Xa Rời

Chương 5

Giờ đây dường như trĩu xuống, cô độc và tiều tụy.

Cuối cùng anh không nói thêm lời nào, lẳng lặng xoay người bước vào phòng sách, đóng sầm cửa lại.

Tiếng cửa đóng lại vang lên khô khốc như một nhát b.úa đập vỡ nát sợi dây liên kết cuối cùng của ngày hôm nay.

Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đóng kín, đôi chân tôi mềm nhũn.

Tôi từ từ trượt xuống, quỳ gục trên sàn nhà lạnh lẽo.

Tôi vội vàng đưa tay che miệng ngăn không cho tiếng nức nở bật ra.

Nước mắt thi nhau trào ra, làm nhòe đi lớp trang điểm dày cộp chảy xuống khóe môi mặn chát.

Tôi bò đến bên bàn trà, nhặt hai chiếc cốc sứt mẻ mà Tống Dực đã cất công nhặt về, áp c.h.ặ.t chúng vào n.g.ự.c.

Lâm Sơ Hạ: "Xin lỗi anh, Tống Dực, em xin lỗi."

Tôi lẩm bẩm trong câm lặng, từng chữ như bị nghiền nát trong cổ họng.

Cơn đau dạ dày lại ập đến, dữ dội và tàn nhẫn hơn.

Tôi cuộn tròn người lại trên tấm t.h.ả.m, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng.

Trong cơn đau đớn tột cùng, tôi lờ mờ nhận ra việc đẩy người mình yêu thương nhất ra xa hóa ra lại đau đớn hơn cả sự tàn phá của bệnh tật.

Ngày thứ mười hai, khoảng cách giữa chúng tôi đã xuất hiện một vết nứt.

Vết nứt ấy do chính tay tôi tạo ra và tôi sẽ phải dùng những ngày tháng ít ỏi còn lại tự tay đục khoét cho nó rộng ra cho đến khi không thể nào vãn hồi được nữa.

Ngày thứ ba mươi tám, chiếc lọ thủy tinh đựng kẹo dẻo vitamin trên bàn trang điểm đã bị tôi lén trút sạch, thay vào đó là những viên t.h.u.ố.c giảm đau liều cao trắng toát.

Những ngày qua, tôi sống dựa vào chúng như một kẻ nghiện.

Cơn đau không còn tuân theo bất kỳ quy luật nào nữa.

Nó có thể ập đến lúc tôi đang rửa mặt, lúc tôi đang sấy tóc hoặc ngay giữa đêm khuya thanh vắng x.é to.ạc lớp màng bảo vệ mỏng manh của dạ dày lan tràn ra khắp tứ chi.

Tôi bắt đầu rụng tóc.

Sáng nay khi chải đầu, từng mảng tóc đen rụng xuống, vướng đầy trên những chiếc răng lược.

Tôi lặng lẽ vo tròn chúng lại, vứt vào bồn cầu rồi xả nước.

Nhìn dòng nước xoáy trôi đi những minh chứng của sự sống đang lụi tàn, tôi chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.

Từ sau trận cãi vã ngày hôm đó, Tống Dực chuyển sang ngủ ở phòng sách.

Ban đầu anh vẫn cố gắng bắt chuyện với tôi trong những bữa ăn hiếm hoi chạm mặt.

Anh mua hoa, mua bánh ngọt tôi thích, thậm chí còn đặt vé đi xem một vở kịch mà tôi từng nhắc đến.

Nhưng đáp lại sự nhẫn nại của anh chỉ là thái độ dửng dưng, những lời mỉa mai cay nghiệt và những lần tôi cố tình vắng nhà đến tận đêm khuya.

Dần dần, sự im lặng bao trùm lấy căn hộ của chúng tôi, một sự im lặng ngột ngạt đặc quánh như lớp sương mù che khuất mép vực sâu.

Đêm nay, trời Bắc Kinh đổ mưa tuyết, gió bấc rít gào ngoài cửa sổ, đập những bông tuyết sắc lạnh vào lớp kính cường lực.

Gần mười một giờ đêm, tiếng mật mã mở cửa vang lên.

Tống Dực bước vào nhà.

Tôi đang ngồi cuộn tròn trên chiếc ghế bành ở góc phòng khách, bóng tối che khuất một nửa khuôn mặt tôi.

Nghe tiếng động, tôi ngước lên và trái tim tôi ngay lập tức thắt lại.

Tống Dực trông vô cùng t.h.ả.m hại, cả người anh ướt sũng, chiếc áo dạ đen nặng trĩu nước tuyết bám c.h.ặ.t vào cơ thể, khuôn mặt anh đỏ lựng một cách bất thường, đôi mắt lờ đờ, bước chân loạng choạng.

Vừa đóng cửa lại, anh dường như kiệt sức, lảo đảo vài bước rồi ngã khuỵu xuống tấm t.h.ả.m lông cừu giữa nhà.

Hơi thở hắt ra nặng nhọc, đứt quãng.

Lâm Sơ Hạ: "Tống Dực!"

Bản năng làm vợ suốt bảy năm qua lấn át mọi lý trí, tôi vứt vội chiếc chăn đang đắp lao đến bên cạnh anh.

Khi tay tôi chạm vào trán anh, tôi giật thót mình, nóng rực.

Nhiệt độ cơ thể anh lúc này phải lên tới gần bốn mươi độ.

Lâm Sơ Hạ: "Tống Dực, anh sao thế này? Sao lại ướt hết thế này? Anh sốt cao quá rồi!"

Giọng tôi run rẩy, sự lạnh lùng giả tạo tôi cất công duy trì suốt hơn một tháng qua bỗng chốc vỡ vụn.

Tôi vội vàng cởi chiếc áo khoác ướt sũng của anh ra, cố gắng đỡ anh dậy để đưa vào phòng ngủ.

Nhưng cơ thể người đàn ông trưởng thành quá nặng so với sức lực của một kẻ đang bị u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối như tôi.

Tôi lảo đảo, cả hai cùng ngã nhào xuống t.h.ả.m.

Trong cơn mê sảng, Tống Dực dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc.

Anh vươn cánh tay nóng rực, ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, vùi khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mưa vào hõm cổ tôi.

Tống Dực: "Sơ Hạ, Sơ Hạ."

Anh lẩm bẩm gọi tên tôi, giọng khàn đặc yếu ớt như một đứa trẻ đi lạc.

Tống Dực: "Anh mệt quá, sáp nhập xong rồi, công ty an toàn rồi, anh không làm mất nhà của chúng ta đâu."

Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, rơi lã chã xuống vai áo sơ mi của anh.

Hóa ra mấy ngày nay anh vắng nhà, đội mưa đội tuyết chạy đôn chạy đáo, là vì dự án sáp nhập gặp trục trặc, là vì sợ mất đi nền tảng mà chúng tôi đã cùng nhau xây dựng.

Vậy mà tôi lại dùng những lời lẽ tổn thương nhất để chà đạp lên sự nỗ lực của anh.

Lâm Sơ Hạ: "Em biết rồi, em biết rồi, anh giỏi lắm."

Tôi nức nở đưa tay vuốt ve mái tóc ướt sũng của anh.

Lâm Sơ Hạ: "Đứng dậy đi, anh vào giường nằm, em đi lấy t.h.u.ố.c hạ sốt cho anh."

Nhưng Tống Dực không chịu buông tay, anh siết c.h.ặ.t lấy tôi hơn, hơi thở nóng rực phả vào làn da lạnh toát của tôi.

Tống Dực: "Đừng đi, Sơ Hạ, đừng bỏ anh."

Giọng anh bỗng nhiên mang theo một nỗi sợ hãi tột độ, cơ thể anh run lên bần bật.

Tống Dực: "Mẹ cũng ốm rồi, mẹ đi mất. Em đừng ốm, cũng đừng đi. Anh sợ mùi bệnh viện lắm, anh sợ lắm, Sơ Hạ, anh chỉ còn em thôi."

Tôi c.h.ế.t sững.

Mẹ anh, cơn ác mộng bệnh viện, nỗi sợ mất đi người thân yêu nhất lại một lần nữa bóp nghẹt lấy anh ngay cả trong cơn sốt mê man.

Và người anh gọi tên trong lúc yếu đuối nhất vẫn là tôi.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, gục đầu lên vai anh khóc nức nở, mặc cho cơn đau dạ dày đang cào xé, mặc cho kế hoạch đẩy anh ra xa mà tôi dày công xây dựng đang sụp đổ tan tành trong đêm mưa tuyết này.

Lâm Sơ Hạ: "Em không đi, em ở đây, em ở đây với anh."

Đêm đó, tôi đã thất bại t.h.ả.m hại trong việc làm một người đàn bà độc ác.

Chương 5 - Xa Rời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia