Xa Rời

Chương 4

Mỗi lần điện thoại báo tin nhắn trừ tiền, tôi lại tưởng tượng ra vẻ mặt của Tống Dực ở công ty.

Công ty đang trong giai đoạn sáp nhập, dòng tiền cực kỳ quan trọng.

Thẻ phụ của tôi liên kết trực tiếp với tài khoản cá nhân của anh.

Việc tôi tiêu xài hoang phí lúc này chẳng khác nào một sự phá hoại vô lý.

Đến chiều muộn, tôi xách theo đống túi lớn túi nhỏ trở về nhà.

Tống Dực đã về.

Anh đang ngồi trên sofa, chiếc cà vạt bị kéo lệch sang một bên, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Trên bàn trà là hai chiếc cốc sứ đã sứt mẻ, kỷ vật từ thời chúng tôi còn ở nhà trọ được anh nhặt lại từ thùng rác.

Thấy tôi bước vào, anh ngước lên, ánh mắt anh không có sự tức giận, chỉ có sự tổn thương sâu sắc.

Tống Dực: "Sơ Hạ, tại sao em lại vứt hai chiếc cốc này đi? Em biết nó có ý nghĩa thế nào với chúng ta mà."

Tôi ném đống đồ hàng hiệu xuống sàn nhà, phát ra những tiếng bộp bộp nặng nề.

Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, cố tạo ra một vẻ mặt khinh khỉnh và lạnh lùng nhất có thể.

Lâm Sơ Hạ: "Nó cũ rồi, lại còn sứt mẻ. Anh bây giờ là tổng giám đốc Tống, bạn bè, đối tác thỉnh thoảng đến nhà để hai cái cốc rác rưởi đó trên bàn không thấy mất mặt sao?"

Tống Dực: "Rác rưởi?"

Anh đứng bật dậy, hai tay nắm c.h.ặ.t lại.

Tống Dực: "Đó là chiếc cốc em đã mua bằng những đồng tiền lẻ cuối cùng trong tháng đầu tiên chúng ta lên Bắc Kinh. Em từng nói, dù nghèo khó thế nào, chỉ cần chúng ta dùng chung một đôi cốc, uống chung một dòng nước thì sẽ không bao giờ rời xa nhau. Bây giờ em gọi nó là rác rưởi?"

Lâm Sơ Hạ: "Đúng vậy, là rác rưởi."

Tôi nâng cao giọng ép bản thân phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia m.á.u của anh.

Lâm Sơ Hạ: "Lâm Sơ Hạ của năm đó ngu ngốc, tin vào mấy lời hứa hẹn viển vông nên mới coi trọng mấy thứ rẻ rách đó. Bây giờ anh có tiền rồi, tại sao tôi phải tiếp tục sống cuộc đời bần hàn, ôm khư khư mấy món đồ bỏ đi. Anh nhìn xem, đây mới là thứ tôi muốn bây giờ. Tôi đã lãng phí bảy năm thanh xuân tốt đẹp nhất cho anh, chịu đủ mọi khổ cực. Bây giờ là lúc tôi phải được hưởng thụ."

Không gian trong phòng khách như đông cứng lại, chỉ có tiếng thở dốc của Tống Dực và tiếng tích tắc lạnh lùng của chiếc đồng hồ treo tường.

Anh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như đang cố tìm kiếm hình bóng người vợ hiền thục dịu dàng của ngày hôm qua trong hình hài người đàn bà thực dụng cay nghiệt đang đứng trước mặt.

Tống Dực: "Em đang trách anh sao?"

Anh bước lên một bước, giọng nói đột nhiên trùng xuống, mang theo sự tự trách xót xa.

Tống Dực: "Có phải vì thời gian qua anh quá bận rộn, không quan tâm đến em nên em mới dùng cách này để giận dỗi anh không? Nếu em thích những thứ này, anh có thể mua cho em nhiều hơn. Tiền bạc anh kiếm được đều là của em, nhưng xin em đừng phủ nhận quá khứ của chúng ta được không?"

Anh giang tay ra định ôm lấy tôi, hơi ấm quen thuộc thuộc về anh phả vào mặt tôi, mang theo mùi bạc hà thoang thoảng.

Trong một khoảnh khắc, bức tường phòng ngự tôi cất công xây dựng suýt nữa sụp đổ.

Tôi muốn òa khóc, muốn vùi đầu vào n.g.ự.c anh, nói cho anh biết rằng tôi đau lắm, tôi sợ c.h.ế.t lắm, tôi không muốn rời xa anh.

Nhưng ngay khi l.ồ.ng n.g.ự.c anh sắp chạm vào tôi, một cơn đau buốt óc từ dạ dày lại dội lên, nhắc nhở tôi về sự thật tàn khốc.

Tôi chỉ là một cái xác đang chờ ngày thối rữa.

Tôi không có tư cách để yếu đuối.

Tôi nghiến răng, giơ hai tay lên, dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh Tống Dực ra.

Lâm Sơ Hạ: "Đừng chạm vào tôi!"

Tôi hét lên, giọng nói sắc lẹm như d.a.o vạch phá bầu không khí.

Lâm Sơ Hạ: "Tôi không giận dỗi. Tôi chỉ chán ngấy rồi. Chán ngấy việc phải làm một người vợ hiểu chuyện, chán ngấy việc phải chờ đợi anh mỗi đêm, chán ngấy cái vỏ bọc tình yêu cao thượng này rồi. Anh nghĩ mấy đồng tiền của anh có thể mua được thời gian tôi đã mất sao?"

Tống Dực bị tôi đẩy lùi lại vài bước, lưng va vào thành sofa.

Anh sững sờ nhìn hai bàn tay tôi rồi lại nhìn khuôn mặt đang méo mó vì tức giận của tôi.

Sự tổn thương trong mắt anh dần chuyển thành nỗi bàng hoàng, và rồi một lớp sương mù ảm đạm bao phủ lấy đôi mắt ấy.

Tống Dực: "Sơ Hạ, em nói thật sao?"

Lâm Sơ Hạ: "Thật."

Tôi đáp lại không chớp mắt, dẫu cho trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đang rỉ m.á.u đầm đìa đau đớn đến mức tôi tưởng chừng mình sắp ngất đi.

Anh đứng lặng im rất lâu, bóng lưng anh vốn luôn thẳng tắp và vững chãi trước mọi sóng gió thương trường, giờ đây hơi còng xuống, cô độc đến đáng thương.

Cuối cùng, anh cúi xuống nhặt hai chiếc cốc sứt mẻ lên, dùng tay áo vest lau chùi cẩn thận, rồi đặt lại ngay ngắn lên kệ tủ cao nhất, nơi tôi không với tới để vứt đi được nữa.

Tống Dực: "Được rồi. Nếu em muốn hưởng thụ, anh sẽ cho em hưởng thụ. Em muốn mua gì cứ mua. Nhưng Sơ Hạ, đừng nói những lời như vậy nữa. Anh xin em."

Nói rồi anh quay người đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Tiếng đóng cửa không lớn, nhưng lại nặng như một tảng đá đè lên n.g.ự.c tôi.

Tôi đứng giữa phòng khách ngổn ngang túi đồ hiệu, hai chân mềm nhũn quỵ xuống sàn.

Cơn đau dạ dày và cơn đau tim quặn thắt cùng lúc ập đến, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y mình để không bật ra tiếng khóc nức nở, vị tanh của m.á.u và vị đắng của t.h.u.ố.c trào lên trong miệng.

Ngày thứ hai, tôi đã tự tay rạch một vết nứt đầu tiên lên tình yêu của chúng tôi.

Và tôi biết, vết nứt này sẽ ngày càng lớn, cho đến khi nó nuốt chửng tất cả.

Chương 4 - Xa Rời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia