Nhưng tôi không thấy cô đơn.
Trong túi áo bệnh nhân trước n.g.ự.c, sợi dây chuyền xỏ chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim vẫn nằm đó, áp sát vào nơi trái tim đang thoi thóp đập.
Chỉ cần nhắm mắt lại, tôi lại thấy Tống Dực, thấy anh cười, thấy anh khóc, thấy anh của những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất đã từng yêu tôi bằng cả sinh mệnh.
Ngày thứ một trăm, buổi chiều hôm ấy, bầu trời Thiên Tân rực lên một màu đỏ ối của ráng chiều, nắng rớt xuống mặt biển, lấp lánh như những mảnh vỡ của một giấc mơ dài.
Cơn đau đớn dày vò tôi suốt ba tháng qua đột nhiên biến mất.
Cơ thể tôi nhẹ bẫng, giống như một chiếc lá khô sắp lìa cành trôi lơ lửng giữa không trung.
Bác sĩ từng nói đây là hiện tượng hồi quang phản chiếu, là sự nhân từ cuối cùng mà t.ử thần dành cho những kẻ sắp bước qua cửa t.ử.
Tôi chậm chạp đưa bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào sợi dây chuyền trên cổ.
Hơi lạnh của chiếc nhẫn truyền vào đầu ngón tay, khóe môi tôi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mãn nguyện.
Lâm Sơ Hạ: "Một trăm ngày, tôi đã làm được. Tôi đã giữ lời hứa bảo vệ anh khỏi mùi bệnh viện, khỏi sự ám ảnh của cái c.h.ế.t, khỏi nỗi đau tận cùng khi phải trơ mắt nhìn người mình yêu tan biến. Giờ đây anh đang ở Bắc Kinh mang trong lòng sự hận thù với một người đàn bà bạc bẽo. Sự hận thù đó sẽ là lớp áo giáp vững chắc nhất giúp anh sống tiếp một đời kiêu hãnh và rực rỡ. Tống Dực, kiếp sau em sẽ đền cho anh."
Tôi mấp máy môi, thốt ra những âm thanh vỡ vụn cuối cùng.
Tiếng tít tít của máy đo nhịp tim đột ngột kéo dài thành một hồi chuông ch.ói tai.
Cảnh vật trước mắt tôi mờ dần, mờ dần rồi chìm hẳn vào một bóng tối êm ái tĩnh lặng tuyệt đối.
Tôi đã c.h.ế.t.
Người ta thường nói khi con người trút hơi thở cuối cùng, linh hồn sẽ không tan biến ngay mà vẫn nán lại trần gian một thời gian ngắn để nhìn lại thân xác mình.
Tôi không biết điều đó có thật hay không, nhưng trong không gian mờ ảo của ranh giới sinh t.ử, tôi đã thấy một cảnh tượng mà có lẽ đến vĩnh hằng tôi cũng không thể nào tha thứ cho bản thân mình.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ kết thúc hoàn hảo theo đúng kịch bản tôi đã cất công dàn dựng.
Chiếc xe tang đưa t.h.i t.h.ể tôi đến nhà hỏa táng, không kèn trống, không người đưa tiễn.
Chỉ cần ngọn lửa bùng lên, Lâm Sơ Hạ sẽ vĩnh viễn hóa thành tro bụi, gieo mình xuống biển sâu, xóa sạch mọi dấu vết trên cõi đời này.
Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá thấp sự nhạy bén của Tống Dực và đ.á.n.h giá thấp cả tình yêu mà anh dành cho tôi.
Ngay khi nhân viên nhà tang lễ chuẩn bị đẩy t.h.i t.h.ể tôi vào lò thiêu, cánh cửa sắt nặng nề phòng hỏa táng đột ngột bị đẩy tung ra.
Tống Dực lao vào như một kẻ điên.
Anh mặc độc một chiếc áo sơ mi mỏng đã nhào nát, không có áo khoác, chân đi chiếc giày chiếc dép.
Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tia m.á.u, hơi thở dồn dập đứt quãng.
Phía sau anh là người trợ lý đang thở hổn hển, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp.
Hóa ra tiếng ho khục khặc và sự ngắt kết nối đột ngột trong cuộc gọi vào đêm bão tuyết ấy đã trở thành một cái gai cắm c.h.ặ.t vào lòng anh.
Sự thù hận không thể che lấp được bản năng lo lắng của một người đàn ông đã yêu tôi bảy năm.
Anh cho người điều tra tín hiệu cuối cùng của số điện thoại, tìm ra khu tập thể tồi tàn nơi tôi thuê trọ.
Anh phá cửa xông vào, nhìn thấy bãi m.á.u đen ngòm trên sàn nhà, nhìn thấy những viên t.h.u.ố.c giảm đau vương vãi và nhìn thấy tờ giấy khám bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối bị vò nát dưới gầm giường.
Toàn bộ lớp vỏ bọc tàn nhẫn tôi xây dựng đã sụp đổ ngay khoảnh khắc ấy.
Tống Dực: "Dừng lại, dừng lại ngay cho tôi!"
Anh gào lên, lao tới đẩy ngã người nhân viên nhà tang lễ.
Anh run rẩy bước đến bên chiếc băng ca lạnh lẽo, bàn tay anh, bàn tay từng ký những hợp đồng hàng chục triệu tệ không chút do dự, lúc này lại run lên bần bật giữa không trung, mãi không dám chạm vào tấm khăn trắng đang phủ kín mặt tôi.
Tống Dực: "Sơ Hạ, Sơ Hạ, anh đến đón em về ăn thịt nướng đây, em đừng đùa nữa. Trò đùa này không vui đâu em."
Anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhắm mắt lại rồi đột ngột kéo phăng tấm khăn trắng xuống.
Thời gian trong phòng hỏa táng dường như ngừng trôi, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng củi lửa nổ lách tách trong lò.
Tống Dực trân trân nhìn t.h.i t.h.ể trên băng ca, anh nhìn cái đầu trọc lóc, nhìn hốc mắt sâu hoắm, nhìn làn da bọc xương xám ngoét của người phụ nữ mà anh từng nâng niu như báu vật.
Ánh mắt anh trượt xuống cổ tôi, nơi chiếc nhẫn cưới rẻ tiền bằng bạch kim vẫn nằm im lìm trên l.ồ.ng n.g.ự.c đã ngừng phập phồng.
Chiếc nhẫn mà tôi từng mắng là thứ rác rưởi bần hàn, chiếc nhẫn mà anh tưởng tôi đã vứt bỏ cùng với cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Một tiếng gào thét xé rách màng nhĩ vang lên, thê lương và t.h.ả.m khốc như tiếng khóc của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Tống Dực quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân co giật dữ dội.
Tống Dực: "Lâm Sơ Hạ, tại sao, tại sao em lại làm thế với anh? Em bảo em sợ anh đau lòng cơ mà. Em bảo em không muốn anh nhìn thấy em ốm đau cơ mà. Nhưng em có biết em làm thế này là đang cầm d.a.o lăng trì anh không? Em bắt anh phải sống tiếp thế nào đây hả Sơ Hạ?"
Anh bò đến ôm chầm lấy t.h.i t.h.ể cứng đờ của tôi, vùi khuôn mặt đẫm nước mắt vào hõm cổ tôi, gào khóc nức nở.
Hơi ấm từ cơ thể anh không thể sưởi ấm được cái xác đã lạnh ngắt nhưng lại thiêu rụi hoàn toàn linh hồn tôi.
Tôi đã sai rồi, tôi cứ ngỡ cái c.h.ế.t là sự giải thoát, cứ ngỡ sự phản bội giả tạo sẽ là liều t.h.u.ố.c tê tốt nhất.
Nhưng tôi không hiểu rằng với một người yêu tôi như sinh mệnh, việc bị bỏ lại phía sau cùng với sự thật tàn khốc này mới là bản án tàn nhẫn nhất.
Tôi đã tước đoạt quyền được chăm sóc tôi của anh, tước đoạt quyền được nói lời từ biệt, để lại cho anh một hố sâu ân hận và tự trách mà cả đời này anh không thể nào lấp đầy.
Trợ lý của anh đứng lặng lẽ ở một góc, lén quay mặt đi lau nước mắt.
Những nhân viên nhà tang lễ cũng cúi đầu xót xa, chỉ có Tống Dực ôm lấy tôi, lẩm bẩm như một kẻ mất trí, lặp đi lặp lại những lời hứa ngày xưa.
Tống Dực: "Anh sẽ đưa em đi Iceland, anh không sáp nhập công ty nữa. Anh đưa em đi ngắm cực quang, Sơ Hạ, em tỉnh dậy đi, anh xin em."
Nhưng tôi không bao giờ có thể tỉnh dậy được nữa.
Tống Dực không để họ hỏa thiêu tôi ở Thiên Tân.
Anh dùng quyền lực và tiền bạc đưa t.h.i t.h.ể tôi trở về Bắc Kinh, tổ chức một tang lễ trang trọng nhất.
Anh mặc cho tôi bộ váy cưới màu trắng tinh khôi mà chúng tôi chưa từng có cơ hội mặc, tự tay đội lên đầu tôi một bộ tóc giả mềm mại, trang điểm cho tôi thật xinh đẹp.
Ngày hạ huyệt, trời Bắc Kinh đổ tuyết lớn, Tống Dực đứng lặng lẽ trước bia mộ, trên đó khắc dòng chữ Mộ của vợ yêu Lâm Sơ Hạ.
Anh không khóc nữa, đôi mắt anh trống rỗng vô hồn, giống như một cái xác không hồn bị rút cạn mọi sinh khí.
Một tháng sau, anh từ chức tổng giám đốc bán toàn bộ cổ phần của mình trong công ty khởi nghiệp mà chúng tôi từng đổ bao tâm huyết.
Anh mua lại căn hộ cũ của chúng tôi, trồng lại chậu hoa cẩm tú cầu ngoài ban công dù giữa mùa đông giá rét hoa chẳng thể nào nở được.
Và rồi anh mang theo một nửa hũ tro cốt của tôi bắt chuyến bay đến Iceland.
Dưới bầu trời đêm phương bắc lạnh giá, những dải cực quang màu xanh lục uốn lượn rực rỡ huyền ảo như một giấc mơ không có thực.
Tống Dực đứng trên mỏm đá phủ đầy tuyết trắng, mở chiếc lọ thủy tinh ra để gió biển cuốn những hạt tro tàn của tôi bay lên không trung, hòa vào ánh sáng của cực quang.
Anh đứng đó rất lâu, bóng dáng cô độc in hằn lên nền trời vĩ đại.
Anh đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười, nhưng nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống, đông cứng trên gò má.
Tống Dực: "Sơ Hạ, anh đưa em đến ngắm cực quang rồi đây. Em thấy không, đẹp lắm. Đừng sợ bóng tối nữa, có anh ở đây rồi."
Tôi đã hứa sẽ không bao giờ bỏ anh đi như cách mẹ anh đã làm, nhưng cuối cùng tôi lại là người để lại cho anh vết thương sâu nhất, rỉ m.á.u đến tận cùng năm tháng.
Một trăm ngày đếm ngược của tôi đã kết thúc, nhưng bản án chung thân của anh mới chỉ vừa bắt đầu.
Ở một nơi nào đó giữa những dải cực quang rực rỡ, linh hồn tôi cuối cùng cũng được tự do, nhưng lại mãi mãi mắc kẹt trong nỗi ân hận vì đã yêu anh bằng một cách quá đỗi dại khờ.