh mệnh. Nay xin trả lại cho thế gian rộng lớn này."

Chiếc xe lao đi trên đường cao tốc, bỏ lại phía sau cả một đời người.

Chỉ còn hai ngày nữa, tôi nhắm mắt lại, thanh thản đón chờ bóng tối đang từ từ buông xuống.

Viện chăm sóc giảm nhẹ ở Thiên Tân nằm sát một bờ biển vắng lặng.

Qua khung cửa sổ bám đầy hơi sương, tôi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào, đều đặn và lạnh lẽo, hệt như nhịp đập của cỗ máy đo điện tâm đồ đặt bên cạnh giường.

Ngày thứ chín mươi chín, tôi đã hoàn toàn mất đi khả năng nói.

Khối u di căn tàn phá toàn bộ cơ quan nội tạng khiến tôi chỉ còn là một bộ xương khô bọc trong lớp da nhăn nheo vàng vọt.

Mỗi ngày tôi sống dựa vào những đường truyền dịch chằng chịt cắm trên mu bàn tay đã bầm tím, phù nề vì không còn tìm thấy ven.

Nữ y tá trẻ tuổi lau người cho tôi, ánh mắt cô ấy luôn ngập tràn sự thương xót.

Cô ấy không hiểu tại sao một người phụ nữ ba mươi tuổi đang ở những ngày cuối cùng của cuộc đời lại không có lấy một người thân bên cạnh.

Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi đã từng có một người chồng yêu tôi hơn cả sinh mệnh, nhưng chính tay tôi đã đẩy anh ra xa.

Tôi muốn nói rằng tôi không cô độc, tôi đã từng hạnh phúc đến mức tưởng rằng có thể nắm tay anh đi đến cuối cuộc đời.

Nhưng cổ họng tôi chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa.

Tôi đưa bàn tay run rẩy lên n.g.ự.c, nắm c.h.ặ.t lấy chiếc nhẫn cưới lạnh lẽo.

Ngày mai là ngày thứ một trăm, ngày đếm ngược cuối cùng của Lâm Sơ Hạ.

Chương 11 - Xa Rời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia